Chương 7: Minh Ngọc Ra Đòn

~3 phút đọc 483 từ

Sau yến tiệc, phủ Tể Tướng.

Tô Minh Ngọc ngồi trong viện Mộc Lan, tay nắm chặt tà áo.

Lý thị — mẹ nàng — đứng bên cạnh.

"Con à, đừng nóng. Mới vào phủ, phải nhẫn nhịn."

"Mẹ!" Minh Ngọc ngẩng đầu, mắt lạnh. "Nó dám làm nhục con trước trăm người!"

Lý thị thở dài.

"Tô Ninh Uyên không đơn giản như trước. Con phải cẩn thận."

"Con biết. Nhưng mẹ, con không phải kẻ chịu thua."

Minh Ngọc nhìn ra cửa sổ, ánh mắt sắc.

"Con sẽ cho Tô Ninh Uyên biết — ai mới là người giỏi hơn."

---

Hai ngày sau. Vườn hoa phủ Tể Tướng.

Tiết trời đông hanh, hoa mai nở sớm.

Tô Ninh Uyên đang đọc sách dưới mái hiên thì —

"Aaah!"

Tiếng kêu.

Nàng quay đầu.

Tô Minh Ngọc nằm dưới đất, bên lối đi đá. Áo xé rách, tóc rối bời. Mặt tái mét.

"Muội! Muội đẩy tỷ!"

Minh Ngọc chỉ thẳng Ninh Uyên, mắt ướt nước.

Hạ nhân xung quanh nghe tiếng chạy đến.

"Tiểu thư! Chuyện gì xảy ra?!"

"Tỷ... tỷ đi ngang, bị muội đẩy ngã! Tỷ đau quá!"

Minh Ngọc ôm tay, khóc nức nở.

Hạ nhân nhìn Ninh Uyên — nghi hoặc.

Tô Ninh Uyên đứng yên, không hoảng.

Nàng đã dự đoán.

Kiếp trước, Minh Ngọc dùng đúng chiêu này — vu oan để Ninh Uyên bị cha phạt. Và nó hiệu quả.

Nhưng kiếp này?

Nàng mỉm cười.

"Chị Ngọc, chị bị ngã à? Em đứng đây từ nãy, cách chị mười bước. Nhiều người thấy."

Nàng quay sang hạ nhân.

"Lý mẫu, từ nãy bác đứng ngoài cổng vườn, bác có thấy em đến gần chị Ngọc không?"

Lý mẫu — bà vú già — lắc đầu.

"Dạ... tiểu thư Uyên ngồi đọc sách suốt, không hề đứng dậy."

Minh Ngọc cứng mặt.

Nàng quay sang nhân chứng khác —

"Còn... còn có—"

"Thanh Trúc cũng ở đây." Tô Ninh Uyên mỉm cười.

Thanh Trúc bước ra từ sau cột, cúi đầu:

"Dạ, nô tỳ đứng sau cột từ nãy. Tiểu thư Uyên không hề rời ghế. Tiểu thư Ngọc... tự ngã."

Sắp xếp từ trước.

Từ khi Ninh Uyên biết Minh Ngọc dùng chiêu này, nàng luôn đảm bảo có nhân chứng xung quanh.

Minh Ngọc mặt trắng bệch.

Vu oan thất bại. Và tệ hơn — bị lộ.

Hạ nhân xì xào.

"Tô nhị tiểu thư... tự ngã rồi đổ cho người khác?"

"Đáng sợ thật."

Minh Ngọc cắn môi, nước mắt chảy — lần này là nước mắt thật.

Tức.

Tô Ninh Uyên bước đến, cúi xuống, nói nhỏ bên tai:

"Chị Ngọc, lần sau muốn ngã, chọn chỗ không có người. Sẽ thuyết phục hơn."

Mắt nàng — lạnh như mùa đông ngoài kia.

Minh Ngọc rùng mình.

Lần đầu tiên, nàng ta sợ Tô Ninh Uyên.

Thật sự sợ.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí