Chương 21: Tờ Giấy Trắng
Bệnh viện Đa Khoa Hải Vân — tầng 3, khoa Thần Kinh — im lặng hơn bình thường vào buổi sáng thứ Ba. Đức ngồi trên chiếc ghế nhựa trắng ngoài hành lang, hai tay đặt trên đùi. Bàn tay trái vẫn quấn băng — vết cắt từ lưỡi đao đen. Vết thương đã lành phần nào trong ba ngày qua, nhưng sẹo sẽ ở lại suốt đời. *Sẹo.* Hắn nhìn xuống. *Chiếc lồng biến mất rồi. Quái vật biến mất rồi. Nhưng sẹo thì ở lại.* Ba ngày kể từ khi vòng lặp kết thúc. Thế giới — thế giới thật, thế giới mà 8 tỷ người vẫn sống bình thường mà không biết mình vừa gần bị thu hoạch — tiếp tục xoay. Xe cộ chạy. Người đi làm. Trẻ con đi học. Tin tức trên TV nói về một trận động đất nhỏ ở Hải Vân ngày 1/1 — cường độ 3.2, không thiệt hại. Không ai nhớ bảy ngày lặp lại. Không ai nhớ quái vật. Không ai nhớ máu, không ai nhớ tiếng gào. Chỉ những Người Thức Tỉnh nhớ. Và họ — đa phần — chọn im lặng. Kể ai nghe? Kể rằng mình đã sống 99 lần trong cùng một tuần? Rằng mình đã giết quái vật, mất bạn bè, hy sinh tất cả? Ai tin? Đức hiểu. Hắn cũng chọn im lặng. Cánh cửa phòng bệnh mở ra. Bác sĩ Trần — một ông trung niên tóc muối tiêu, đeo kính gọng vàng — bước ra, cầm bảng kẹp hồ sơ bệnh án. \"Anh Đức?\" Ông ta nhìn hắn. \"Vào được rồi.\" Đức đứng dậy, bước vào. Phòng bệnh trắng toát. Giường kê sát cửa sổ, ánh nắng sáng tràn vào qua rèm mỏng. Trên giường — Vy. Cô ngồi dựa gối, tóc xõa, mặt xanh xao. Đôi mắt nâu nhìn ra cửa sổ — nhìn chim, nhìn mây, nhìn cây phượng đỏ rực bên đường. Nhìn như đứa trẻ lần đầu thấy thế giới. \"Chào em.\" Đức nói. Vy xoay đầu nhìn hắn. Không nhận ra. Cô nhìn hắn giống cách cô nhìn bác sĩ Trần — tò mò, thận trọng, xa lạ. \"Anh...\" Cô lắp bắp. Trong ba ngày qua, ngôn ngữ của cô đã phục hồi phần nào — não bộ vẫn hoạt động, cơ chế ngôn ngữ vẫn nguyên, chỉ là ký ức cá nhân bị xóa hoàn toàn. Cô nói được, đọc được, hiểu tiếng Việt — nhưng không nhớ tên mình, quê mình, trường mình học, hay bất kỳ khuôn mặt nào. \"Anh là ai?\" Cô hỏi. Câu hỏi đó — ba ngày liên tiếp, cùng một câu — và mỗi lần Đức nghe, tim hắn đều co lại. \"Anh là Đức. Trần Minh Đức. Anh là... bạn của em.\" \"Bạn.\" Vy lặp lại, như nếm vị của từ đó. \"Bạn... nghĩa là gì?\" Đức nuốt khan. Ngồi xuống ghế cạnh giường. \"Nghĩa là... anh quan tâm em. Và em quan tâm anh. Dù em không nhớ.\"\ Vy gật đầu chậm rãi. Không vì hiểu, mà vì lịch sự — cô đã học được lịch sự trong vòng 48 tiếng kể từ khi mất ký ức. Bác sĩ Trần đứng ở cửa, ho nhẹ. \"Anh Đức, tôi cần nói chuyện riêng với anh.\" Đức nhìn Vy — cô đã quay lại nhìn chim ngoài cửa sổ — rồi bước ra hành lang. --- \"Kết quả MRI không cho thấy tổn thương vật lý.\" Bác sĩ Trần nói, giọng chuyên nghiệp nhưng có chút bối rối. \"Não bộ cô Vy hoàn toàn bình thường — không có u, không có dấu hiệu chấn thương, không có bất thường mạch máu. Chức năng nhận thức — tốt. Ngôn ngữ — đang phục hồi nhanh. Khả năng học — vượt trội.\" \"Nhưng ký ức?\" Bác sĩ Trần thở dài. \"Không có. Hoàn toàn trống. Cô ấy không nhớ bất kỳ sự kiện tự truyện nào — tên, gia đình, quá khứ, trải nghiệm cá nhân. Tất cả bằng không. Đây là loại mất trí nhớ toàn diện giải ly mà... thành thật, tôi chưa từng thấy trong 20 năm hành nghề.\"\ \"Có khả năng phục hồi không?\" Im lặng. \"Tôi không dám nói chắc.\" Bác sĩ Trần gỡ kính, lau. \"Với mất trí nhớ giải ly điển hình — do chấn thương tâm lý — ký ức thường quay lại dần dần. Nhưng trường hợp của cô Vy... không có nguyên nhân vật lý. Không có chấn thương tâm lý rõ ràng — ít nhất là theo hồ sơ. Cứ như... ai đó đã xóa ổ cứng mà không làm hỏng phần cứng.\" *Đúng.* Đức nghĩ thầm. *Đó chính xác là những gì đã xảy ra.* \"Gia đình cô ấy đã được liên hệ chưa?\" Đức hỏi. \"Rồi. Mẹ cô ấy bay từ Sài Gòn ra. Ngày mai đến.\" Bác sĩ Trần nhìn hắn. \"Anh Đức — anh và cô Vy có quan hệ thế nào? Anh là người duy nhất đưa cô ấy vào viện, và cũng là người duy nhất đến thăm hàng ngày.\"\ Đức im lặng một lúc. \"Cô ấy...\" Hắn tìm từ. \"Cô ấy đã cứu mạng tôi. Rất nhiều lần. Cô ấy là người tốt nhất tôi từng gặp.\" Bác sĩ Trần nhìn hắn — nhìn lâu — rồi gật đầu. \"Ký ức có thể không quay lại.\" Ông ta nói thẳng. \"Nhưng — và đây là điều quan trọng — cô ấy có thể tạo ký ức MỚI. Não bộ vẫn hoạt động bình thường. Cô ấy có thể học lại, trải nghiệm lại, xây dựng lại con người mình. Nó sẽ không phải Lê Hạ Vy cũ — nhưng nó sẽ là Lê Hạ Vy mới.\"\ *Vy mới.* Đức nhai nghiến từ đó. \"Anh ấy cần người bên cạnh.\" Bác sĩ Trần nói nhẹ. \"Người kiên nhẫn. Người sẵn sàng kể lại cho cô ấy nghe mình là ai, hàng ngày, hàng tháng, cho đến khi cô ấy — dù không nhớ — hiểu.\" --- Đức bước ra khỏi bệnh viện, đứng dưới tán phượng vĩ, châm một điếu thuốc. Hắn không hút — chỉ cầm, nhìn khói bay, rồi dập tắt. Thói quen cũ từ vòng lặp. Khi cần suy nghĩ, hắn châm thuốc. Khi đã suy nghĩ xong, hắn tắt. Điện thoại rung. Tin nhắn. *\"Gặp nhau được không? Quán cà phê góc Trần Phú — Thịnh.\"* Đức nhìn tin nhắn. Rồi bước đi. --- Quán cà phê nằm ở góc phố Trần Phú — nhỏ, ẩm, có quạt trần kêu cọt kẹt. Kiểu quán chỉ dân trong xóm biết. Thịnh ngồi trong góc, tay phải bó bột, mặt vẫn bầm tím. Gã uống cà phê đen bằng tay trái, vụng về, nước nhỏ giọt trên áo. Long ngồi đối diện. Thanh kiếm gãy — mười phân thép — đặt trên bàn, giữa hai ly cà phê. Gã trông mệt mỏi, mắt thâm quầng, nhưng sống. Minh Châu không đến. Cô bé đang ở nhà dì — gia đình duy nhất còn lại sau khi ông Sáu mất. Hay đúng hơn — ông Sáu \"không bao giờ tồn tại\" trong thế giới mới. Không ai nhớ ông. Không ai biết ông đã sống qua 40 vòng lặp, chế tạo vũ khí từ xác quái vật, và chết để trao lại một viên đạn bạc. Không ai ngoài họ. \"Bọn Người Thức Tỉnh khác sao rồi?\" Đức hỏi, ngồi xuống, gọi sữa đá. Thịnh hừ một tiếng. \"Số ít liên lạc được. Đa phần — biến mất. Về cuộc sống bình thường. Không ai muốn nhắc lại.\"\ \"Hợp lý.\" Long nói. \"Ai muốn nhớ mình đã chết mấy chục lần?\" \"Và Bóng?\" Đức hỏi. Im lặng. \"Nguyễn Khánh.\" Long đáp chậm rãi. \"Tôi tìm trên mạng. Có một Nguyễn Khánh, 33 tuổi, ở Hải Vân — nhân viên kế toán. Cùng địa chỉ, cùng ngày sinh. Nhưng anh ta... bình thường. Đi làm, ăn cơm, xem phim. Không dấu hiệu gì.\" \"Xói mòn 91 phần trăm.\" Đức nói thầm. \"Khi vòng lặp kết thúc, tất cả kỹ năng biến mất. Xói mòn cũng biến mất. Hắn quay về thành người bình thường — nhưng ký ức vòng lặp vẫn còn.\"\ \"Mày nghĩ hắn sẽ gây rắc rối?\" Đức lắc đầu chậm rãi. \"Hắn không còn sức mạnh. Không có [Ăn Mòn], không có Cấp 6, hắn chỉ là một gã kế toán 33 tuổi với 97 vòng ký ức. Hắn nguy hiểm vì sức mạnh, không phải vì bản chất.\" Hắn ngừng. Rồi nói thêm, giọng nhỏ hơn: \"Và hắn — cũng là nạn nhân. Giống tất cả chúng ta.\" Thịnh đặt ly xuống. Nhìn Đức lâu. \"Vy sao rồi?\" Đức không trả lời ngay. Hắn nhìn khói bốc từ ly cà phê nóng mà hắn không uống — nhìn nó cuộn lên, tan vào không khí, biến mất. \"Cô ấy không nhớ gì.\" Hắn nói. \"Không nhớ tên. Không nhớ gia đình. Không nhớ y khoa. Không nhớ... bất kỳ ai trong chúng ta.\"\ \"Nhưng cô ấy sống.\" Long nói nhẹ. \"Sống.\" Đức gật đầu. \"Sống, nhưng... tờ giấy trắng. Tất cả những gì cô ấy từng là — bác sĩ, con gái, bạn, đồng đội — tất cả bị xóa. Cái giá của Override.\"\ Im lặng nặng nề trong quán cà phê nhỏ. Quạt trần kêu cọt kẹt. Xe máy chạy ngoài phố. Một bà bán hàng rong rao \"xôi ơ\" ngoài vỉa hè. Thế giới bình thường. Bình thường đến cay đắng. \"Vậy... bọn mình làm gì tiếp?\" Thịnh hỏi, giọng thật lòng bối rối. \"Mấy vòng lặp, tao là thằng lính đánh nhau, biết rõ nhiệm vụ hàng ngày. Giờ... không có quái vật, không có Hệ Thống, không có ngày thứ 7. Tao nên làm gì?\"\ Đức nhìn gã. Nhìn Long. Nhìn thanh kiếm gãy trên bàn. \"Sống.\" Hắn nói. \"Chỉ cần sống. Đi làm, ăn cơm, ngủ, thức dậy. Không cần phải cứu thế giới mỗi ngày. Đôi khi — chỉ cần sống — đã là đủ.\"\ Thịnh cười khùng khùng — nụ cười quen thuộc. \"Nghe nhảm kinh. Nhưng — \" gã nắm ly cà phê bằng tay trái, nâng lên — \"oke. Sống. Cà phê trước.\"\ Long nâng ly theo. Đức — cầm ly sữa đá, chạm vào hai ly kia. *Cốc.* Tiếng thủy tinh va nhẹ trong quán nhỏ. Không kỹ năng, không Hệ Thống, không vòng lặp. Chỉ ba gã đàn ông ngồi uống cà phê vào buổi sáng thứ Ba. Đức nhấp sữa đá. Lạnh. Ngọt. Hắn nhớ — ở vòng 87, khi gần mất nhân tính, hắn đã quên vị ngọt. Uống nước hay uống máu cũng giống nhau. Không còn cảm giác. Không còn \"ngon\" hay \"dở.\" Giờ — trên lưỡi hắn — sữa đá ngọt. *Vị ngọt.* Đức nghĩ. *Hóa ra... vị ngọt là thứ quý nhất.* Hắn đặt ly xuống. Nhìn ra ngoài phố — nắng, gió, phượng đỏ, xe máy, người qua lại. *Vy không nhớ tao. Có lẽ sẽ không bao giờ nhớ.* *Nhưng tao nhớ cô ấy. Đủ rồi.* *Tao sẽ ở đây. Hàng ngày. Kể cho cô ấy nghe cô ấy là ai. Không phải vì cô ấy sẽ nhớ lại — mà vì cô ấy xứng đáng được biết.* *Vì cô ấy — và ông Sáu, và bà Nguyễn, và tất cả những người đã hy sinh — đã cho bọn tao cơ hội này.* *Cơ hội sống bình thường.* *Và tao sẽ không lãng phí nó.* Điện thoại rung. Tin nhắn mới. Số lạ. Không tên. *\"Trần Minh Đức. Override không phá được Terminal. Chỉ làm Terminal ngủ đông. Tao biết vì tao đã nhìn thấy mã nguồn. Clock hẹn giờ. 365 ngày. Sau một năm — Vòng 100 sẽ bắt đầu. Trừ khi mày tìm ra cách phá THẬT. — NK\"* NK. Nguyễn Khánh. Đức nhìn tin nhắn. Lâu. Rồi hắn khóa màn hình, bỏ điện thoại vào túi. \"Sao?\" Thịnh hỏi, thấy mặt hắn đổi sắc. \"Không có gì.\" Đức nhấp sữa đá. \"Chuyện ngày mai. Hôm nay — uống cà phê trước.\"\ Gió thổi qua quán. Rèm bay. Nắng chảy tràn xuống sàn gạch ẩm. Và đâu đó trong thành phố Hải Vân — trong một căn phòng bệnh viện trắng toát — một cô gái không nhớ gì đang nhìn con chim ngoài cửa sổ, và tự hỏi — tại sao mình lại mỉm cười.