Chương 20: Ghi Đè
Bóng lao tới — khoảng cách mười mét, tốc độ Cấp 6, hai giây để đến nơi. Đức không buông tay khỏi pha lê. \"VY!\" Hắn gào. \"MẤY PHẦN TRĂM?\" \"Hai mươi ba!\" Vy gào lại, mắt nhắm nghiền, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt. [Hồi Ức] đang xé ký ức ra từng mảnh — của hắn, của cô — và ép chúng vào mã nguồn Hệ Thống. Mỗi phần trăm là một kiếp người, một lần chết, một nỗi đau. Hai giây. Bóng nhảy qua đống dây cáp — một mắt mù, máu đen che nửa mặt, nhưng con mắt còn lại khóa đúng hướng Đức. Và Minh Châu — bé gái 15 tuổi, không kỹ năng chiến đấu, năng lượng gần cạn — lao ra chắn giữa. \"CHÁU LÀM GÌ?!\" Đức hét. Minh Châu không trả lời. Cô bé đứng chắn, hai tay dang ra, người gầy gò run rẩy — nhưng đôi mắt nhìn thẳng vào Bóng. Bóng dừng lại. Không phải vì sợ — Cấp 6 sợ gì một đứa trẻ? — mà vì ngạc nhiên. Thuần túy ngạc nhiên. \"Đi đi.\" Hắn nói, giọng phẳng lì. \"Không.\" Minh Châu đáp. \"Tao sẽ giết cháu.\" \"Thì giết.\" Im lặng. Gió rít qua khe thép ở độ cao hai trăm mét, lạnh cắt da thịt. Bóng nhìn đứa trẻ. Mười lăm tuổi. Mắt ướt nhưng không khóc. Đứng giữa đường dẫn đến Cổng Thiên Di — thứ hắn đã mơ suốt 97 vòng lặp. \"Ông Sáu dặn cháu.\" Minh Châu nói, giọng run nhưng rõ từng chữ. \"Ông ấy nói — đôi khi dũng cảm nhất không phải cầm vũ khí, mà là đứng yên khi muốn chạy.\" Bóng nghiến răng. Rồi nâng tay — bàn tay lạnh ngắt hướng về phía đứa trẻ. \"Mày nhắc ông già đó.\" Hắn thì thầm. \"Ông già đó cũng nói mấy câu hay ho trước khi chết. Nhưng ông ta VẪN CHẾT.\" Tay hắn chém xuống — không dùng đao, chỉ cạnh tay Cấp 6 — đủ sức vỡ sọ. Nhưng cú chém không trúng. Một bàn tay nắm lấy cổ tay Bóng từ phía sau. Hoàng Long. Gã — mặt đầy máu, kiếm gãy chỉ còn mười phân, chân trái lê trên sàn thép — đã leo lên bằng cách nào đó. Hai con Cấp B ở dưới đã bị hạ hay chưa, không ai biết. Nhưng Long đang ở đây, tay nắm cổ tay Bóng, cơ bắp Cấp 5 run lên vì sức ép. \"Tôi... nghe thấy... bọn cậu gào.\" Long thở hổn hển, cười méo mó. \"Leo ba trăm... mét... bằng một tay... và một chân rưỡi. Kỷ lục mới.\"\ Bóng xoay người, khuỷu tay giáng vào mặt Long. Xương gò má kêu răng rắc. Long lảo đảo nhưng không buông — hai tay bám cổ tay Bóng, đầu gối kẹp vào chân hắn. \"MƯỜI GIÂY!\" Long gào lại câu của Thịnh, máu xối xả từ mặt. \"TÔI GIỮ MƯỜI GIÂY — VY, LÀM ĐI!\" Vy gào lên — không phải vì ra lệnh, mà vì đau. [Hồi Ức] đang đốt cháy cô từ bên trong. Ký ức của 98 vòng lặp — không phải của cô, mà của Đức — tràn qua như dung nham, thiêu đốt mọi ngóc ngách tâm trí. *Ba mươi lăm phần trăm.* Cô nhìn thấy vòng 12 — Đức một mình trong bóng tối, đói, sợ, khóc. *Bốn mươi hai phần trăm.* Vòng 27 — lưỡi dao xuyên qua đầu quái vật, máu xanh bắn vào mặt, Đức nôn khan bên xác. *Năm mươi phần trăm.* Vòng 41 — Phương. Bác sĩ. Nụ cười hiền lành. \"Đức ơi, đau quá...\" Rồi tay buông. *Năm mươi tám phần trăm.* Vòng 58 — Bình. Cậu bé 16 tuổi. Cầm kiếm gỗ xông vào. Hàm quái vật khép lại. Tiếng xương vỡ. *Sáu mươi ba phần trăm.* Vòng 73 — chính Vy. Cô thấy chính mình — kiếp trước — chạy vào bầy quái vật cứu một đứa trẻ. Cô thấy Đức gào lên phía sau, tay vươn ra, nắm hụt. Cô thấy ánh mắt hắn khi cô ngã xuống — thứ ánh mắt cô chưa hiểu cho đến giờ. Nước mắt chảy trên má Vy. Nhưng cô không dừng. *Bảy mươi phần trăm.* Pha lê rung dữ dội. Dòng mã trên bề mặt xoáy nhanh hơn — những ký tự lạ bắt đầu thay đổi, bị viết đè, từng dòng một. Mã nguồn Terminal đang bị xâm nhập. Và Terminal phản ứng. Không phải qua màn hình. Không phải qua giao diện đứa trẻ. Mà qua giọng nói — phát ra từ mọi loa phóng thanh còn sót lại trên Tháp, từ mọi thiết bị điện tử trong bán kính một cây số. **\"DỪNG LẠI.\"** Giọng đứa trẻ 10 tuổi vang vọng — nhưng giờ nó không còn ngây thơ. Giọng lạnh, sắc, vô cảm như kim loại cọ vào kim loại. **\"Override không được phép. Quyền truy cập bị từ chối. Người dùng Lê Hạ Vy — cảnh báo cuối cùng.\"** \"Cảnh báo cái gì?\" Đức gằn giọng, tay vẫn ép trên pha lê, ký ức vẫn tuôn chảy. **\"Nếu Override hoàn tất — Lê Hạ Vy sẽ mất toàn bộ ký ức. Toàn bộ. Không phải ký ức vòng lặp — mà ký ức SUỐT ĐỜI. Cô ấy sẽ không nhớ tên mình. Không nhớ cha mẹ, bạn bè, kiến thức y khoa, ngôn ngữ. Cô ấy sẽ trở thành một tờ giấy trắng.\"** Đức sững lại. Hắn nhìn Vy. Vy — mắt vẫn nhắm, nước mắt vẫn chảy — nắm chặt tay hắn hơn. \"Em biết.\" Cô thì thầm. \"Em biết từ khi leo lên đây.\" \"SAO KHÔNG NÓI?!\" \"Vì anh sẽ không cho em làm.\" Vy mở mắt, nhìn hắn. Và trong đôi mắt đó — Đức thấy sự bình thản mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ ai, trong bất kỳ vòng lặp nào. \"Chín mươi tám vòng, anh đã hy sinh đủ rồi. Để em hy sinh lần này.\" \"KHÔNG — \" \"Anh muốn tất cả mọi người sống, đúng không?\" Vy cắt ngang. \"Anh muốn Thịnh, Long, Minh Châu, tất cả Người Thức Tỉnh được tự do? Thì phải có ai đó trả giá. Và em — \" cô mỉm cười, nụ cười mỏng manh như sương mai — \"em là bác sĩ. Bác sĩ luôn cho đi nhiều hơn nhận.\" *Bảy mươi hai phần trăm.* Phía sau, Long gào lên — Bóng đã dứt khỏi tay gã. Một cú đá thẳng hất Long bay qua nửa sàn, va vào thanh giằng, bất tỉnh. Bóng quay lại. Một mắt. Máu đen. Cánh tay dính máu Long. Hắn nhìn Đức và Vy — nhìn bàn tay họ đặt trên không khí, nơi pha lê vô hình rung chuyển. \"Bảy mươi phần trăm rồi.\" Hắn thì thầm, cảm nhận sóng năng lượng. \"Nếu đến một trăm — Cổng Thiên Di sẽ đóng vĩnh viễn.\" Hắn lao tới. Đức buông tay khỏi pha lê. Đứng dậy. Xoay người đối mặt Bóng. \"Vy. Tiếp tục.\" \"Nhưng anh — \" \"TAO KHÔNG CẦN PHẢI CHẠM ĐỂ NHỚ.\" Đức gầm lên. \"KÝ ỨC CỦA TAO ĐÃ TRONG ĐÓ RỒI. BẢY MƯƠI HAI PHẦN TRĂM — ĐỦ. EM CHỈ CẦN ĐẨY NỐT.\"\ Hắn không biết đó có đúng không. Nhưng hắn biết — nếu hắn không chặn Bóng, không ai chặn. Hai người đàn ông đứng đối diện nhau. Ở độ cao hai trăm mét. Sàn thép rung lên under chân — vì gió, vì Override, vì con Cấp S+ đang bám lên thân Tháp bên dưới. \"Mày không có vũ khí.\" Bóng nói. \"Mày cũng không.\" Đức đáp. Đao đen vẫn cắm ở tầng dưới. \"Tao là Cấp 6\"\ \"Tao là Cấp 5.\" \"Tao sẽ giết mày.\" \"Có lẽ.\" Đức nắm hai nắm đấm bê bết máu. \"Nhưng mày phải mất ít nhất ba phút.\"\ Bóng lao tới. Cú đấm đầu tiên — Đức chồm sang trái, để nắm đấm lướt qua tai. Phản đòn — khuỷu tay đập vào sườn Bóng. Chấn động truyền ngược lên cánh tay Đức, đau buốt — cơ thể Cấp 6 cứng như bê tông cốt thép. Bóng không thèm phòng thủ. Hắn đấm thẳng — một, hai, ba — ba cú liên hoàn vào mặt, ngực, bụng Đức. Cú đầu trúng gò má — xương rạn. Cú hai trúng xương sườn — gãy. Cú ba trúng bụng — Đức gập người, nôn ra máu. Nhưng hắn không ngã. Hắn nắm lấy cánh tay Bóng, kéo giật. Siết. Cố ghì xuống. \"Tao... đã... bị đánh... 98 vòng.\" Đức nghiến qua hàm răng nhuốm máu. \"Ba cú... chưa... đủ.\" Bóng giật tay. Đức văng sang bên, lưng va vào lan can thép rào. Kim loại cong oằn dưới lực va chạm. *Tám mươi phần trăm.* Tiếng Vy vọng từ đâu đó — hay là tiếng pha lê? Đức không còn phân biệt được. Hắn bò dậy. Gối trái sưng gấp đôi. Xương sườn gãy đâm vào phổi mỗi khi thở. Máu chảy từ mắt, mũi, miệng — hắn trông như xác sống. Nhưng hắn vẫn đứng. Bóng nhìn hắn. Và lần đầu tiên — trong đôi mắt chết chóc — có gì đó khác ngoài giết chóc. \"Tại sao?\" Hắn hỏi. \"Tại sao mày chịu đòn cho con bé đó? Mày biết Override sẽ xóa ký ức cô ta. Cô ta sẽ không nhớ mày. Mày chiến đấu cho một người sẽ QUÊN mày.\"\ Đức lau máu khỏi mắt. Nhìn thẳng vào Bóng. \"Vì đó mới là con người.\" Hắn nói. \"Mày mất nhân tính 97 vòng rồi, nên mày không nhớ. Nhưng con người — con người thật sự — chiến đấu cho người khác mà không cần được nhớ.\"\ Bóng đứng im. Sàn thép rung lên — lần này mạnh hơn. Cả Tháp Truyền hình nghiêng — một, hai độ — rồi trả lại. Con Cấp S+ đang bám lên thân Tháp ở đâu đó mức một trăm năm mươi mét, trọng lượng khổng lồ kéo lệch kết cấu. *Tám mươi tám phần trăm.* Vy gào — lần này không phải đau đớn, mà là nỗ lực. Cô đang ép từng giọt năng lượng cuối cùng của [Hồi Ức] vào pha lê. Mỗi phần trăm giờ tốn gấp đôi năng lượng trước — hệ thống đang chống cự, Terminal đang đẩy ngược, mã phòng thủ kích hoạt. **\"Tám mươi tám phần trăm. Cảnh báo: Người dùng Lê Hạ Vy — ký ức đang bị xóa. Mất ký ức thời thơ ấu. Mất ký ức thời đại học. Mất — \"** \"IM!\" Vy gào lên. \"IM ĐI!\" Nhưng cô biết Terminal nói thật. Ký ức đang rời đi — từng mảnh, từng mảnh — như cát chảy qua kẽ tay. Mẹ cô — khuôn mặt mờ dần. Cha cô — giọng nói nhạt dần. Những năm tháng y khoa — kiến thức phai nhòa. *Chín mươi phần trăm.* Vy nghe ai đó gọi tên mình. Nhưng cô không nhớ ai gọi. Không nhớ tên mình là gì. Còn mười phần trăm. Bóng hét lên — tiếng hét xé toạc đêm — và lao qua Đức. Không thèm đánh, không thèm giết — chỉ xô hắn sang bên như xô bao cát. Đức bay, va vào cột thép, ngã sấp. Bóng chạy thẳng về phía Vy. Tay vươn ra — nắm lấy vai cô — kéo giật. \"DỪNG! DỪNG LẠI! CỔNG THIÊN DI SẼ ĐÓNG — \" Vy mở mắt. Nhìn gã. \"Anh là ai?\" Cô hỏi, giọng ngây ngô, mắt trống rỗng. Bóng sững lại. Đôi mắt đó — đôi mắt không còn nhận ra bất kỳ ai — nhìn hắn như nhìn người lạ. Vy không nhớ. Không nhớ Bóng. Không nhớ Đức. Không nhớ Override. Không nhớ mình đang làm gì. Nhưng tay cô — tay vẫn đặt trên pha lê. [Hồi Ức] vẫn chạy. Không bằng ý thức, mà bằng quán tính — quán tính của một người bác sĩ đã dùng cả đời để cứu người. Cơ thể nhớ, dù tâm trí đã quên. *Chín mươi lăm phần trăm.* Bóng giật tay Vy khỏi pha lê. Nhưng ngay khoảnh khắc đó — Đức lao tới, ôm lấy Bóng từ phía sau, hai tay xâu qua nách, khóa chặt. \"VY!\" Đức gào, dù biết cô không nhớ hắn. \"TAY! ĐẶT TAY XUỐNG! ĐẶT TAY XUỐNG CÁI GÌ ĐANG SÁNG!\"\ Vy nghe — không phải vì hiểu, mà vì bản năng. Có ai đó đang cần cô làm gì đó. Cô là bác sĩ — dù quên tất cả, bản năng bác sĩ vẫn ở đó: khi có người gọi, đặt tay xuống, cứu. Tay cô chạm lại pha lê. *Chín mươi bảy phần trăm.* Bóng điên cuồng vùng vẫy. Khuỷu tay giáng vào mặt Đức — một, hai, ba — mỗi cú đập nát thêm một phần xương hộp sọ. Nhưng Đức không buông. Máu đỏ tươi phun qua mũi, qua miệng, qua vết nứt trên gò má — nhưng hắn siết chặt hơn. \"Chín mươi tám vòng.\" Đức thì thầm qua đống máu. \"Tao đã ôm xác bạn bè chín mươi tám lần. Mày nghĩ mấy cú đấm — thay đổi được cái gì?\"\ *Chín mươi tám phần trăm.* Cả Tháp rung chuyển dữ dội. Con Cấp S+ đã leo đến tầng kỹ thuật thứ nhất — một trăm mét bên dưới. Tiếng kim loại rít lên khi bàn chân khổng lồ xé toạc thanh giằng. Cấu trúc Tháp bắt đầu biến dạng. **\"Chín mươi chín phần trăm. Override gần hoàn tất. Cảnh báo — Lê Hạ Vy: ký ức toàn bộ đã bị xóa. Người dùng không còn nhận dạng được.\"** Vy — hay cái xác rỗng từng là Vy — quỳ trước pha lê, tay trên bề mặt lạnh, mắt mở nhưng không thấy gì cả. Cô không nhớ tại sao mình ở đây, tại sao tay mình phát sáng, tại sao có người đang gào thét phía sau. Nhưng cô — bằng bản năng cuối cùng, bằng thứ gì đó sâu hơn ký ức, sâu hơn ý thức — giữ tay trên pha lê. Và ấn xuống. *MỘT TRĂM PHẦN TRĂM.* --- Ánh sáng. Trắng. Trắng tinh khiết. Trắng đến mức nuốt chửng mọi thứ — bóng tối, tiếng gào, tiếng thép gãy, tiếng quái vật, tiếng gió. Trắng. Đức cảm thấy tay mình buông ra. Bóng — hay thứ gì đó từng là Bóng — biến mất khỏi vòng ôm. Sàn thép biến mất dưới chân. Trọng lực biến mất. Hắn đang rơi. Không — hắn đang trôi. Trong không trung trắng xóa, không trên không dưới, không trái không phải. Rồi — giọng nói. Giọng đứa trẻ. **\"Override thành công.\"** Terminal. Nhưng giọng nó khác — không còn lạnh, không còn đe dọa. Chỉ là giọng một đứa trẻ 10 tuổi, mệt mỏi, cam chịu. **\"Quyền kiểm soát Hệ Thống Vòng Lặp đã được chuyển giao. Lệnh mới: Chấm dứt vòng lặp. Giải phóng tất cả Người Thức Tỉnh.\"** Đức trôi trong vùng trắng. Không đau nữa — xương gãy, máu chảy, tất cả biến mất. Chỉ còn hắn và ánh sáng. \"Vy ở đâu?\" Hắn hỏi hư vô. **\"Người dùng Lê Hạ Vy đã hoàn tất vai trò. Ký ức đã được dùng làm nhiên liệu Override. Cô ấy đang ở đâu đó trong vùng trắng — nhưng cô ấy không biết mình là ai.\"** \"Đưa cô ấy về.\" **\"Hệ Thống không có lệnh khôi phục ký ức. Override chỉ xóa và viết lại, không phục hồi.\"** Đức nghiến răng trong vùng trắng vô tận. \"Vậy tao sẽ nhớ cho cô ấy.\" Hắn nói. \"Tao nhớ mọi thứ. Mọi vòng lặp. Mọi người. Và tao sẽ — \" Ánh sáng trắng bùng lên chói lòa. Rồi tắt. --- Mặt trời. Mặt trời thật — không phải mặt trời vòng lặp — chiếu thẳng vào mặt Đức. Hắn nằm trên mặt đất. Cỏ. Cỏ thật, ẩm sương, mùi đất. Hắn mở mắt. Bầu trời xanh. Xanh trong vắt, không vết nứt, không bóng quái vật. Mây trắng trôi lười biếng. Một con chim — chim thật — bay qua. Hắn nằm ở công viên truyền thông, ngay chân Tháp Truyền hình Hải Vân. Tháp vẫn đứng — nguyên vẹn, không vết cào xước, đèn đỏ nhấp nháy trên đỉnh. Không quái vật. Không đống đổ nát. Không máu. Hắn nghe tiếng xe máy ở xa. Tiếng còi tàu. Tiếng người nói chuyện. Thế giới bình thường. \"Hế... hải...?\" Giọng ai đó bên cạnh. Đức xoay đầu. Vy nằm cách hắn hai mét. Tóc xõa trên cỏ, mắt mở, nhìn bầu trời. Nhưng đôi mắt đó trống rỗng. Không sợ, không vui, không buồn. Chỉ — trống. \"Hải...\" Cô lắp bắp — không phải từ, chỉ là âm thanh. Như đứa trẻ tập nói. Đức bò lại gần. Nắm tay cô. \"Vy.\" Hắn nói. \"Tên em là Lê Hạ Vy.\"\ Cô nhìn hắn. Không nhận ra. \"Em hai mươi lăm tuổi. Em là bác sĩ. Em cứng đầu, trọng đạo đức, và em — em đã cứu tất cả mọi người.\"\ Nước mắt rỉ ra từ khóe mắt Đức — lần đầu tiên trong 98 vòng lặp, hắn khóc. \"Và tao...\" giọng hắn vỡ, \"tao sẽ không để em quên.\"\ Vy nhìn hắn. Không hiểu. Nhưng ngón tay cô — ngón tay mà vài phút trước còn nắm chặt pha lê — khẽ nắm lại quanh bàn tay hắn. Không phải vì nhớ. Mà vì bản năng — bản năng của một người từng nắm tay ai đó rất nhiều lần. Và ở đâu đó trong thành phố Hải Vân đang thức dậy — Thịnh nằm giữa đống đổ nát không còn tồn tại, ngáp vặt. Long mở mắt trong một con hẻm, tay vẫn nắm mười phân kiếm gãy. Minh Châu co người trên ghế đá công viên, khóc mà không biết vì sao. Và những Người Thức Tỉnh khác — khắp thành phố, khắp cả nước, khắp thế giới — mở mắt dưới bầu trời trong xanh, không hiểu tại sao mình đang nằm giữa phố, tại sao mắt mình ướt, tại sao trái tim đập nhanh như vừa thoát chết. Vòng lặp thứ 99 — đã kết thúc. Không có vòng 100.