Chương 6: Linh Căn Ngũ Hành

~4 phút đọc 644 từ

Vòng một — Đo linh căn.

Giữa quảng trường, một tảng đá linh thạch cao hai trượng tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Đây là Trắc Linh Thạch, có thể phát hiện linh căn và đánh giá tố chất tu luyện.

Hàng trăm thiếu niên xếp hàng dài.

Đa số chạm vào linh thạch, chỉ phát ra ánh sáng mờ nhạt — linh căn tạp, khó tu luyện. Những người này bị loại ngay.

Thỉnh thoảng có người khiến linh thạch phát sáng rõ ràng — đơn linh căn hoặc song linh căn. Các trưởng lão gật đầu, cho qua vòng một.

Tống Nhược Vi đứng bên đài, mỉm cười dịu dàng, thi thoảng an ủi những người bị loại.

"Đừng buồn, không có linh căn vẫn có thể sống tốt."

Giọng nàng ta ngọt như mật.

Lâm Thanh Nguyệt đứng trong đám đông, nhìn Tống Nhược Vi mà muốn nôn.

Kiếp trước, chính nàng cũng bị lừa bởi vẻ ngoài "thiện lương" ấy.

"Tiếp theo!"

Đến lượt Tiểu Kiếm.

Cậu bước lên, dáng vẻ gầy gò giữa đám đông. Mấy người xung quanh cười khẩy.

"Thằng nhóc này trông như ăn mày, cũng dám thử?"

"Chắc không có linh căn đâu, lãng phí thời gian."

Tiểu Kiếm không để ý, bước đến trước Trắc Linh Thạch.

Đặt tay lên.

Một giây.

Hai giây.

Không có gì xảy ra.

Tiếng cười nổi lên.

"Thấy chưa? Nói rồi mà—"

Lời chưa dứt.

BÙNG!

Năm luồng ánh sáng đồng thời bùng lên — kim, mộc, thủy, hỏa, thổ — năm màu rực rỡ xoay tròn quanh tảng linh thạch.

Toàn trường im bặt.

Chu Thiên Hành bật đứng dậy, đôi mắt trợn tròn.

Tống Nhược Vi che miệng, kinh ngạc.

Ngay cả các trưởng lão cũng sửng sốt.

"Ngũ... ngũ hành linh căn?!"

"Trăm năm chưa xuất hiện!"

"Thiên tài! Đây là thiên tài bậc nhất!"

Tiểu Kiếm ngơ ngác nhìn xung quanh, không hiểu chuyện gì.

Chu Thiên Hành bước xuống đài, đôi mắt sáng rực nhìn thiếu niên như nhìn bảo vật.

"Nhóc con, ngươi tên gì?"

"Dạ... Diệp Kiếm Thành."

"Cha mẹ ngươi đâu?"

"Cha ta đã mất. Ta không có mẹ."

Chu Thiên Hành cười lớn.

"Tốt! Từ hôm nay, ta thu ngươi làm đệ tử chân truyền!"

Toàn trường xôn xao.

Đệ tử chân truyền của Đại trưởng lão! Đây là vinh dự mà bao người mơ ước!

Nhưng —

Trong đám đông, Lâm Thanh Nguyệt nheo mắt.

Chu Thiên Hành muốn thu Tiểu Kiếm?

Lão ta nhìn ra tiềm năng của cậu, muốn nắm trong tay.

Nếu Tiểu Kiếm trở thành đệ tử của lão, nàng sẽ mất liên lạc. Tệ hơn, Tiểu Kiếm có thể bị lão lợi dụng.

Nàng phải can thiệp.

Nhưng bằng cách nào? Nàng không thể lộ thân phận.

Lúc này, Tiểu Kiếm lên tiếng.

"Đa tạ trưởng lão, nhưng..."

Cậu ngập ngừng, rồi nói:

"Ta đã có sư phó rồi."

Chu Thiên Hành sững lại.

"Sư phó? Ai?"

Tiểu Kiếm quay đầu nhìn về phía đám đông — nhưng Lâm Thanh Nguyệt đã biến mất.

Cậu hoảng hốt, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

"Sư phó ta... ta không thể nói."

Chu Thiên Hành nhíu mày.

"Không thể nói? Vậy sư phó ngươi tu vi thế nào?"

"Rất mạnh."

Tiểu Kiếm nói đơn giản.

"Mạnh lắm."

Chu Thiên Hành cười nhạt. Một đứa trẻ đường phố, "sư phó" chắc cũng chẳng ra gì.

"Được. Ngươi cứ tham gia đại hội. Vào Thanh Vân Tông rồi, ngươi sẽ hiểu ai mới thật sự xứng đáng làm thầy."

Tiểu Kiếm im lặng, ôm chặt thanh kiếm gỗ.

Sư phó nói rồi, chỉ cần nghe lời, tất cả sẽ ổn.

Cậu tin sư phó.

Và ở trên mái nhà cách đó năm mươi trượng, Lâm Thanh Nguyệt ngồi xổm, nhìn xuống.

Môi nàng cong lên.

"Thật ngoan."

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí