Chương 8: Bóng Tối Trong Tông Môn

~3 phút đọc 587 từ

Tiểu Kiếm chính thức bước vào Thanh Vân Tông với tư cách đệ tử ngoại môn.

Được phân phòng ở khu ngoại môn phía tây — khu vực xa nhất, điều kiện kém nhất. Nhưng cậu không phàn nàn.

Đêm đầu tiên trong tông môn, cậu leo lên mái nhà, nhìn ra bốn phía.

Thanh Vân Tông hùng vĩ thật.

Núi cao chót vót, mây trắng bao phủ. Đỉnh chính — Thanh Vân Đỉnh — cao ngất trời, đó là nơi Chưởng môn và các trưởng lão tu luyện. Xung quanh là hàng chục đỉnh nhỏ, mỗi đỉnh thuộc một đường tu khác nhau.

"Đẹp quá."

Tiểu Kiếm thì thầm.

"Nhìn xong chưa?"

Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.

Cậu quay đầu — Lâm Thanh Nguyệt đứng trên nóc nhà bên cạnh, ánh trăng chiếu lên gương mặt đã biến dung.

"Sư phó!"

"Nhỏ giọng."

Nàng ngồi xuống cạnh cậu.

"Nghe kỹ. Ta có mấy việc giao cho ngươi."

Tiểu Kiếm nghiêm mặt, lắng nghe.

"Thứ nhất, tu luyện chăm chỉ. Cửu Thiên Kiếm Quyết ta dạy ngươi, chỉ luyện trong phòng, không được để ai nhìn thấy. Trước mặt người khác, dùng kiếm pháp cơ bản của tông môn."

"Vâng."

"Thứ hai, dò la tin tức về Chưởng môn Lâm Hạo Thiên. Hôm nay ông ấy không xuất hiện ở đại hội, rất bất thường."

"Chưởng môn... là người thế nào?"

Lâm Thanh Nguyệt im lặng một lát.

"Là người duy nhất đáng tin trong cả tông môn này."

Giọng nàng nhẹ đi.

"Là sư phụ của ta."

Tiểu Kiếm sững lại.

Sư phó nói "sư phụ của ta" — nghĩa là sư phó từng là người của Thanh Vân Tông?

Cậu muốn hỏi thêm, nhưng thấy ánh mắt nàng buồn bã hiếm hoi, nên nuốt lời.

"Thứ ba, cẩn thận Chu Thiên Hành và Tống Nhược Vi. Không được đắc tội, nhưng cũng không cần nịnh bợ. Giữ khoảng cách."

"Vâng."

"Đi ngủ đi. Sáng mai bắt đầu tu luyện."

Nàng đứng dậy, định rời đi.

"Sư phó."

Tiểu Kiếm gọi.

"Sao?"

"Cảm ơn sư phó đã tin tưởng ta."

Lâm Thanh Nguyệt dừng lại, không quay đầu.

"Đừng cảm ơn sớm. Con đường phía trước rất dài, rất khó."

Nàng biến mất trong đêm.

Tiểu Kiếm nhìn theo, nắm chặt tay.

Cậu chưa biết sư phó thù ai, vì sao phải giấu thân phận. Nhưng cậu biết một điều:

Sư phó đau lòng lắm.

Và cậu, nhất định phải mạnh hơn nữa, để có thể giúp sư phó.

---

Ba ngày sau.

Tiểu Kiếm dò hỏi được tin về Chưởng môn.

Lâm Hạo Thiên bế quan đã một tháng. Không ai được vào gặp. Lý do chính thức: "Chưởng môn đang đột phá cảnh giới."

Nhưng đệ tử ngoại môn đồn rằng, Chưởng môn ốm nặng.

Kể từ khi nghe tin Lâm Thanh Nguyệt tử nạn, ông ấy suy sụp, linh lực rối loạn, suýt tẩu hỏa nhập ma.

Chu Thiên Hành nắm quyền điều hành tông môn "tạm thời".

Một tháng "tạm thời" mà không ai dám ý kiến.

Khi Lâm Thanh Nguyệt nghe tin, nàng đứng trên đỉnh núi ngoại vi, nhìn về phía Thanh Vân Đỉnh.

Sư phụ.

"Con còn sống, sư phụ."

Nàng thì thầm, gió cuốn đi lời nói.

"Xin sư phụ chờ con thêm một chút."

Mắt nàng đỏ hoe, nhưng không rơi một giọt nước mắt.

Nước mắt, nàng đã dùng hết ở đáy vực Vong Hồn rồi.

Giờ chỉ còn kiếm.

Và quyết tâm.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí