Chương 15: Đại Chiến Trước Tông Môn
Bình minh.
Tiểu Kiếm đưa sư phụ đến hang động của Cô Phong — nơi an toàn duy nhất.
Lâm Hạo Thiên nằm nghỉ, nhưng ông không yên.
"Tiểu Kiếm, Chu Thiên Hành sẽ không dừng lại. Hắn biết ngươi có ngọc truyền lệnh. Hắn sẽ truy sát."
"Con biết. Nên con phải kết thúc hôm nay."
"Hôm nay?!"
"Con đã nhờ Trần sư huynh phát tín hiệu triệu tập đại hội ngoại môn khẩn cấp. Khi tất cả đệ tử có mặt — con sẽ tố cáo Chu Thiên Hành công khai."
Lâm Hạo Thiên nhìn đệ tử, vừa lo vừa tự hào.
"Hắn sẽ không để ngươi nói."
"Con biết. Nhưng con có bằng chứng. Và con có — Tiểu Mộc."
Nàng chạm vào Mộc Kiếm Thai. Thanh kiếm rung nhẹ, ấm áp.
---
Giữa sáng. Quảng trường trung tâm Thanh Vân Tông.
Hàng trăm đệ tử tập trung — ngoại môn lẫn nội môn. Tin đồn lan nhanh: "Có kẻ giải cứu tù nhân từ Hàn Phong Các."
Tiểu Kiếm bước ra giữa quảng trường.
Đối diện — Chu Thiên Hành, mặt đen như mực. Tống Nhược Vi đứng cạnh.
"Lâm Thanh!" Chu Thiên Hành quát. "Ngươi dám xâm nhập Hàn Phong Các, giải cứu tội nhân, phản nghịch tông môn!"
"Tội nhân?" Tiểu Kiếm bước tới, giọng vang. "Sư phụ ta — Lâm Hạo Thiên — bị trưởng lão giam trong ngục tối Hàn Phong Các suốt nửa năm. Không xét xử. Không thông báo tông chủ. Đây mới là phản nghịch!"
Đám đông xôn xao.
Chu Thiên Hành cười lạnh.
"Lâm Hạo Thiên phạm tội trộm cắp bí tịch tông môn. Ta giam hắn theo quyền trưởng lão."
"Trộm cắp?" Tiểu Kiếm rút ngọc truyền lệnh, giơ cao. "Ngọc truyền lệnh này ghi lại mệnh lệnh của ngài: 'Ép Lâm Hạo Thiên khai Cửu Thiên Kiếm Quyết. Không cho ăn uống ba ngày.' Đây là tra tấn, không phải giam giữ!"
Ánh sáng từ ngọc chiếu lên — chữ viết rõ ràng, dấu ấn linh lực không thể giả.
Đám đông ồn ào hẳn lên.
"Cửu Thiên Kiếm Quyết... trưởng lão muốn cướp?"
"Tra tấn đệ tử?!"
Chu Thiên Hành tái mặt.
"Bịa đặt! Ngọc giả!"
"Giả?" Tiểu Kiếm mỉm cười. "Dấu ấn linh lực trên ngọc thuộc về ngài. Bất kỳ trưởng lão nào cũng có thể kiểm chứng."
Nàng quay sang đám đông.
"Mời các vị trưởng lão kiểm tra!"
Một trưởng lão già — Bạch Vân trưởng lão, người trung lập — bước tới, cầm ngọc.
Kiểm tra.
Im lặng.
Rồi ông gật đầu.
"Dấu ấn... đúng là của Chu sư đệ."
Quảng trường nổ tung.
Chu Thiên Hành mất kiểm soát.
"ĐÓNG MỒM!"
Hắn phóng chưởng — nhắm thẳng Tiểu Kiếm.
Chưởng lực Nguyên Anh — đủ giết mười Tiểu Kiếm.
Nhưng —
Mộc Kiếm Thai bùng sáng.
Tiểu Kiếm rút kiếm, chém ngược.
Một nhát.
Kiếm khí trắng bạc — không phải của Luyện Khí tầng 4.
Đó là kiếm khí của Mộc Kiếm Thai — mảnh Cửu Thiên Kiếm.
Kiếm khí thần kiếm đối kháng chưởng lực Nguyên Anh.
"RẦM!"
Hai luồng lực đối chọi, nổ tung giữa quảng trường. Sóng xung kích đẩy đệ tử ngã la liệt.
Tiểu Kiếm lùi ba bước. Máu ứa khóe miệng.
Nhưng nàng đứng vững.
Chu Thiên Hành sững sờ.
Một Luyện Khí tầng 4 — chặn được đòn của hắn?!
"Thanh kiếm đó..." hắn nhìn Mộc Kiếm Thai, mắt sáng lên tham lam. "Mảnh Cửu Thiên Kiếm!"
"Đúng," Tiểu Kiếm gạt máu. "Và nó không thuộc về ngươi."
Chu Thiên Hành gầm lên, tụ lực đánh tiếp —
"ĐỦ RỒI!"
Một giọng nói vang như sấm.
Mọi người đông cứng.
Trên đỉnh điện chính, một bóng người xuất hiện. Áo trắng, tóc bạc, phong thái siêu nhiên.
Tông chủ.
Thanh Vân Tông tông chủ — Vân Thanh Tử — lần đầu tiên xuất hiện trước đệ tử.
Cảnh giới Hóa Thần. Áp lực vô hình đè xuống toàn bộ quảng trường.
Chu Thiên Hành quỳ sụp.
"Tông... tông chủ..."
"Chu Thiên Hành." Giọng Vân Thanh Tử lạnh. "Ta bế quan hai năm. Ra ngoài đã thấy ngươi hoành hành."
Ông nhìn ngọc truyền lệnh, nhìn Tiểu Kiếm, nhìn Lâm Hạo Thiên vừa được Trần Phong dìu đến.
"Giam Chu Thiên Hành. Chờ xét xử."
"Tông chủ! Ta không—"
"Im."
Một chữ. Áp lực Hóa Thần.
Chu Thiên Hành câm lặng.
Đệ tử giải Chu Thiên Hành và Tống Nhược Vi đi.
Vân Thanh Tử nhìn xuống Tiểu Kiếm.
"Ngoại môn đệ tử. Lâm Thanh."
"Dạ."
"Ngươi dũng cảm. Và thông minh."
Tiểu Kiếm cúi đầu.
"Con chỉ muốn cứu sư phụ."
Vân Thanh Tử gật đầu.
"Từ nay, ngươi chuyển sang nội môn. Trực tiếp dưới sự chỉ dạy của ta."
Đám đông sửng sốt.
Nội môn? Đệ tử trực tiếp của tông chủ?!
Tiểu Kiếm ngẩng đầu, mắt sáng.
ARC 1 kết thúc.
Nhưng con đường phía trước — còn dài lắm.
Mộc Kiếm Thai rung khẽ trên lưng nàng.
Chín mảnh kiếm. Nàng mới có một.
Còn tám mảnh nữa, đang chờ đâu đó ngoài kia.
Hành trình thực sự — bắt đầu từ đây.