Chương 9: Gặp Gỡ Bất Ngờ
Nửa tháng sau.
Lâm Thanh Nguyệt ẩn thân trong rừng ngoại vi Thanh Vân Tông, tu luyện Cửu Thiên Kiếm Quyết tầng thứ hai — Liệt Nguyệt.
Khác với tầng thứ nhất Phá Vân thiên về công kích, Liệt Nguyệt thiên về tốc độ. Kiếm khí hóa thành trăng lưỡi liềm, cắt xuyên không gian.
Nàng đã ở Kim Đan trung kỳ. Tốc độ tiến bộ nhờ kiếm linh bổ trợ, nhanh hơn gấp mấy lần tu sĩ bình thường.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Chu Thiên Hành là Nguyên Anh sơ kỳ. Muốn đối đầu trực diện, nàng cần ít nhất Kim Đan đại viên mãn.
Còn lâu.
Đang tu luyện, nàng bỗng cảm nhận có người đến gần.
Kiếm khí thu lại, nàng ẩn mình sau tảng đá.
Một người đàn ông bước vào khu rừng. Tầm ba mươi tuổi, dáng cao gầy, mặc trường bào xám bạc, tóc buộc cao. Khuôn mặt lạnh lùng nhưng không hung dữ, đúng hơn là... mệt mỏi.
Tu vi: Kim Đan hậu kỳ.
Lâm Thanh Nguyệt nhíu mày. Người này mạnh hơn nàng.
Người đàn ông dừng lại giữa rừng, ngẩng đầu nhìn trời.
"Ra đi."
Giọng anh ta bình thản.
"Ta biết ngươi ở đó."
Lâm Thanh Nguyệt sững lại. Bị phát hiện?
Nàng bước ra, kiếm khí ngưng tụ trong lòng bàn tay, sẵn sàng chiến đấu.
Người đàn ông quay lại nhìn nàng. Đôi mắt xám lạnh quét qua.
"Kim Đan trung kỳ. Kiếm tu. Ẩn mình khá giỏi."
Anh ta đánh giá nhanh gọn.
"Ngươi là ai? Không phải đệ tử Thanh Vân Tông."
Lâm Thanh Nguyệt không trả lời, hỏi ngược.
"Ngươi là ai? Làm gì ở rừng ngoại vi?"
Người đàn ông cười nhạt.
"Cô Phong. Tu sĩ lang thang."
"Lang thang? Kim Đan hậu kỳ lang thang ở rìa Thanh Vân Tông?"
"Không tin thì thôi."
Anh ta quay lưng, định bước đi.
Bất chợt, anh ta lảo đảo. Tay vịn vào thân cây, một vệt máu chảy ra từ khóe miệng.
Bị thương.
Lâm Thanh Nguyệt nheo mắt. Nhìn kỹ hơn, nàng thấy linh lực trong người anh ta rối loạn, có dấu hiệu bị đầu độc.
Độc kiếm khí.
Loại kiếm khí đặc trưng của... Thanh Vân Tông.
Có người trong Thanh Vân Tông đã đánh anh ta?
"Ngươi bị đệ tử Thanh Vân Tông tấn công?"
Cô Phong quay lại nhìn nàng, ánh mắt đề phòng.
"Liên quan gì đến ngươi?"
"Không liên quan."
Lâm Thanh Nguyệt nói.
"Nhưng kẻ thù của Thanh Vân Tông là bạn của ta."
Cô Phong nhìn nàng, im lặng một lúc. Rồi cười khẩy.
"Thú vị. Một kiếm tu Kim Đan trung kỳ, giấu mình ngoài rìa Thanh Vân Tông, tự xưng là kẻ thù của tông phái lớn nhất vùng."
"Ngươi có muốn ta trị độc cho ngươi không?"
Cô Phong lắc đầu.
"Không cần."
Nhưng chân anh ta đã khuỵu xuống.
Lâm Thanh Nguyệt thở dài, bước đến.
"Đừng chạm vào ta—"
"Im đi."
Nàng đặt tay lên lưng anh ta, kiếm linh phát ra ánh sáng bạc dịu. Kiếm khí thuần khiết xâm nhập kinh mạch, trung hòa độc tố.
Cô Phong giật mình.
Kiếm khí này... thuần khiết đến khó tin. Không phải kiếm pháp thông thường.
"Ngươi... tu luyện công pháp gì?"
Lâm Thanh Nguyệt không trả lời.
Mười phút sau, độc đã giải sạch.
Cô Phong đứng dậy, nhìn nàng bằng ánh mắt khác hẳn.
"Ta nợ ngươi một mạng."
"Không cần trả. Nhưng ta muốn hỏi một câu."
"Hỏi."
"Ai trong Thanh Vân Tông đánh ngươi? Và vì sao?"
Cô Phong do dự.
"Chu Thiên Hành."
Lâm Thanh Nguyệt không ngạc nhiên.
"Vì sao?"
"Vì ta tìm thấy thứ lão ta không muốn ai tìm thấy."
Anh ta rút từ trong áo ra một mảnh ngọc bích vỡ.
"Đây là ngọc truyền lệnh của Chưởng môn Lâm Hạo Thiên. Ta tìm thấy nó ở rìa vực Vong Hồn, cùng với vết máu."
Lâm Thanh Nguyệt cứng người.
Ngọc truyền lệnh của sư phụ?
Ở vực Vong Hồn?
Nghĩa là... sư phụ đã đến vực Vong Hồn tìm nàng?
Và Chu Thiên Hành phát hiện Cô Phong nhặt được chứng cứ, nên ra tay diệt khẩu?
"Cho ta xem."
Nàng cầm mảnh ngọc bích, tay run rẩy.
Quen thuộc. Mảnh ngọc này nàng đã thấy sư phụ đeo suốt mấy chục năm.
"Sư phụ..."
Nước mắt chực trào ra, nhưng nàng nén lại.
"Cô Phong."
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng.
"Ngươi muốn trả thù Chu Thiên Hành?"
Cô Phong nhìn nàng.
"Tất nhiên."
"Vậy thì, chúng ta hợp tác."
Gió rừng thổi mạnh, tung bay mái tóc hai người.
Hai kẻ thù của Chu Thiên Hành đã tìm thấy nhau.
Cuộc cờ bắt đầu thay đổi.