Chương 2: Bà mối và bát cháo
Sáng sớm, tiếng gà gáy eo éo ngoài sân kéo Tô Mạn ra khỏi giấc mơ.
Nàng mơ thấy kiếp trước — mơ thấy đang đứng trong bếp quen thuộc, camera GoPro gắn trên đầu, ánh đèn LED chiếu sáng trưng, hai triệu người đang xem live. Nàng đang cắt hành lá, bàn tay thuần thục, miệng nói: "Các bạn ơi, hôm nay mình nấu—"
Rồi tỉnh dậy. Vẫn mái lá. Vẫn chiếu rơm. Vẫn thời cổ đại.
Tô Mạn thở dài, ngồi dậy. Gấp chăn bông cũ, vuốt lại tóc — tóc dài đến thắt lưng, đen nhánh, khác hẳn mái tóc bob kiểu Hàn kiếp trước. Nàng vào bếp, thấy Trần bà bà đã dậy từ lúc nào, đang thổi lửa nấu cháo.
"Mẹ, để con." Tô Mạn rửa tay, nhẹ nhàng đỡ bà đứng dậy. "Mẹ ngồi nghỉ, con nấu."
Trần bà bà lắc đầu. "Con mới về, chưa quen bếp. Để mẹ—" Bà chưa nói hết đã ho, cơn ho ục ục từ sâu trong phổi, mặt đỏ bừng.
Tô Mạn dìu bà ngồi xuống ghế đẩu, vỗ nhẹ lưng. Nàng đã nghe tiếng ho này suốt đêm qua — không phải ho cảm lạnh thông thường. Tiếng ho sâu, khàn, có đờm. Kiếp trước nàng không phải bác sĩ, nhưng ông ngoại từng bị viêm phổi mãn tính — tiếng ho y hệt.
*Cần thuốc,* nàng nghĩ. *Mà thuốc cần tiền. Mà tiền thì... nhìn quanh cái bếp này.*
Nồi gạo gần đáy. Muối còn nửa lọ. Nàng kiểm tra: gạo đủ nấu khoảng 5-6 ngày nữa, nếu ăn cháo loãng. Hành héo, gừng tươi hai củ, trứng gà 4 quả. Ngoài vườn sau có rau muống già và mấy cây ớt.
"Hôm nay mình nấu gì đây..." Tô Mạn lẩm bẩm, đầu bắt đầu tính toán.
---
Nàng đang rửa gạo ngoài giếng thì nghe tiếng chân rầm rập phía cổng.
"Chị dâu à! Chị dâu à!"
Giọng lanh lảnh, sắc nhọn. Một phụ nữ trạc 35, người tròn, mặt bầu, miệng rộng, xốc xốc cái rổ tre bước vào sân. Đi kèm là một ông chồng lùn, da đen nhẻm, mắt lờ đờ, tay thọc túi.
Ký ức Mạn Nhi cho nàng biết: Tam thím — tên thật Trần thị Liễu, em gái chồng cũ của cha Thanh Lâm. Nói đúng hơn, thím là em dâu — nhưng cứ tự xưng "thím" như thể mình là bề trên. Chồng thím là Đinh Mậu, nổi tiếng lười.
"Ơ, dâu mới đây hả?" Tam thím dừng trước mặt Tô Mạn, mắt nhìn từ đầu xuống chân như đang kiểm tra hàng. "Nhỏ quá. Gầy quá. Nhà mày bán mày có 3 lạng bạc thôi hả?"
Tô Mạn mỉm cười. *Ba lạng bạc. Kiếp trước cái túi Chanel của mình giá 120 triệu.*
"Dạ, cháu chào thím." Nàng cúi đầu lễ phép.
Tam thím hừ một tiếng, len vào bếp như chỗ không người. Mở nắp nồi, cúi xuống ngửi. "Cháo trắng à? Nấu gì mà loãng thế? Con gái nhà ai mà nấu cháo không ra cháo, cơm không ra cơm."
Tô Mạn bình tĩnh. *Bình tĩnh. Kiếp trước mày đã handle hàng ngàn comment tiêu cực trên YouTube. Mấy lời này thấm vào đâu.*
"Dạ, gạo nhà hết gần rồi ạ." Nàng đáp nhẹ nhàng. "Cháu định nấu cháo loãng cho mẹ dễ ăn — mẹ đang ho."
"Ho hoài, chữa gì cũng không khỏi." Tam thím vung tay. "Nói thiệt, nhà này nghèo rớt mồng tơi, mẹ bệnh, con trai lầm lì như khúc gỗ. Mày về đây ráng mà chịu đựng."
Nàng nói to, cố ý cho Trần bà bà trong nhà nghe thấy. Tô Mạn nghe tiếng mẹ chồng thở dài trong phòng — tiếng thở nhẹ, ai oán.
Tô Mạn dặn mình nhẫn nhịn. Không phải vì sợ — mà vì nàng biết: đánh nhau bằng miệng chỉ tốn năng lượng. Tốt nhất là chứng minh bằng hành động.
"Dạ vâng," nàng đáp, mỉm cười hiền lành. "Cháu sẽ cố gắng."
---
Tam thím ngồi lại khoảng nửa canh giờ, chê hết thứ này đến thứ kia — sân nhà dơ, giếng nước đục, vườn rau héo. Rồi mới hỏi câu chính:
"Mà, mẹ ơi!" Thím gọi Trần bà bà. "Đám cưới xong, tiền thưởng khách có dư không? Em nghe nói nhà anh Trần Đại ở thôn dưới cưới dâu — khách mừng cả mấy quan tiền lận."
Trần bà bà chậm rãi bước ra, tay vịn khung cửa. "Không có tiền thưởng. Đám cưới nhà mình... cũng chẳng mời ai."
Đúng vậy — Tô Mạn đã biết. Đám cưới này chỉ có mẹ chồng, chú rể, cô dâu, mấy người hàng xóm ghé chúc, và vài bánh gạo. Không tiệc, không rượu, không pháo tử tế. Vì không có tiền.
Tam thím bĩu môi. "Vậy thì... mẹ cho em mượn ít gạo được không? Nhà em hết gạo rồi."
À. Đến rồi.
Trần bà bà nhìn Tô Mạn — nàng thấy ánh mắt bà cầu cứu, ngại ngùng. Gạo trong nhà chỉ đủ ăn vài ngày, mà Tam thím mở miệng "mượn" — ai cũng biết "mượn" nghĩa là "cho không".
"Thím ơi," Tô Mạn lên tiếng, giọng vẫn nhẹ nhàng. "Gạo nhà cháu cũng sắp hết rồi ạ. Nhưng nếu thím rảnh, mai cháu định đi hái rau rừng — thím đi cùng cháu không? Rau rừng mùa này tốt lắm, mang lên chợ phiên bán được ít tiền, rồi mua gạo."
Tam thím trợn mắt. "Hái rau rừng? Bán ngoài chợ? Con dâu nhà này bày đặt buôn bán rau ngoài đường hả? Mất mặt—"
"Có cơm ăn mới giữ được mặt, thím ạ." Tô Mạn mỉm cười, không nhường. "Mặt đói thì xấu hơn mặt bán rau."
Im lặng.
Tam thím há miệng, rồi ngậm lại. Ông chồng Đinh Mậu vẫn đứng ngoài sân, mắt lờ đờ nhìn giàn bầu.
Trần bà bà bật cười — rồi vội bịt miệng, ho khan.
"Được rồi, tui về." Tam thím xốc rổ, quay gót. "Dâu mới mà bặm trợn quá, không biết ai dạy."
"Dạ, cuộc đời dạy ạ."
Tam thím lừ mắt, kéo chồng đi. Tiếng chân xa dần. Tô Mạn thở phào.
---
Khi Tam thím đi rồi, Trần bà bà nhìn nàng — ánh mắt lạ lắm, vừa kinh ngạc vừa... có gì đó ấm áp.
"Con..." Bà ngập ngừng. "Con... giỏi lắm."
Tô Mạn cười. "Mẹ đừng lo. Cháu sẽ kiếm được tiền. Nhà mình sẽ có gạo ăn."
Bà gật đầu, rồi quay vào. Nhưng Tô Mạn thấy bà lau nước mắt bằng vạt áo.
*Bà ấy khóc,* Tô Mạn nghĩ. *Có lẽ... lâu lắm rồi không ai đứng về phía bà.*
---
Buổi chiều, Tô Mạn khám phá vùng quanh nhà. Ký ức Mạn Nhi mơ hồ, nhưng đủ để nàng biết đường ra suối. Con suối Thanh Hà chảy ngang đầu thôn — nước trong vắt, đá cuội lổn nhổn, hai bên bờ mọc đầy bạc hà dại, lá lốt, rau ngổ, và loại rau nàng không biết tên nhưng trông giống rau dền.
*Rau dền rừng,* nàng nhận ra. *Kiếp trước mình từng quay video "10 loại rau rừng ăn được mà ít ai biết". Rau dền rừng luộc ngon, xào tỏi ngon hơn.*
Nàng hái đầy rổ — bạc hà, lá lốt, rau dền, vài nắm rau ngổ. Rồi ngồi bệt bên suối, nhúng chân vào nước, nhìn cá nhỏ bơi lượn.
Có cá. Có tôm suối nữa — nàng thấy mấy con tôm càng nhỏ bám trên đá, râu dài lung lay trong dòng nước.
*Tôm suối nấu canh chua với cà chua dại — nếu tìm được cà chua.* Nàng bắt đầu lên kế hoạch trong đầu. *Hoặc tôm rang muối ớt. Hoặc tôm nướng lá lốt.*
Kiếp trước, nàng có thể Google công thức trong 0.3 giây. Kiếp này — nàng phải dùng bộ nhớ. May mà hai triệu subscribers và nghìn video nấu ăn đã khắc sâu vào não nàng mọi công thức dân dã.
---
Tô Mạn về nhà khi trời sẩm tối. Trần bà bà ngồi trong bếp, đắn đo trước nồi gạo gần đáy.
"Mẹ, đừng lo." Tô Mạn đặt rổ rau xuống bàn bếp. "Con hái rau rừng về. Và con..." nàng lấy từ túi vải ra mấy con tôm suối — nhỏ bằng ngón tay, nhưng tươi roi rói, càng đỏ, râu còn vẫy. "Con bắt tôm."
Trần bà bà mắt tròn. "Bao nhiêu tôm lận! Ở suối đầu thôn sao?"
"Dạ. Mẹ ngồi nghỉ, để con nấu."
Tô Mạn nhóm lửa. Bếp củi khó hơn bếp gas gấp trăm lần — lửa không đều, phải canh từng thanh củi, thổi cho đúng chỗ. Nhưng nàng kiên nhẫn. Kiếp trước, lần đầu quay video cũng cháy bếp ba lần mà.
Nàng luộc rau dền, vớt ra bát. Tôm rửa sạch, rang với muối thô và ớt — lửa to, đảo nhanh, tôm chuyển màu đỏ cam, mùi thơm nức mũi.
Cuối cùng là bát cháo trứng — nàng đập 2 quả trứng gà, đánh tan, rưới vào cháo đang sôi, khuấy nhẹ. Thêm hành lá thái nhuyễn, gừng bào mỏng. Cháo sánh, vàng ươm, thơm lừng.
*Cháo trứng gà kiểu Tô Mạn,* nàng tự đặt tên. *Không có sốt tương, không có dầu mè, không có tiêu xay. Nhưng gừng tươi và hành lá — là linh hồn của mọi bát cháo.*
"Thanh Lâm!" Trần bà bà gọi ra sân. "Vào ăn!"
---
Ba người ngồi quanh bàn gỗ thấp. Ánh đèn dầu leo lét, bóng đổ trên vách đất.
Trần bà bà ăn cháo, nước mắt chảy. Không phải buồn — mà vì ngon, vì ấm bụng, vì lâu lắm rồi bữa cơm nhà này có hơn một món.
"Ngon quá..." Bà lau nước mắt. "Lâu rồi mẹ chưa ăn bữa nào... ra bữa cơm như vầy."
Thanh Lâm ăn im lặng. Anh gắp tôm rang, nhai chậm. Mắt nhìn xuống bát, không nhìn ai. Nhưng tay anh — tay thợ săn chai sạn — cầm đũa nhẹ nhàng hơn bình thường.
Khi ăn xong, anh đặt đũa xuống. Im lặng một lúc.
"Cháo... ngon." Hai chữ, giọng trầm, rồi đứng dậy đi ra sân.
Tô Mạn nhìn theo. *Hai chữ. Tiến bộ hơn hôm qua — hôm qua chỉ được một chữ "ăn".*
Trần bà bà cười khẽ, nhìn con dâu. "Thanh Lâm nó khen người khác... mẹ nhớ lần cuối là 3 năm trước."
Tô Mạn bật cười. "Vậy bát cháo trứng của con phá kỷ lục rồi."
---
Đêm, nàng nằm trong phòng, lên kế hoạch.
Gạo — còn 4-5 ngày. Tiền — không có. Thuốc cho mẹ chồng — cần ít nhất vài trăm văn.
*Phải kiếm tiền,* nàng tự nhủ. *Bước 1: hái rau rừng, bắt tôm cá ở suối — nguyên liệu miễn phí. Bước 2: nấu thành món ăn ngon. Bước 3: bán ở chợ phiên.*
Chợ phiên đầu thôn — ba ngày một lần. Ngày mốt sẽ có chợ.
*OK. Mình có 2 ngày chuẩn bị.*
Kiếp trước, kênh YouTube của nàng bắt đầu từ video đầu tiên: "Nấu phở bò trong phòng trọ 10 mét vuông." Video đó có 47 views trong tuần đầu. Nhưng nàng không bỏ cuộc. 200 video sau — hai triệu subscribers.
*Kiếp này cũng vậy,* nàng tự nhủ. *Bắt đầu nhỏ. Bắt đầu từ rổ rau rừng và mấy con tôm suối. Rồi sẽ lớn dần.*
Nàng nhắm mắt, mỉm cười.
Bên ngoài, trăng mờ trên đỉnh Bạch Vân. Con suối Thanh Hà vẫn chảy, lấp lánh ánh bạc.
Và ở gian khách, Trần Thanh Lâm — người đàn ông lạnh lùng ít nói nhất thôn — nằm trên chiếu, tay đặt trên bụng.
Bụng ấm. Lâu rồi, bụng không ấm như vầy.
Anh xoay người, nhìn về phía cánh cửa phòng tân hôn đóng kín.
*Con người đó...* anh nghĩ, *... không giống Mạn Nhi mà bà mối mô tả.*
Bà mối nói Mạn Nhi hiền lành, yếu đuối, cam chịu. Nhưng cô gái hôm nay — nấu ăn ngon, nói chuyện bặm trợn, dám trả lời Tam thím, lại còn biết bắt tôm suối.
Lạ.
Nhưng mà... lạ hay.
Anh nhắm mắt. Và lần đầu tiên sau nhiều năm — ngủ mà không cau mày.