Chương 28: Về Nhà

~10 phút đọc 1.930 từ

Một tuần sau khi Trái Tim tắt. Đức ngồi trên bậc thềm trước căn hộ tầng 1 — không phải tầng 7 nữa. Hắn đã chuyển xuống tầng thấp. Không cần ban công nhìn toàn thành phố nữa. Không cần đứng trên cao quan sát mối nguy. Không cần — cảnh giác. Hải Vân buổi sáng. Nắng nhẹ, gió biển lười biếng, tiếng xe honda chạy ngoài ngõ. Bà bán xôi đẩy xe qua, rao "xôi ơ" giọng khàn khàn quen thuộc. Thằng nhỏ hàng xóm đá banh vào tường — bốp bốp bốp — đều đặn. Bình thường. Bình thường đến mức — đẹp. Đức nhấp cà phê. Cà phê phin, pha đậm, đường ít. Hắn châm điếu thuốc — rồi dập tắt. Thói quen. *Không cần suy nghĩ nữa. Không cần lên kế hoạch. Không cần đếm ngược.* *Vậy mà — tay vẫn châm thuốc.* Điện thoại rung. Vy. "Sáng nay em ra viện." Giọng cô — tươi, sáng, rõ — giọng bác sĩ. "Bác sĩ Trần ký giấy rồi. Mẹ em bay ra đón." "Mẹ em — biết gì không?" "Biết con gái mất trí nhớ rồi nhớ lại. Không biết tại sao. Em nói — tai nạn — hồi phục tự nhiên. Bà khóc suốt 3 tiếng rồi đi nấu phở." Đức cười. Nhẹ. Tự nhiên. "Em — ổn không? Thật sự?" Im lặng ngắn. "Em nhớ hai phiên bản." Vy nói, giọng chậm lại. "Vy cũ — 25 năm ký ức, vòng lặp, quái vật, máu, Override. Và Vy mới — 3 tháng, tờ giấy trắng, học lại tên mình, đọc sách xương." "Hai người trong một." "Không." Cô nói. "MỘT người. Với hai giai đoạn khác nhau. Giống — giống bệnh nhân sau phẫu thuật lớn. TRƯỚC ca mổ và SAU ca mổ. Vẫn một người. Chỉ khác — trải nghiệm." Đức nghe. Và thấy — giọng cô không run. Không sợ. Không buồn. "Và trải nghiệm nào em chọn giữ?" "Cả hai." Vy nói. "Vy cũ cho em can đảm. Vy mới cho em — tự do. Tự do nhìn thế giới lần đầu, không định kiến, không sợ hãi, không ký ức xấu che mắt. Em — muốn giữ cả hai." "OK." Đức nói. "OK." "Đức?" "Gì?" "Cảm ơn. Vì đến mỗi ngày." Hắn im lặng. Rồi — giọng khàn: "Không có gì." Cúp máy. Đức nhìn điện thoại. Rồi nhìn cà phê. Rồi nhìn nắng. *Cô ấy ổn.* *Cô ấy — hơn ổn.* *Cô ấy — sống.* --- Chiều. Quán cà phê góc Trần Phú. Nhóm đầy đủ. Lần đầu tiên — không phải họp để lên kế hoạch chiến đấu. Chỉ — uống cà phê. Thịnh gọi bạc xỉu, khuấy đá leng keng. Tay phải — đã lành hoàn toàn — cầm muỗng vững vàng. "Tao xin được việc." Gã nói, giọng bình thường đến mức buồn cười — như đang báo cáo hàng ngày. "Bảo vệ. Cho mấy tòa nhà ở khu đô thị mới." "Bảo vệ?" Long nhíu mày. "Mày — Cấp 5, [Cường Hóa Cơ Bắp], đã đánh 2 Kỵ Sĩ Cấp B — đi làm bảo vệ?" "Cấp 5 cái éo gì nữa." Thịnh cười khùng khùng. "Kỹ năng mất rồi. Giờ tao chỉ là thằng to con, biết đánh nhau, không bằng cấp. Bảo vệ là hợp lý nhất." "Lương?" "8 triệu. Đủ thuê phòng. Đủ ăn." Gã nhấp bạc xỉu. "Đủ sống." Long gật đầu. "Tao — đăng ký học lại. Trung cấp cơ khí. 2 năm." "Cơ khí? Mày — kiếm sĩ — đi học cơ khí?" "Kiếm gãy rồi." Long nói, nhìn thanh thép 10 phân vẫn mang theo bên mình. "Nhưng tao biết cách dùng tay. Biết cách rèn. Cơ khí — gần nhất có thể." Khánh — ngồi góc — uống trà đá. Im lặng. Gã đã ít nói hơn kể từ khi quay về từ bên ngoài. Đôi mắt — không còn run — nhưng xa xăm. "Khánh." Đức gọi. Gã ngẩng lên. "Mày — sao rồi?" Khánh nhìn ly trà. Nhìn đá tan chậm rãi trong nước. "Tao — đi khám tâm lý." Hắn nói, giọng thấp. "Tuần trước. Bác sĩ hỏi tao có triệu chứng gì. Tao nói — ác mộng, hoang tưởng, cảm giác tội lỗi không nguồn gốc." "Và?" "Bác sĩ nói — PTSD. Post-traumatic stress disorder. Cho thuốc uống. Hẹn tái khám." Khánh nhếch mép — nửa cười nửa méo. "PTSD vì chiến tranh — nhưng tao không thể nói chiến tranh nào. Nên tao bảo — 'tai nạn giao thông.' Bác sĩ gật gù." Im lặng quanh bàn. "412 người." Khánh nói thầm. "Thuốc — không xóa được con số đó. Nhưng... giúp tao ngủ. Và — giúp tao thức dậy mà không muốn chết." "Khánh —" "Tao biết." Gã ngắt lời Đức. "Bọn mày không trách tao. Tao biết. Nhưng — TỰ TAO trách tao. Và cái đó — cần thời gian." Đức gật đầu. "Thời gian — giờ mày có thừa." Khánh nhìn hắn. Rồi — gật đầu chậm. "Đúng. Lần đầu tiên — tao có THỪA thời gian." --- Vy đến lúc 3 giờ chiều — mặc áo trắng, tóc buộc đuôi ngựa, ba lô trên vai. Mẹ cô — bà Hạnh, 50 tuổi, mắt đỏ hoe, tay xách túi phở gà — đi theo sau. "Các anh!" Vy vẫy tay, cười rạng rỡ. "Mẹ em nấu phở. Đủ cho cả nhóm." Thịnh đứng dậy, bụng sôi. "Phở gà?" "Phở gà." Bà Hạnh đặt túi lên bàn, mở ra. Hơi nóng bốc lên — thơm — thơm nước dùng xương gà, hành phi, rau mùi. "Vy nói — các anh là bạn. Giúp con gái tôi rất nhiều. Tôi không biết cảm ơn sao — nên nấu phở." Bà nhìn Đức. Lâu. Mắt — mắt mẹ — đọc. "Anh là Đức?" Bà hỏi. "Dạ." "Vy kể — anh đến thăm mỗi ngày. Suốt 3 tháng." Đức gãi đầu. "Dạ..." Bà Hạnh nắm tay hắn — tay bà nhỏ, ấm, gầy, mùi hành phi — siết chặt. "Cảm ơn con." Bà nói, mắt ướt. "Cảm ơn." Đức — 98 vòng lặp, đã đối đầu quái vật Cấp S, đã lừa Terminal, đã sống và chết hàng chục lần — không biết phản ứng thế nào khi một bà mẹ cầm tay mình. "Dạ..." Hắn lắp bắp. "Dạ, không có gì ạ." Vy — đứng sau mẹ — cười. Nụ cười quen thuộc. Nụ cười mà Đức đã nhớ suốt từ vòng 73 đến giờ. --- Họ ăn phở. Sáu người — bảy, nếu tính bà Hạnh — ngồi quanh bàn nhỏ trong quán cà phê, húp phở gà, xuýt xoa nóng, tranh nhau nước mắm ớt. Minh Châu — cô bé 11 tuổi — ăn 2 tô. Thịnh ăn 3. Long ăn chậm rãi, từng sợi, kiểu ăn của người đã quen sống thiếu. Khánh — ăn nửa tô — rồi ngồi nhìn. Và — lần đầu tiên — Đức thấy gã cười. Không phải nhếch mép. Cười. Thật. Mắt nheo lại, răng hở, nếp nhăn ở khóe mắt. Cười vì phở ngon. Cười vì — bình thường. "Ông Sáu." Minh Châu bỗng nói, giữa tô phở thứ hai. "Ông nấu phở dở lắm. Nước nhạt, gà dai. Nhưng — ông luôn nấu. Mỗi tối trong vòng lặp, ông nấu cho em." Im lặng. "Ông ấy — ở đâu giờ?" Bà Hạnh hỏi, không biết ai là ông Sáu. "Ông ấy..." Minh Châu nhìn xuống. "Ông ấy — đi rồi." Vy — ngồi cạnh — đặt tay lên vai cô bé. Không nói gì. Chỉ — ở đó. Minh Châu siết dây chuyền bạc. Rồi — ngẩng lên. Mắt đỏ, nhưng — khô. "Ông dặn — sống cho tử tế. Nên em — sẽ sống." Cô bé nói. "Và em sẽ — nấu phở. Mỗi tối. Giống ông." "Phở em nấu có ngon không?" Thịnh hỏi, giọng nhẹ bất thường. "Dở." Châu nói. "Giống ông." Cả bàn cười. Cười qua nước mắt. Cười — vì không biết làm gì khác. --- Chiều muộn. Mọi người đã về. Đức và Vy — ngồi lại — trước quán. Ghế nhựa ven đường. Xe máy chạy ngoài phố. Nắng chiều đổ dài bóng cây phượng lên vỉa hè. Im lặng. Nhưng không phải im lặng nặng nề. Im lặng — thoải mái. "Em sẽ quay lại bệnh viện." Vy nói. "Bệnh viện?" "Học tiếp. Em — Vy cũ — là bác sĩ nội trú năm 2. Em còn 3 năm nữa. Em — muốn hoàn thành." Đức nhìn cô. "Em nhớ lại hết kiến thức y khoa?" "Phần lớn. Và phần em không nhớ — em đọc lại. Vy mới đã đọc rất nhiều sách trong 3 tháng." Cô cười. "Hóa ra — mất trí nhớ rồi đọc lại từ đầu — lại hiểu sâu hơn. Vì không có thành kiến." "Vy mới giúp Vy cũ." "Cả hai giúp nhau." Cô gật đầu. "Đức — còn anh?" Hắn nhìn ra đường. "Tao — không biết." Hắn nói thành thật. "98 vòng lặp. Đó là — 98 lần 7 ngày — 686 ngày — gần 2 năm — sống trong chiến tranh. Tao biết đánh nhau. Biết lên kế hoạch sinh tồn. Biết phân tích Hệ Thống." "Nhưng?" "Nhưng tao không biết — sống bình thường." Hắn nói, giọng nhỏ. "Trước vòng lặp — tao là thằng kỹ sư IT 996, sống một mình, không bạn bè, không mục tiêu. Sau vòng lặp — tao vẫn là thằng đó. Chỉ khác — giờ tao biết mùi máu." "Anh có bạn bè." Vy nói. Nhẹ nhàng. Đức nhìn cô. "Anh có Thịnh. Long. Khánh. Châu. Và —" cô cười — "em." "Em đếm mình vào?" "Em đặt mình ĐẦU TIÊN." Cô nói, mắt sáng. Rồi — nhẹ nhàng hơn: "Đức. Anh đã ĐẾN mỗi ngày. Trong 3 tháng. Khi em không nhớ gì. Khi em hỏi 'anh là ai' mỗi lần anh bước vào. Anh — vẫn đến." "Vì —" "Đừng nói 'vì em xứng đáng.' Em biết anh muốn nói câu đó. Nhưng — sự thật là — anh đến vì ANH cần. Cần ai đó để bảo vệ. Cần mục tiêu. Và em — là mục tiêu của anh." Đức im lặng. Lâu. *Đúng.* Hắn nghĩ. *Cô ấy đúng.* *98 vòng lặp — tao sống vì có mục tiêu. Cứu người. Giết quái vật. Phá Hệ Thống.* *Và khi vòng lặp kết thúc — tao vẫn cần mục tiêu. Nên tao đến thăm Vy. Mỗi ngày. Vì — nếu không — tao không biết phải làm gì.* "Vậy — giờ mục tiêu mới là gì?" Hắn hỏi. Không hỏi Vy. Hỏi chính mình. "Sống." Vy nói. "Không phải SỐNG SÓT. Mà — SỐNG. Đi ăn phở. Uống cà phê. Đọc sách. Đi làm. Ngủ — mà không sợ thức dậy ở ngày 1. Đó là — mục tiêu." Đức nhìn cô. Nhìn đôi mắt nâu — đôi mắt đã thấy quái vật, đã thấy Terminal, đã thấy vũ trụ bên ngoài — giờ đang nhìn nắng chiều chiếu qua lá phượng. "Sống." Hắn lặp lại. "Sống." Vy gật đầu. "Bắt đầu từ tô phở. Rồi — từ từ." Đức cười. Nhẹ. Tự nhiên. "OK." Hắn nói. "Phở trước." "Phở trước." Vy cười theo. Và — trong quán cà phê nhỏ góc Trần Phú — hai người ngồi nhìn nắng chiều — bình thường — như hàng triệu đôi bạn bè khác trong thành phố Hải Vân. Không kỹ năng. Không Hệ Thống. Không vòng lặp. Chỉ — phở, cà phê, và nắng. *Đủ rồi.*

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí