Chương 4: Chạy Trốn

~24 phút đọc 4.667 từ

# Chạy Trốn Tiếng gầm xé toạc bầu trời, dội xuống như một cú đấm vật lý. Toàn bộ lớp kính còn sót lại trên tầng ba bệnh viện vỡ vụn, những mảnh sắc nhọn ghim thẳng vào tường thạch cao. Áp lực không khí từ tiếng gầm đè nặng lên màng nhĩ, khiến những người bình thường lập tức chảy máu tai, ngã khuỵu xuống đất rên rỉ đau đớn. Trần Minh Đức đứng bật dậy, thanh sắt trong tay rít lên vì lực siết. Hắn nhìn chằm chằm lên vết nứt đỏ rực trên trời. *Cấp D.* Tính toán của hắn đang sụp đổ. Ở 98 vòng trước, tính từ vòng đầu tiên hắn bắt đầu giữ được nhật ký, quái vật Cấp D chưa bao giờ xuất hiện trước bình minh ngày thứ tư. Một con Cấp D đủ sức làm cỏ một phần ba thành phố nếu không bị ngăn chặn bởi vũ khí hạng nặng từ quân đội, hoặc bởi những Người Thức Tỉnh đã đạt tới Cấp 10 với trang bị đầy đủ. Nhưng bây giờ? Ngày thứ ba mới vừa bắt đầu. Người Thức Tỉnh mạnh nhất mà hắn biết lúc này — ngoại trừ gã Bóng điên khùng kia — cũng chỉ mới lẹt đẹt Cấp 2 hoặc Cấp 3. Một con Cấp D vào lúc này không khác gì thiên tai thả xuống một ngôi làng. "Anh Đức?" Giọng Lê Hạ Vy run rẩy sau lưng hắn. Bàn tay phát sáng xanh của cô đã tắt lịm, nhường chỗ cho vẻ nhợt nhạt tột độ trên khuôn mặt. Đôi mắt cô mở to, đầy kinh hoàng trước âm thanh thấu xương vừa vang lên. "Thứ gì... thứ gì vừa kêu vậy?" "Thứ mà chúng ta không thể đánh." Đức xoay người, vớ lấy ba lô cứu thương mà hắn đã nhặt từ phòng y tá lúc rạng sáng, ném lên vai. "Phải rời khỏi đây. Ngay lập tức." "Rời khỏi đây? Nhưng còn bệnh nhân? Bác sĩ Hoàng và y tá Lan đang ở tầng bốn..." Vy bước lên một bước, chặn đường hắn. Mặc dù đôi chân đang run rẩy, sự ngoan cố trong ánh mắt cô vẫn không suy suyển. "Anh bảo họ lên đó trốn lũ quái vật Cấp E. Giờ anh định bỏ mặc họ?" Đức nhìn cô. Ánh nhìn lạnh lẽo, vô cảm — sự vô cảm được mài giũa qua 98 lần chứng kiến cái chết, 98 lần nhìn những người cố làm anh hùng biến thành cục thịt vụn. "Nghe này." Hắn bước lại gần, giọng trầm xuống để không lọt ra hành lang. "Âm thanh vừa rồi là của một con quái vật Cấp D. Bất kể nó là loại nào, nó to bằng cái bệnh viện này, nó di chuyển nhanh hơn một chiếc xe đua, và da nó cứng hơn thép. Nó không săn mồi bằng mắt như bọn Cấp E. Nó săn mồi bằng tiếng ồn và thân nhiệt. Một đám đông tụ tập ở một chỗ là bữa tiệc không thể bỏ qua đối với nó." Hắn chỉ tay lên trần nhà, nơi những tiếng gào khóc, loảng xoảng đang vọng xuống từ tầng bốn. Một đám đông hơn bốn mươi người hoảng loạn, cố gắng chặn cửa bằng giường bệnh, la hét cầu cứu lẫn nhau. "Họ là ngọn hải đăng giữa đêm tối." Đức nói, từng chữ rành rọt như dao đóng vào lồng ngực cô. "Nó sẽ đến đây đầu tiên. Nếu chúng ta ở lại, chúng ta chết. Cô chết, tôi chết, mọi thứ kết thúc." "Nhưng năng lực của tôi—" Vy nhìn xuống bàn tay mình, cố gắng tập trung để ánh sáng xanh hiện lại. "-Vừa nãy tôi cảm thấy mình có thể chữa lành! Tôi có thể cứu người! Biết đâu Hệ Thống sẽ cho tôi sức mạnh—" "Cô chỉ mới Cấp 1, Vy! Cô chữa được một vết xước, giỏi lắm là một vết cắt sâu. Cô không chữa được một người bị xát thành phấn hoặc bị xé thành hai mảnh!" Đức gạt tay cô xuống, lực không mạnh nhưng dứt khoát. "Ở vòng 40, bác sĩ Hoàng đã đẩy một thai phụ vào miệng quái vật để chạy trốn. Ở vòng 73, ông ta nhốt tôi và ba người khác vào nhà xác để làm mồi nhử. Còn y tá Lan? Cô ấy tốt. Rất tốt. Và cô ấy chết ở MỌI vòng lặp vì cố gắng cứu những kẻ không đáng cứu, bao gồm cả những bệnh nhân đã quay sang cắn xé cô ấy để tranh giành hộp sữa cuối cùng." "Anh đang nói cái gì vậy?" Vy lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ sợ hãi xen lẫn ghê tởm. "Anh đang phán xét mạng sống của họ dựa trên... trên những thứ chưa hề xảy ra? Những thứ ở cái 'vòng lặp' hoang tưởng của anh?" "Nó ĐÃ xảy ra. Với tôi. Rất nhiều lần." Đức nhặt thanh sắt lên, hướng về phía cửa thoát hiểm. "Tôi sẽ không chết cùng họ. Và tôi cũng không để cô chết lãng nhách ở đây." Hắn nắm lấy cổ tay cô, kéo đi. Vy kháng cự, cô vùng vằng, cố giật tay ra, nhưng sức mạnh của một Người Thức Tỉnh dù chưa thăng cấp đã vượt xa người bình thường. Đức kéo cô xềnh xệch dọc hành lang, hướng về phía cầu thang bộ thoát hiểm ở cánh đông — nơi xa nhất so với mặt tiền bị phá nát. "Buông tôi ra! Đồ máu lạnh! Anh đi đi, tôi phải báo cho họ!" Vy gào lên, dùng tay còn lại đấm vào lưng hắn. "Im miệng!" Đức rít lên, quay phắt lại. Ánh mắt hắn sắc như dao, một dòng ác ý không che giấu dìm chết sự phản kháng của cô trong khoảnh khắc. "Nếu cô hét lên, con Cấp D sẽ nghe thấy. Lúc đó không chỉ tầng bốn, mà cả dòng họ bệnh viện này cũng thành đống tro tàn!" Đúng lúc đó, một âm thanh rung chuyển đất trời vang lên. Không phải tiếng gầm, mà là tiếng va đập của một khối lượng khổng lồ đáp xuống mặt đất ngay trước sân bệnh viện. Toàn bộ khu nhà bốn tầng rung lên bần bật như trong cơn địa chấn 8 độ. Cửa sổ vỡ nát hoàn toàn, trần nhà rụng lả tả. Bụi trắng mù mịt bốc lên từ những khe nứt trên tường. Không khí đặc quánh lại vì sát khí. Vy nín bặt, mặt cắt không còn một giọt máu, hai đầu gối mềm nhũn. "Nó đến rồi." Đức lẩm bẩm. "Chạy!" Hắn buông tay cô ra, xoay người lao xuống cầu thang. Lần này, Vy không do dự nữa. Sự thật khủng khiếp ập đến, và bản năng sinh tồn đánh bạt mọi lý lẽ đạo đức mỏng manh. Cô cắm cúi chạy theo hắn, tiếng giày thể thao đập uỳnh uỵch trên những bậc thang xi măng lạnh buốt. Bên trên họ, từ tầng bốn, tiếng la hét bắt đầu vang lên. Không phải tiếng hoảng loạn xô đẩy bình thường. Mà là tiếng ré lên tuyệt vọng của những người đang đối mặt với địa ngục. Tiếng bê tông bị xé toạc, tiếng kim loại vặn gãy đinh tai, và xen lẫn đó là âm thanh ướt át, kinh tởm của máu thịt bị nghiền nát tập thể. Cả tầng bốn dường như đang bị cạo sạch. Hạ Vy bịt chặt miệng bằng cả hai tay để không bật ra tiếng thét, nước mắt trào ra giàn giụa, nhưng chân vẫn không ngừng chạy. Cô không dám nhìn lại. Cô không dám tưởng tượng. Lời nói của Đức văng vẳng trong đầu cô: *Anh ta đã nhìn thấy cảnh này bao nhiêu lần?* Họ lao xuống tầng trệt. Sảnh chính giờ là một bãi chiến trường hoàn toàn tan hoang. Xác những con Rìu Thú chết đêm qua đã bốc mùi hôi thối, máu đen loang lổ trộn với thứ bụi vữa mù mịt. Ánh sáng lọt vào từ mảng trần bị lật tung phía trên, soi rõ sự tĩnh lặng chết chóc. Đức dẫn cô lách qua những hàng ghế chờ đổ nát, không đi ra cửa chính mà lao ra lối cửa sau dành cho nhân viên xử lý rác thải. Ra đến bãi đỗ xe phía sau, không khí ban mai tĩnh lặng một cách rợn người. Bầu trời có màu xám xịt oai oán, những vết nứt đỏ lấp ló sau những tầng mây thấp như những con mắt quỷ khổng lồ đang nhìn xuống. "Đi đâu... đi đâu bây giờ?" Vy thở hổn hển, gập người xuống, gối run lẩy bẩy không đứng vững. "Ga tàu điện ngầm." Đức liếc nhìn đồng hồ trên tay, tính toán thời gian. "Nó sâu dưới đất, kín mùi, dễ phòng thủ. Và quan trọng nhất — tôi đã cất giấu vũ khí ở đó từ vòng 98." "Nhưng đường dưới lòng đất chẳng phải... dễ bị kẹt sao? Nhỡ có quái vật dưới đó thì sao?" "Đó là nếu cô không có quyền kiểm soát hệ thống cửa điện an tự động. Bọn quái vật Cấp C trở xuống không phá được cụm cửa sập của phòng điều hành. Chúng ta sẽ trốn trong đó." Đức vừa nói vừa dùng thanh sắt đập vỡ lớp nhựa bọc ổ khóa của một chiếc phân khối lớn đậu ở góc khuất. Đó là xe của một tay bác sĩ ngoại khoa mà hắn biết sẽ không bao giờ cần dùng đến nó nữa. Với hai nhát quẹt dây điện chuyên nghiệp học được từ hàng chục lần thực hành, động cơ xe gầm lên. "Lên xe." Họ lao vút qua những con phố vắng lặng của thành phố Hải Vân. Cảnh tượng quen thuộc nhưng sai lệch đến rợn người. Những chiếc xe đâm sầm vào nhau bốc khói đen. Những cửa hiệu bị đập nát, bốc phét mọi đồ đạc ra vỉa hè. Những thi thể — có cả người và những khối thịt máu không rõ hình thù — nằm rải rác. Trên đường, thi thoảng có tiếng rú của phanh xe và tiếng gầm xa xa của những con quái cấp thấp. Hạ Vy bám chặt lấy eo Đức. Gió lùa qua tóc cô mang theo mùi tanh của máu và mùi khét của khói đang thiêu rụi thành phố. Cô nhắm mắt, cố gắng làm chậm nhịp tim. Ký ức về tiếng la hét vô vọng ở tầng bốn vẫn bám chặt tâm trí cô. *Anh ta nói đúng sao? Bác sĩ Hoàng thực sự sẽ đẩy một thai phụ vào chỗ chết?* Cô không muốn tin. Cả đời cô học y là để cứu người. Nhưng cô cũng không thể phủ nhận sự chuyên nghiệp chết chóc trong cách hành xử của Đức. Hắn tính toán sự việc chính xác đến từng mili-giây. Hắn giống như một đạo diễn đang diễn lại vở tuồng đẫm máu mà chính hắn đã xem quá nhiều lần. Trạm ga tàu điện ngầm trung tâm nằm cách bệnh viện ba kilomet. Khi họ tới nơi, Đức phanh gấp, bánh xe trượt dài trên nền gạch hoa vỡ nát trước lối đi bộ dẫn xuống cầu thang ngầm. Hắn tắt máy, rút thanh sắt từ bên hông xe, và giấu chìa khóa xe vào một chậu cây nứt nẻ gần đó. "Xuống. Đi sát vào tôi. Đừng tạo ra một tiếng động nào dù là nhỏ nhất." Lối đi xuống tối om. Điện đã cúp trên diện rộng từ chiều qua. Mùi ẩm mốc, rác thải và một thứ mùi hăng hắc đặc quánh trong không khí, hòa lẫn cùng mùi rỉ sét của những mảnh sắt thép lộ ra. Đức bật một chiếc đèn pin nhỏ ánh sáng xanh gắn trên vai áo, luồng sáng chật hẹp chỉ đủ để thấy mép bậc thang trước mặt. "Ở đây có người khác không?" Vy thì thầm, sát gần vai hắn. "Có thể." Đức đáp khẽ. "Cái ga này từng là nơi trú ẩn của hàng chục người ở vòng 20. Nhưng rồi một con Mụ Phù Thủy Cấp C lọt vào, gây ra một cuộc thảm sát. Đồ tể vô nhân tính. Tuy nhiên, hôm nay mới là ngày 3, nơi này đáng lẽ vẫn an toàn." Họ đi sâu xuống tầng hầm B1, rồi tiến đến khu vực bán vé sảnh lớn. Không gian im lìm, chỉ có tiếng nước rỏ tong tong từ một đường ống vỡ dội lại qua những bức tường ốp gạch men. Đột nhiên, Đức hạ tay xuống cản trước ngực Hạ Vy, người lập tức khựng lại. Hắn tắt phụt chiếc đèn pin nhỏ bé kia. Bóng tối chết chóc bao trùm. Vy nín thở, có thể nghe thấy cả nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực mình. Từ phía khu vực quầy kiểm soát vé gần cổng số 3, có tiếng sột soạt. Âm thanh của giày đế gồ ghề giẫm lên sỏi đá vụn. Một ai đó đang bước lùi lại cẩn trọng. Sau đó, là tiếng lách cách kim loại khô khốc. Tiếng nạp đạn của một khẩu súng tự chế. *Bọn quái thú khát máu không biết xài súng.* "Bước ra đi, bạn hiền." Một giọng nam trầm, rề rà vang lên từ phía trước. Ngay lập tức, luồng sáng cực mạnh của một chiếc đèn pha cầm tay bật sáng, rọi thẳng vào võng mạc của Đức và Vy, buộc họ phải lấy tay che mắt. "Tao không biết mày là thằng rác rưởi nào, nhưng mày dẫn theo gái xinh đấy. Cởi hết đồ đạc, giao ba lô, bỏ hung khí xuống. Và để con bé lại." Đức nheo mắt vì chói. Nhưng trong ánh sáng lóa đó, Phân Tích Hệ Thống của hắn đã tự động đo đạc năng lượng của mục tiêu. --- **[Người Thức Tỉnh — Phạm Văn Khải]** Cấp: 2 Kỹ năng chính: [Gia Tốc Hành Động] — Lv.1 Xói mòn nhân tính: 15% --- Khải "Sẹo". Một tên đầu gấu thu họ vô danh đã may mắn thức tỉnh sớm nhờ việc chém chết một đám thiếu niên để chiếm chỗ trên xe khách trong ngày đầu tiên. Ở vòng 98, hắn từng là chó săn dẫn đường cho "Bóng". Phải, chính tên cặn bã này là kẻ đã chỉ điểm căn cứ của Đức ở vòng lặp thứ 98, dẫn đến sự thảm sát toàn bộ đội nhóm và cái chết đứt ngang lưng của Đức. Một ngọn lửa hận thù điên dại bỗng bùng lên giữa tim Đức, xua tan 32% xói mòn nhân tính tàn khốc kia chỉ trong một giây. Đức từ từ rũ mắt xuống, mỉm cười. Một nụ cười khiến ác quỷ cũng phải rợn tóc gáy. Hắn chậm rãi nhấc thanh sắt lên, vỗ nhẹ nó vào lồng bàn tay trái. "Tao đang rất vội. Rất, rất vội." Đức nói, giọng điệu bằng phẳng không chút gợn sóng như tảng băng trôi. "Nếu mày chịu quỳ xuống van xin và cút ngay bây giờ, tao sẽ cho mày chết toàn thây vào lúc khác." "Mày đùa à thằng khốn?" Khải bật tràng cười sằng sặc, nhấc họng súng chĩa thẳng vào nắp sọ Đức. "Tao đang cầm súng, còn mày cầm một cái ống kẽm gỉ sét. Mày nghĩ loại phế phẩm như mày—" Khải chưa kịp nói hết câu. Đức biến mất. Không phải theo nghĩa tu từ, mà là vận tốc cơ thể bộc phát trong khoảnh khắc đó vượt ngưỡng ghi nhận hình ảnh của võng mạc người bình thường. [Phát Lực] — một kỹ năng thể thuật cơ bản mà Đức đã sử dụng liên tiếp ở 98 vòng đến mức nó in hằn vào cả bản năng cơ bắp, không cần phải thông qua hệ thống kích hoạt. *RẮC!* Một tiếng gãy xương thảm khốc xé toạc bầu không khí ứ đọng. Ánh đèn pin rơi loảng xoảng xuống nền gạch cùng khẩu súng tự chế văng một đoạn dài. Tiếng rống đau đớn như mổ lợn vang lên gắt gỏng. Khải ngã khụy xuống, cánh tay phải đã vặn xoắn thành một góc 90 độ dở dang, phần xương cùi chỏ xuyên thủng da thịt nhô ra ngoài trắng ởn. Đức đứng sừng sững trên đỉnh đầu gã, đế giày dẫm thẳng lên khớp vai đang rỉ máu. Ở một nơi nào đó sâu thẳm trong trí óc, một dòng thông báo nhỏ xíu vang lên. *[Cảnh báo: Xói mòn nhân tính +0.5%]* "Để tao hỏi lại," Đức cúi xuống, âm thanh rít qua kẽ răng lạnh lẽo. "Mày muốn gãy nốt cánh tay trái, hay gãy cái xương hàm dơ bẩn của mày trước?" Tiếng thét của Khải vang vọng khắp nhà ga ngầm dột nát, nhưng chưa bật ra trọn vẹn thì đã bị chặn lại. Mũi giày cứng cáp của Đức giáng thẳng vào quai hàm gã với lực lượng không thể nào thuộc về con người. Một âm thanh gãy nứt khô khốc vang lên. Khải ngã vật ra sau, phun ra một ngụm máu tươi lẫn những mảnh răng vàng ố. Hắn ôm lấy nửa mặt sưng vù, cố gắng van xin nhưng chỉ ú ớ thứ âm thanh phát ra không thành lời. Ánh mắt gã đầu gấu hung hăng ban nãy giờ chỉ còn là một vũng bùn khiếp nhược tột đỉnh. Hạ Vy đứng sững phía sau, hai bàn tay áp chặt vào môi, không dám thở mạnh. Cô là bác sĩ, cảnh máu me không làm cô hoảng sợ. Nhưng cường độ bạo lực hoang dại và triệt để mà người đàn ông đứng cạnh mình vừa thể hiện đã khiến trí óc cô đông cứng. *Anh ta thực sự là ai? Người đã dẫn đường cho mình... hay một ác ma mang lốt người?* "Giết người... thì tao không tiếc rẻ." Đức nhặt khẩu súng nhét vào thắt lưng, gót chân vẫn đè mạnh lên ngực Khải, ép không khí ra khỏi phổi gã. "Nhưng giết mày lúc này sẽ chỉ thu hút thêm bọn Cấp E xuống đây. Nghe rõ đây, thằng sẹo. Tao chừa cho mày cái mạng chó. Nhưng nếu tao còn thấy mặt mày lảng vảng quanh khu vực ga này thêm một lần nữa..." Đức cúi người, nhìn sâu vào đôi mắt hốt hoảng của Khải, ánh nhìn chất chứa cơn phẫn nộ đóng băng ngàn năm. "...Tao sẽ tước đi cái danh xưng Người Thức Tỉnh của mày theo cách mà mày ước gì mình chưa bao giờ chào đời." Đức gạt gót giày ra. Khải loạng choạng cố bò dậy, lạch bạch trốn chạy như một con chó hoang dính bẫy, thậm chí không buồn ngoái nhìn lại chiếc đèn pin và ba lô để lại trên mặt đất. Đợi khi tiếng bước chân của Khải mất hút trong phần tối tăm của khu ga, Đức mới thở dài một tiếng nặng nhọc. Không phải vì mệt mỏi thể chất, mà vì màn đối đầu vừa rồi khơi dậy sự ức chế kinh khủng từ vòng 98. Lẽ ra hắn nên kết liễu tên phản bội đó. Nhưng để máu tanh ở cổng vào hầm là cách nhanh nhất gọi mời quái vật. Hắn cũng không muốn Hạ Vy phải chứng kiến một vụ hành quyết tàn bạo vào buổi sáng ngày thứ ba. Cô cần giữ vững tinh thần để sử dụng năng lực của mình. "Đi thu dọn đèn và ba lô của hắn. Sau đó theo tôi." Đức quay lại nhìn cô. Giọng hắn đã trở lại bình ổn, không còn sát khí ngập lụt như vài giây trước. Vy nuốt khan, gật đầu răm rắp thực hiện. Khi đến gần, cô thấy một túi xách đựng rất nhiều gói bánh quy, nước suối chai và vài bao thuốc lá. Hẳn Khải đã cướp bóc các tiệm tạp hóa xung quanh trước khi rút vào đây. "Chúng ta đi đâu bây giờ?" Vy khoác cái ba lô nhặt được lên, ánh sáng đèn pin lại một lần nữa được Đức bật lên soi dọi. "Phòng điều hành trung tâm. Nó nằm ở tầng B3. Cánh cửa thép chống đạn ở đó mã hóa bằng mật mã điện tử độc lập không dùng điện lưới ga." Đức giải thích ngắn gọn khi tiếp tục sải bước xuống các bậc thang cuốn nằm im lìm. "Làm sao anh có thể mở được một cánh cửa mật mã? Anh là hacker à?" "Tôi là một kỹ sư IT thất nghiệp ở kiếp trước," Đức nói, môi nhếch lên một nụ cười tư lự. "Và vào vòng thứ 15, tôi đã mất trọn ba ngày lặp đi lặp lại chỉ để thử 9999 tổ hợp số chết tiệt cho đến khi bức tường thép ấy chịu nhượng bộ." Xuống đến tầng B3, bóng tối càng thêm đậm đặc, nhiệt độ giảm xuống rõ rệt mang theo cái lạnh thấu xương của lòng đất sâu. Quang cảnh nơi đây mang âm hưởng của một phần mộ hơn là bến ga hiện đại. Khi tới cuối hành lang tối hù, một cánh cửa thép đúc kiên cố hiện ra, bên trên là một bảng điện tử mờ nhạt nhờ nguồn pin dự phòng rỉ rách. Đức thò ngón tay ấn nhanh một chuỗi sáu con số không hề đắn đo: `7-3-0-1-9-4`. *Bíp! Clạch.* Cửa khẽ rùng mình, chốt thép cỡ cổ tay bên trong nhả ra. Đức dùng sức kéo mạnh tay nắm. Một căn phòng rông rãi khoảng 50 mét vuông hiện ra, đầy rẫy các hệ thống màn hình giám sát tối đen, tủ điều khiển và một khu vực bếp nhỏ dành cho ca trực ban. Quan trọng nhất: nó cực kỳ an toàn. Đức bật công tắc trên bộ lưu điện cục bộ. Một bóng đèn LED lờ mờ sáng lên trên trần nhà, xua tan một phần bóng tối u uất. Vy nhìn xung quanh, buông thõng cái ba lô xuống một cái ghế nệm xoay cũ kỹ. Trong góc phòng, còn có mấy thùng các tông được che bạt cẩn thận. "Đó là gì?" Vy chỉ tay hỏi. "Lương thực, nước uống, thuốc men, và một ít đạn dược." Đức đi tới, lật tấm bạt lên. "Mọi thứ tôi đã thu gom tích trữ từ ngày 1 và ngày 2 trong vòng lặp hiện tại, chuyển đến đây trước lúc đến bệnh viện để đón cô." Vy cứng họng. Sự chuẩn bị kỹ xác đến mức đáng sợ của hắn làm cô cảm thấy bản thân mình thực sự quá nhỏ bé và vô dụng trong cái tận thế này. "Anh chuẩn bị mọi thứ chu toàn như thế này... suốt 98 lần trước sao?" "Ở vòng đầu tiên, tôi ăn đồ mốc trong thùng rác và bị một con Cấp F cắn rách nửa khuôn mặt. Ở vòng thứ 10, tôi chết đói ở ngày thứ sáu." Đức vừa nói vừa lấy chai nước suối tu một hơi dài. Trải qua bao nhiêu thử thách, hắn vẫn không có cách nào làm dịu đi cái mệt mỏi về mặt tinh thần. "Con người sẽ học được rất nhiều thứ nếu cái giá của sai lầm là một cái chết thảm khốc rồi phải làm lại từ đầu." Hạ Vy ngồi phịch xuống chiếc ghế nhựa cạnh đó, vục mặt vào hai bàn tay. Cảm xúc kiệt quệ sau cuộc trốn chạy và những chân lý kỳ dị Đức mang đến đang nghiền ép tâm trí cô. "Tôi... tôi nghĩ mình vẫn chưa thể tiếp nhận. Vòng lặp. Quái vật. Những con người chém giết lẫn nhau. Và anh... anh không phải là người xấu, anh Đức. Dù anh có cố đóng vai gã máu lạnh đến thế nào." Đức dừng lại một nhịp độ tíc tắc. Bàn tay đang siết nắp chai nước hơi chùng xuống. Hắn liếc nhìn dòng thông báo trên đồng hồ hệ thống — con số [Xói mòn nhân tính: 32.5%]. "Đừng tin tưởng tôi quá nhiều, Vy." Hắn cảnh cáo bằng một tông giọng lạnh nhạt trầm ngâm. "Xói mòn nhân tính không trừ một ai. Càng mạnh mẽ, con thú bên trong càng lớn. Tôi đang ở ranh giới của việc đánh mất chính mình. Sẽ có lúc... tôi không còn là con người mà cô từng quen ở vòng 73 nữa. Sẽ có lúc tôi coi cô như một công cụ." Vy ngẩng khuôn mặt nhợt nhạt lên nhìn hắn, đôi mắt nâu sẫm chứa đựng một ý chí quật cường chưa bao giờ bị dập tắt, kể cả khi đối diện với cái chết. Năng lực [Chữa Lành] phát ra ánh sáng lung linh nhàn nhạt quanh các ngón tay gầy guộc của cô. "Nếu lúc đó thực sự đến," Vy nói kiên quyết, "tôi sẽ dùng năng lực của mình để chọc tỉnh anh. Hoặc tôi sẽ tát anh tới khi anh thức tỉnh thì thôi." Một tiếng khịt mũi nhẹ nhún vai phát ra từ Đức. Hắn kéo cái ghế đối diện ra ngồi xuống, vắt chéo chân lên bàn. Dù biết Hạ Vy còn nhiều bí ẩn với kỹ năng [Hồi Ức] chưa kích hoạt, sự hiện diện của cô vào lúc này như một mỏ neo vững chãi, níu kéo phần hồn đang lạc lối của hắn. "Tạm lưu điều đó lại đã. Bây giờ chúng ta phải củng cố năng lực. Tôi đã cấp độ 4, cô là cấp 1. Bọn quái vật Cấp D, và không lâu nữa là Cấp C, sẽ đổ bộ." Đức ném cho Hạ Vy bộ đàm cứu hộ, "Ngày thứ tư... Hệ thống sẽ ra soát Người Thức Tỉnh. Chúng ta sẽ bắt đầu bị phân công các nhiệm vụ cưỡng chế để lấy Điểm Hệ Thống sinh tồn. Muốn lấp đầy thanh kinh nghiệm, chúng ta phải săn Cấp E." "Ý anh là chúng ta phải chủ động đi săn chúng?" Hạ Vy rùng mình nhớ lại những hàm răng cưa sắt lẹm. "Cô chỉ là Thợ Trợ Giúp, nên cô không cần đánh. Tôi là Kẻ Săn Mồi." Đức tháo khẩu súng ngắn cướp được từ tên Khải bấy giờ ra tháo ráp kiểm tra băng đạn. Nhìn năm viên đạn nằm ngay ngắn lạnh lẽo, hắn lẩm bẩm. "Chúng ta sẽ không chỉ săn quái vật. Ngày mai, cái thằng điên rồ nhất thế giới này sẽ xuất hiện... Một tên mang tên 'Bóng'." Đôi mắt Đức híp lại, hàn quang thấu ra, như thể hồi tưởng về nhát chém thấu xương kết thúc vòng 98 của hắn. "Lần trước nó giết tôi. Lần này... tôi sẽ phủ đầu nó." --- Hạ Vy chỉ biết im lặng. Cô nhìn bóng hình người đàn ông trước mặt. Cô hiểu, đây không phải là một trò chơi điện tử hay một bộ bài ma thuật nơi sức mạnh là lẽ sống. Nó là một cỗ máy nghiền thịt điên cuồng, và Đức đang là người duy nhất nhìn thấu cấu trúc bánh răng của nó. Đêm ngày 3, nơi tầng ngầm câm nín, họ bắt đầu dưỡng sức, chuẩn bị cho những gì tồi tệ nhất ở ngày mai. Trong khi đó ở bình nguyên của thế giới trên mặt đất, những tiếng gào thét của các nhóm người yếu ớt lần lượt tắt phụt giữa tiếng nhai nuốt rợn người. Vòng thứ 99, bánh xe định mệnh đã quay nhanh hơn dự kiến. Những mầm mống phản bội từ vòng khứ giờ đã chuyển hóa, và không ai biết được Hệ Thống thực sự muốn thứ gì từ những con cờ vùng vẫy này. Màn đêm bao phủ Hải Vân, chuẩn bị vén bức màn máu mủ rực rỡ mang tên Bình Minh Ngày Thứ Tư.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí