Chương 5: Khu Trú Ẩn Cuối Cùng

~14 phút đọc 2.620 từ

# Kẻ Đi Săn Tên Bóng Ban mai của Ngày 4 tràn về như một bản án tử thi hành chậm. Không hề có ánh mặt trời ấm áp le lói, chỉ có một bầu trời đục ngầu hoen ố bởi các vết nứt đỏ ối đã nhân bản lên gấp đôi từ ngày hôm qua. Sự thay đổi không chỉ nằm ở thị giác, mà là bầu không khí ngột ngạt, đè nén, báo hiệu một đợt thay tướng của vương quốc quái vật. Trong căn phòng điều hành ở đáy hầm ga tàu điện, tiếng kim giây đồng hồ điểm vang đều đều cắt ngang bầu không khí yên lặng. Đức trừng mắt thức trắng, chống cằm nhìn chằm chằm vào bản đồ thành phố Hải Vân giăng trên tường. Những chấm đỏ bằng bút lông vạch chằng chịt, nối tiếp những nhà băng, bệnh viện vũ trang, trụ sở cảnh sát và các tòa thị chính. "Bóng sẽ qua những địa điểm này." Đức lẩm bẩm, gõ ngón tay khô khốc lên bàn. Căn phòng còn ngấm mùi hương từ những thanh sô-cô-la họ vừa ăn lót dạ. Hạ Vy ngái ngủ tỉnh dậy từ băng ghế dài đằng sau. "Anh chưa ngủ chút nào à?" Cô hỏi, nhướn mày kiểm tra sức tàn tật trên cơ mặt của Đức. Quầng thâm trên đôi mắt của hắn đã hóa thành hố đen tuyệt vọng. "Tôi không có thời gian để ngủ." Đức lạnh lùng đáp, gỡ kính ra để nắn sống mũi đau nhức. "Ngay khi kim phút chạm số 12, báo hiệu 6 giờ sáng ngày thứ 4, Hệ Thống sẽ kích hoạt Đợt Quái Vật Cấp B. Và Bóng... hắn ta sẽ xuất hiện từ phía đông nam, quét dọn mọi thứ trên đường hắn đi." Theo ký ức 98 vòng của Trần Minh Đức, Nguyễn Khánh, hay biệt danh là "Bóng", từng là một tay sát thủ nhà nghề hay lính đánh thuê gì đó ở Châu Phi trước khi vòng lặp này khởi động. Sự điên cuồng vì xói mòn nhân tính đã biến hắn thành một con quái vật đáng sợ hơn bất kỳ sinh vật Cấp F hay E nào. Kỹ năng [Ăn Mòn] của hắn cho phép hấp thụ sức mạnh của những Người Thức Tỉnh khác nếu hắn là kẻ kết liễu mạng sống của họ. Mỗi một vòng lặp, Bóng lại đồ sát điên cuồng hơn để đạt sức mạnh tối thượng. Sự hoang mang, phản bội, khóc lóc đều biến thành công cụ cho hắn nhai nuốt. "Một người hút sức mạnh người khác?" Hạ Vy co rúm lại. "Trời ạ, như rệp hút máu vậy. Vậy hắn mạnh đến mức độ nào?" "Ở vòng 98, đến cuối ngày 7, hắn đạt Cấp 15." Đức quay lại nhìn thẳng vào mắt Vy, để từ tốn nhấn mạnh, "Cô nên biết rằng, Cấp 5 là ngưỡng tiến hóa đầu tiên của cơ thể. Cấp 10 có thể dùng một tay bóp vụn khối thép chữ I. Cấp 15... sát thương hắn gây ra có thể tương đương với một quả đạn pháo xe tăng. Hắn vượt xa loài người." Vy rùng mình. "Vậy tại sao chúng ta lại tiếp cận hắn? Chúng ta nên tránh xa hắn bằng mọi giá mới phải." "Bởi vì..." Đức nhếch mép, âm trầm ngàn cân áp lực. "Muốn tới Tâm Hệ Thống vào vòng cuối cùng ngày thứ 7 để phá chuỗi luân hồi khốn nạn này, chúng ta cần 'chìa khóa'. Bóng đang giữ một nửa cấu trúc chìa khóa đó." Chưa kịp để Vy định thần, một dòng chữ sáng rực bất ngờ hiện ra trôi nổi trong không trung trước mặt cả hai. --- **[HỆ THỐNG PHÁT LỆNH]** *Sự Kiện Bắt Buộc: Rừng Máu Đổ* - **Mục tiêu**: Tiêu diệt 10 Quái Vật Cấp E hoặc 1 Quái Vật Cấp D tại giao lộ đường Võ Nguyên Giáp. - **Phần thưởng**: +500 Điểm Hệ Thống, +1 Kỹ năng chủ động ngẫu nhiên. - **Thất bại**: Hình phạt hủy diệt cơ thể. - **Thời gian đếm ngược**: 02:00:00. --- "Chết tiệt." Đức khẽ chửi thề. "Sự kiện cưỡng chế. Bọn khốn trên cao đó thích xem chúng ta đấu bò." "Giao lộ Võ Nguyên Giáp." Vy đọc to nhẩm lại. "Đấy chẳng phải là cách đây hai con phố sao? Bệnh viện trung tâm, khu đô thị chết... và đó là nơi đông đúc quái vật nhất." Đức ném ba lô phụ tải nhẹ cho Vy, rồi cầm thanh sắt ống kẽm lên, kẹp khẩu súng ngắn cướp được từ Khải vào trong áo khoác chiến thuật. "Nó cách đường đi của Bóng đúng hai tòa nhà. Một phát trúng hai đích. Cô không được rời tôi cự li 5 mét. Nhớ chưa? Kỹ năng Chữa Lành của cô chỉ được tung ra khi tôi bị thương nặng, nếu không cô sẽ cạn kiệt năng lượng rất nhanh." Một lúc sau, cánh cửa hầm mở ra và đóng lại, khóa chặt thành trì cuối cùng ở đằng sau. Hai người bọn họ trở lại mặt đất. Lúc này, thành phố Hải Vân giống như một bãi rác khổng lồ từ thế kỷ trước. Sự hủy hoại diện rộng tràn ngập mỗi góc phố. Cột đèn giao thông nằm xiêu vẹo trên mui những chiếc xe tải cháy rụi. Khứu giác nhanh chóng bị lấp đầy bởi mùi xác thối và khí ga rò rỉ. Và không chỉ có vậy — những bụi cây dại mọc lan ra từ khe nứt bê tông với tốc độ dị thường, bao phủ các bức tường bằng một màu tím quái quỷ, đặc trưng của vùng thực vật ngoại sinh. Bọn họ luồn lách qua các hẻm nhỏ. Ở vòng 99 này, Đức mang trong mình bản năng sinh tồn và kinh nghiệm định vị hoàn hảo. Hắn biết chính xác con hẻm nào không có tổ trứng quái vật, đường cống nào đủ cao để trốn chạy. Khi tiến tới gần giao lộ ngã tư khổng lồ Võ Nguyên Giáp, hiện trường trước mặt khiến dạ dày của Hạ Vy sôi lên sùng sục. Một vòng tròn xác chết nằm ngổn ngang. Bọn chúng không phải người bình thường. Bảng Trạng Thái tắt ngấm lơ lửng mờ nhạt báo hiệu họ là Người Thức Tỉnh. Tất cả họ đều bị đánh úp và moi tim. Xung quanh là năm sáu con Rìu Thú nằm sóng soài, chiếc đầu hình rìu bị đập bẹp dí, chất nhầy đen xì nhểu ra sàn. Trận chiến không phải diễn ra giữa người và quái vật. Mà là cuộc tàn sát đơn phương. "Vẫn chậm một bước." Đức nhíu mày, rút súng ra, cảnh giác lia qua một vòng các hốc tối của tòa nhà ngân hàng đối diện. "Không phải quái Cấp D làm. Là con người." *Bộp. Bộp. Bộp.* Tiếng vỗ tay từ trên nóc xe buýt đổ nát vang lên, phá tan cái tĩnh mịch sền sệt. "Ta phải vỗ tay cho nhận xét sắc bén đó." Từ trên cỗ xe, một thân ảnh nhảy phắt xuống đất nhẹ như lông hồng mặc cho quãng đường rơi cao hơn 3 mét. Gã cao phải đến một mét chín, thân hình tráng kiện lực lưỡng vạm vỡ bên trong chiếc áo ba lỗ đen bó sát bám đầy máu. Phần nửa trên khuôn mặt gã được che khuất bởi mặt nạ chống độc, chỉ để lộ đôi mắt sắc bén như lưỡi dao cạo và một nhúm sẹo chằng chịt rẽ đôi chân mày. Hai tay gã đang xoay hai con dao quân dụng sáng quắc. Nguyễn Khánh. Kẻ đi săn tàn độc mang danh "Bóng". Hạ Vy lùi lại một bước, nín thở. Mặc dù cô không biết người này, thứ áp lực sát khí lan tỏa từ hắn làm cô nghẹt thở thật sự. Bóng xoay xoay con dao, nhàn nhã bước tới, đạp qua xác của một thanh niên Người Thức Tỉnh nằm dưới đất không thương tiếc. Màn hình của Đức đã nhanh chóng nhảy dòng chỉ số của đối phương. --- **[Người Thức Tỉnh — Nguyễn Khánh (Bóng)]** Cấp: 6 Kỹ năng chính: [Ăn Mòn] — Lv.2, [Xé Rách] — Lv.2 Xói mòn nhân tính: 68% --- *Cấp 6. Ngày thứ tư mà đã đạt cấp 6? Hắn đã giết bao nhiêu người để leo cấp thần tốc đến thế?* Đức cắn răn phân tích. Ở những vòng lặp đầu, ngày thứ 4 Bóng chỉ mới đạt cấp 4. Sự xuất hiện của dị số ở vòng 99 đã kích thích hệ thống đẩy nhanh sự tàn độc. Chỉ số xói mòn nhân tính 68% chứng tỏ đối diện trước mắt Đức không còn là thủ loại Homo sapiens. Đó là một cỗ máy giết chóc không có nỗi sợ lẫn lòng trắc ẩn. Điên cuồng và hiệu suất. "Mày là mục tiêu tiếp theo sao?" Bóng nghiêng đầu, mắt chăm chăm nhìn vào Đức. "Không tồi. Bọn oắt con kia quá yếu, còn không cho tao được 10 điểm exp bọ mạt. Nhưng mày có vẻ khác biệt. Một con lợn biết đi mang bộ đồ nghề sinh tồn. Và kia..." Ánh mắt Bóng chuyển sang nhìn Hạ Vy. Gã khẽ chép miệng dưới lớp mặt nạ. "Chà, một nàng bác sĩ hồi máu. Tao cực kỳ thích cắn nuốt mấy đứa trị liệu." "Tao không nghĩ mày có thể làm điều đó vào hôm nay." Đức lạnh lùng đáp lại, hạ khẩu súng nhắm thẳng vào ngực đối phương, đồng thời đẩy Vy ra phía sau lưng mình một bước. Bóng cười mỉa. "Súng lục? Giỏi lắm nhen, cưng nghĩ gãi ngứa được bao nhiêu lớp giáp cơ bắp của tao lúc này hả? [Gia Tốc Hành Động]." Không có một khoảnh khắc chần chừ. Lấy đà với sự linh hoạt của một con báo lửa, Bóng lao vọt tới. Chỉ riêng luồng gió gã xé ra đã đủ hất tung những tờ giẻ rác xung quanh bay lả tả. Đức bóp cò. *Đoàng! Đoàng! Đoàng!* Ba phát đạn gầm lên, vỏ đạn rớt lách cách xuống đường. Nhưng quỹ đạo di chuyển của Bóng không hề có dấu hiệu ngập ngừng. Gã nghiên người nhẹ nhàng, dường như mắt gã có thể thấy rõ đường đạn bay. Viên đầu sượt qua vai, hai viên sau găm vào lớp bê tông xa xa. Sát thủ Châu Phi lao tới một nhát chém vòng cung bằng dao quân dụng hướng thẳng vào kẽ cổ họng Đức. *Keng!* Đức lập tức thu súng lại, vung mớ sắt kẽm lên đỡ trọn đường chém. Tia lửa lóe lên chói lòa trong buổi sớm mù sương. Lực tương tác dội từ binh khí truyền dọc cánh tay Đức làm hắn phải thoái lui hai bước dài để giữ thế thăng bằng. Thanh dầm sắt kẽm từng đập vỡ sọ lũ Rìu Thú ngay lập tức hằn sâu một rãnh khuyết lớn. Bóng mạnh. Mạnh một cách phi lý. "Dựa vào phản xạ đó, mày phải cấp 4!" Bóng thốt lên kinh ngạc ngạc nhiên, hai mắt đầy hưng phấn. Sự chênh lệch 2 cấp đối với Người Thức Tỉnh bình thường chính là tàn dư bạo lực vô song. "Quái lạ! Ai ngoài tao có thể đạt cấp đó ở ngày thứ 4? Mày thuộc phe nào? Giáo phái? Quân đội ngầm?" "Phe muốn đưa mày trở xuống mồ." Đức không trả lời thẳng, mồ hôi rịn ra dọc sống lưng. Hắn sử dụng [Phát Lực]. Sức bật cực đại dồn vào bàn chân phải, Đức bắn mình về phía trước, tấn công trực diện. Thanh ống kẽm vung lên theo quỹ đạo hiểm hóc như một cây thương đâm thẳng về phía lồng ngực Bóng. Bóng không né, gươm giáo đối chiêu trực diện. Hắn tạt dao phản đòn. Hai Người Thức Tỉnh mạnh nhất của cái hiện tại thảm khốc này lao vào nhau. Những tiếng *keng, chát* chói tai vang lên điên loạn giữa ngã tư hoang vắng. Hạ Vy đứng nép vào bức tường sụp, nhịp chuyển động của hai cái bóng đã vượt qua giới hạn bắt nhịp của con mắt. Họ lao vào nhau như những mảnh vỡ của thiên thạch va chạm. Nhưng dần dần, sự bất lợi hiện ra rõ ràng trên cơ thể Đức. Bóng Cấp 6. Đức Cấp 4. Dù Đức có hàng ngàn kinh nghiệm tác chiến từ 98 vòng luân hồi, ưu thế tốc độ và cơ bắp nguyên thủy của gã sát thủ đánh thuê vẫn bắt đầu lấn át. Một vết chém ngang đùi trái của Đức tuôn máu xối xả. Một cước giáng mạnh vào xương sườn làm Đức bay ngược ra sau, đập bả vai vào thân cây khô rụng lá, ho ra một búng máu đỏ sẫm. "[Ăn Mòn]." Bóng xòe tay ra. Một vầng quang năng lượng màu tím thẫm nhớp nháp đang tỏa ra từ mũi dao. Hắn tiến lại gần, cười nhạt vô nhân tín. "Mùi vị cấp 4 của mày chắc chắn rất tuyệt vời." "Vy!" Đức hét lớn, gồng mình trên thảm cỏ, không có ý định bỏ cuộc. Ánh sáng lan tỏa. Dưới sức ép của cảm xúc sợ mất đi vị cứu tinh của mình, Hạ Vy phóng tới, bất chấp kỹ năng [Chữa Lành] làm kiệt quệ sinh lực. Làn ánh sáng xanh ngắt từ mười đầu ngón tay cô chụp lên vết thương của Đức. Lưỡi da cắt rách thịt liền lại với tốc độ dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy, mầm sinh cơ đang giành giật lấy tương lai trong khoảnh khắc cận tử. "Rất tốt! Càng nhiều mục tiêu, trò chơi càng thú vị!" Bóng nhe răng man rợ, chuẩn bị lao tới. Nhưng Đức không có ý định đánh cược cái chết lần thứ 99 cho cuộc so găng nhảm nhí này. Trong lúc Vy chữa thương cho hắn, Đức liền thọc tay sâu vào trong ba lô và rút ra một quả cầu tròn vo màu xám lạnh lẽo. Một quả lựu đạn gây choáng flashbang, hàng quân sự chuẩn thu được ở căn cứ cảnh sát quân sự. Hắn đã chuẩn bị thứ này dành riêng cho Bóng. Đức rút chốt, ném trả lại về phía Bóng, sau đó nhanh tay đẩy Vy úp mặt xuống vệ cỏ dại và gục đầu xuống. *BÙM!* Ánh sáng trắng xóa mù lòa với cường độ lên tới 7 triệu candlepower cộng dồn 170 decibel tiếng nổ xé rách không gian, cuốn phăng màn đêm xám xịt. Cả Hạ Vy lẫn Bóng đều rên rỉ khi tai họ ù đi và hàng chục ánh sao giật bay tầm nhìn. "Đồ hèn hạ!" Bóng rít lên trong mù lòa tay khua khoắng lung tung đẫm điên cuồng, cơ thể vẫn giữ nguyên sự chắc chắn chống sốc. Đức không đứng nán lại thêm 1 giây nào thừa. Kéo tay Vy bật dậy, lợi dụng khói từ quả bom gây mù, họ lao mình len qua khe hẹp con hẻm chằng chịt, biến mất khỏi tầm nhìn khát máu của gã săn mồi. "Nhất định... Ánh sáng này... Lão tử sẽ moi tim chết cha mày!" Tiếng gầm thét oán niệm của Bóng vọng vang theo, vỡ trên nền bê tông hoang tàn của Hải Vân. Bước đầu đối mặt với tên bạo chúa, hai bọn họ đã sống sót qua ngày. Nhưng sự kiện bắt buộc của Hệ Thống với bộ đếm ngược thời gian vẫn đang lặng lẽ nhỏ giọt đe dọa sự sinh tồn sau màn khói bụi mù mịt kia.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí