Chương 7: Ba Vòng Thử Thách
Vòng hai — Thử tâm tính.
Ba mươi người vượt qua vòng đo linh căn, được dẫn vào Mê Tâm Trận — một trận pháp cổ xưa của Thanh Vân Tông, có thể chiếu rọi nội tâm người bước vào.
Trong trận, mỗi người sẽ đối mặt với nỗi sợ hãi và dục vọng lớn nhất. Ai giữ được tâm tính, ra ngoài trong vòng một canh giờ, sẽ qua vòng.
Tiểu Kiếm bước vào.
Xung quanh tối đen.
Rồi ánh sáng hiện lên.
Cậu đứng trong một ngôi nhà nhỏ. Mùi cơm nóng. Tiếng cười.
"Kiếm Thành, về ăn cơm!"
Giọng nói ấm áp, quen thuộc.
Cha.
Diệp Vô Danh đứng trước cửa, mỉm cười. Khỏe mạnh. Sống sót.
"Cha..."
Tiểu Kiếm run rẩy, nước mắt ứa ra.
Cậu muốn chạy lại ôm cha. Muốn ở lại nơi này mãi mãi. Muốn quên đi tất cả — sự cô đơn, đói khát, bị bắt nạt.
Nhưng —
"Đây không phải thật."
Cậu nghiến răng, nước mắt vẫn chảy, nhưng chân không bước.
"Cha đã mất. Ta biết."
Hình ảnh Diệp Vô Danh dần mờ đi.
"Cha nói, phải mạnh mẽ. Ta sẽ mạnh mẽ."
Mê Tâm Trận tan biến. Tiểu Kiếm bước ra ngoài, mặt còn đẫm nước mắt nhưng ánh mắt sáng rực.
Cậu là người đầu tiên ra khỏi trận.
Chu Thiên Hành gật đầu, ánh mắt tham lam.
---
Vòng ba — Thi đấu kiếm thuật.
Mười lăm người vượt qua Mê Tâm Trận, được chia cặp đấu kiếm. Thắng ba trận, vào nội môn. Thắng một trận, vào ngoại môn.
Trận đầu tiên của Tiểu Kiếm.
Đối thủ: một thiếu niên béo lùn, con nhà giàu, Luyện Khí tam trọng — cao hơn Tiểu Kiếm hai bậc.
"Haha, thi đấu kiếm mà cầm kiếm gỗ? Ngươi chắc đùa?"
Gã béo cầm trường kiếm sắt, tự tin vung lên.
Tiểu Kiếm đứng yên, thanh kiếm gỗ ngang trước ngực.
"Bắt đầu!"
Gã béo xông tới, kiếm chém xuống.
Nhanh. Với Luyện Khí tam trọng, tốc độ này đủ hạ phàm nhân.
Nhưng Tiểu Kiếm không né.
Cậu bước sang trái một bước — chỉ một bước nhỏ — lưỡi kiếm sắt chém trượt qua vai.
Rồi thanh kiếm gỗ vung lên.
"Bốp!"
Đánh trúng cổ tay gã béo. Trường kiếm sắt rơi xuống đất.
"Bốp!"
Đánh trúng đầu gối. Gã béo quỳ sụp.
"Bốp!"
Đánh trúng vai. Gã béo ngã lăn.
Ba chiêu. Sạch sẽ. Gọn gàng.
Toàn trường im lặng.
Luyện Khí nhất trọng đánh bại Luyện Khí tam trọng?
Không ai hiểu nổi. Nhưng Lâm Thanh Nguyệt hiểu.
Mười ngày qua, nàng không dạy Tiểu Kiếm chiêu thức hoa mỹ. Nàng chỉ dạy một thứ:
Nhìn.
Nhìn đối thủ. Nhìn điểm yếu. Nhìn thời cơ.
Kiếm đạo không cần nhanh. Chỉ cần chính xác.
Trận thứ hai, Tiểu Kiếm thắng sau năm chiêu.
Trận thứ ba, đối thủ khó hơn — một thiếu nữ Luyện Khí tứ trọng, thân pháp linh hoạt.
Tiểu Kiếm bị đánh bật kiếm lần đầu.
Nhưng cậu nhặt kiếm lên, không hoảng.
"Sư phó nói, kiếm rơi thì nhặt lên. Ngã thì đứng dậy. Đơn giản vậy thôi."
Cậu xông vào lần nữa.
Lần này, cậu không đánh vào người — đánh vào kiếm.
Thanh kiếm gỗ va vào lưỡi kiếm sắt. Luyện Khí tứ trọng gặp ngũ hành linh căn thuần khiết, cộng thêm Mộc Kiếm Thai chấn động —
Lưỡi kiếm sắt nứt đôi.
Thiếu nữ kinh hãi lùi lại.
Tiểu Kiếm dừng kiếm cách cổ đối thủ một tấc.
Ba trận toàn thắng.
Nội môn đệ tử.
Chu Thiên Hành đứng dậy, vỗ tay.
"Tốt lắm! Thiên tài! Quả không hổ danh ngũ hành linh căn!"
Lão nhìn Tiểu Kiếm, ánh mắt sáng quắc.
"Ta hỏi lại lần nữa — ngươi có muốn làm đệ tử chân truyền của ta không?"
Tiểu Kiếm nhìn lão, rồi quay đầu nhìn về phía đám đông.
Lần này, cậu nhìn thấy.
Chiếc nón rơm. Nụ cười nhẹ.
Sư phó.
"Cảm ơn trưởng lão. Nhưng ta vẫn chọn sư phó của ta."
Cậu cúi đầu.
"Xin cho ta vào ngoại môn là đủ."
Chu Thiên Hành lạnh mặt. Bị từ chối trước mặt hàng trăm người. Lão nghiến răng, nhưng vẫn cười gượng.
"Được. Tùy ngươi."
Nhưng ánh mắt lão nhìn Tiểu Kiếm, đã không còn thân thiện.
Mà là tham lam lẫn nguy hiểm.