Chương 8: Cố Hành Lãnh
Tháng Giêng. Xuân về.
Phủ Tể Tướng nhộn nhịp chuẩn bị tết.
Nhưng Tô Ninh Uyên không vui.
Vì hôm nay — Cố Hành Lãnh đến.
Thế tử phủ Trấn Quốc. Thanh niên anh tuấn nhất kinh thành. Văn võ song toàn.
Kiếp trước, nàng yêu hắn điên cuồng. Mười năm, nàng làm tất cả vì hắn — nhường trang sức, nhường bạn bè, nhường cả tôn nghiêm.
Để rồi hắn đâm nàng từ sau lưng.
"Ninh Uyên, nàng quá ngốc."
Câu nói cuối cùng kiếp trước.
Nàng đứng ở sảnh, nhìn Cố Hành Lãnh bước vào cổng phủ.
Cao. Anh tuấn. Áo xanh thêu trúc. Quạt gấp cầm tay. Phong thái nho nhã.
Và — giả tạo.
Kiếp trước, nàng không thấy.
Kiếp này, nàng thấy rõ.
Cách hắn cười — tính toán trong từng góc môi.
Cách hắn nhìn — lượng giá, không phải ngưỡng mộ.
Cách hắn nói — đường mật bọc thuốc độc.
"Tề tướng đại nhân."
Cố Hành Lãnh hành lễ với cha nàng.
"Hành Lãnh đến chúc tết phủ. Và bàn việc hợp tác với Thái tử điện hạ."
Tô Hoài An mời hắn vào.
Trên đường đi qua sảnh —
Cố Hành Lãnh nhìn thấy Ninh Uyên.
Dừng bước.
"Đây... là đích nữ Tô Ninh Uyên?"
Tô Hoài An gật đầu.
"Đúng. Con gái ta."
Cố Hành Lãnh nhìn nàng. Ánh mắt —
Khác kiếp trước.
Kiếp trước, hắn nhìn nàng bình thường, như nhìn con chốt cờ.
Kiếp này —
"Tô tiểu thư quả đúng là kinh thành đệ nhất tài nữ. Dáng vẻ phi phàm."
Hắn cúi đầu. Lịch thiệp.
Nhưng Ninh Uyên nhận ra — mắt hắn lướt qua trâm ngọc trên tóc nàng.
Trâm ngọc — quà mẹ tặng. Trị giá ngàn lượng vàng.
Hắn đánh giá gia sản. Không phải đánh giá người.
Nàng mỉm cười — nhạt.
"Cố thế tử quá khen. Tiểu nữ chỉ là nữ nhi bình thường."
Quay lưng. Bước đi.
Không ngoảnh lại.
Cố Hành Lãnh chớp mắt.
Hắn quen với thiếu nữ đỏ mặt trước hắn. Quen với ánh mắt ngưỡng mộ.
Đích nữ phủ Tể Tướng — không ngưỡng mộ?
"Thú vị."
Hắn nhíu mày.
Không biết tại sao — cô gái này khiến hắn tò mò.
---
Góc vườn.
Không ai thấy.
Tô Minh Ngọc đứng sau bụi cây, nhìn Cố Hành Lãnh đi qua.
Ánh mắt nàng ta — sáng rực.
Đẹp. Quyền quý. Thế tử phủ Trấn Quốc.
Nếu cưới được hắn...
Minh Ngọc cắn môi.
Kiếp trước (mà nàng ta không biết là kiếp trước), nàng ta sẽ "vô tình" gặp Cố Hành Lãnh tại yến tiệc. Sẽ "vô tình" ngã vào lòng hắn. Sẽ từ từ cướp hắn từ tay Ninh Uyên.
Kiếp này, Ninh Uyên lạnh nhạt với Cố Hành Lãnh.
Cơ hội.
Minh Ngọc mỉm cười.
"Tô Ninh Uyên không muốn? Vậy... để tỷ."
Nàng vuốt tóc, soi bóng trong hồ nước.
Xuân mới.
Trò chơi mới.