Chương 14: Giải Cứu
Đêm rằm.
Trăng tròn treo giữa trời, rải ánh bạc xuống Thanh Vân Tông.
Linh khí trong không khí đặc quánh — đỉnh điểm của tháng.
Tiểu Kiếm đứng trên vách đá phía tây Hàn Phong Các, tim bình tĩnh lạ thường.
Cô Phong đứng bên cạnh, tay nắm kiếm.
"Sẵn sàng chưa?"
"Sẵn sàng."
Bên kia tông môn —
"BÙM!"
Kho đan dược phía nam bùng cháy. Khói đen cuồn cuộn.
"Cháy! Kho đan dược cháy!"
Tiếng la hét. Đệ tử chạy loạn. Bảo vệ Hàn Phong Các — hai trong bốn người — lao đi hỗ trợ.
Trần Phong, tốt lắm.
Tiểu Kiếm ra hiệu.
Hai người lách qua cửa sổ tầng hai — con đường cũ.
Xuống cầu thang. Tầng hầm.
Lần này, nàng dùng ngọc truyền lệnh mở cửa nhanh hơn. Đã quen.
Lâm Hạo Thiên ngẩng đầu, thấy hai bóng người.
"Tiểu Kiếm..."
"Sư phụ, không nói nhiều. Giải xích."
Tiểu Kiếm đặt tay lên điểm chốt thứ nhất trên xích. Cô Phong đặt tay lên điểm thứ hai.
Điểm thứ ba — Lâm Hạo Thiên tự dồn linh khí còn lại, dù yếu ớt.
Ba luồng linh khí đồng thời.
"Gắng lên!"
Tiểu Kiếm dồn hết sức. Mộc Kiếm Thai trên lưng phát sáng — hỗ trợ.
"RẮNG!"
Xích gãy.
Lâm Hạo Thiên tự do.
Ông cố đứng dậy, nhưng chân run. Tiểu Kiếm đỡ ông.
"Sư phụ gầy quá..."
"Không sao. Đi."
Ba người lao lên cầu thang.
Nhưng —
"Đứng lại."
Giọng lạnh như băng.
Tống Nhược Vi đứng chắn cầu thang, kiếm đã rút.
Phía sau nàng ta — hai đệ tử nội môn, tu vi Trúc Cơ.
Tiểu Kiếm cứng người.
"Lâm Thanh," Tống Nhược Vi mỉm cười lạnh. "Ta đoán đúng. Kẻ xâm nhập lần trước là ngươi."
"Tống Nhược Vi, ngươi biết sư phụ ta bị giam oan. Ngươi vẫn tiếp tay cho Chu Thiên Hành?"
"Oan?" Nàng ta cười. "Trong thế giới tu chân, mạnh là đúng. Lâm Hạo Thiên yếu, nên hắn thua. Đơn giản."
Tiểu Kiếm rút Mộc Kiếm Thai.
Thanh kiếm gỗ phát ra ánh sáng mờ — những đường vân trên thân kiếm sáng lên.
Cô Phong cũng rút kiếm.
"Hai chống ba?" Tống Nhược Vi nhìn, nhếch mép. "Liều."
"Không phải hai."
Tiếng bước chân sau lưng Tống Nhược Vi.
Trần Phong — cùng hai sư đệ — xuất hiện từ cửa tầng trên.
"Năm chống ba," Trần Phong giơ kiếm. "Thay đổi cục diện rồi, Tống Nhược Vi."
Tống Nhược Vi tái mặt.
Hai đệ tử nội môn nhìn nhau, hoang mang.
"Đánh hay đầu hàng?" Trần Phong hỏi.
Tống Nhược Vi nghiến răng.
"Rút!"
Ba người biến mất trong bóng tối.
Tiểu Kiếm thở phào.
"Nhanh. Nàng ta sẽ báo Chu Thiên Hành."
Cả nhóm lao ra đường hầm thoát nước phía tây.
Chạy. Chạy trong bóng tối ẩm ướt.
Ánh trăng lọt qua miệng hầm phía trước.
Họ thoát ra — rừng già bên ngoài Thanh Vân Tông.
Lâm Hạo Thiên ngã quỵ. Tiểu Kiếm đỡ ông.
"Sư phụ!"
"Ta không sao. Chỉ... cần nghỉ."
Ông nhìn đệ tử, mắt rưng rưng.
"Tiểu Kiếm... con cứu ta."
"Sư phụ dạy con kiếm. Con cứu sư phụ. Công bằng."
Nàng mỉm cười.
Trăng rằm sáng vằng vặc trên đầu.
Nhưng cuộc chiến — mới thực sự bắt đầu.