Chương 11: Kế Hoạch Mới

~4 phút đọc 649 từ

Ninh Uyên ngồi trong thư phòng, ánh nến lung linh chiếu lên tấm giấy trải rộng. Trên giấy, nàng vẽ sơ đồ mối quan hệ trong phủ Tể Tướng — ai là người của Lý thị, ai trung thành với Đại phu nhân, ai trung lập.

Thanh Tùng đứng bên, mắt nhìn sơ đồ, gật đầu.

"Tiểu thư, nô tỳ đã xác minh. Quản gia Lưu — người của Lý thị. Bà nấu bếp chính — cũng của Lý thị. Tổng quản kho — trung lập, nhưng nghiêng về phía ta vì gia đình hắn mang ơn Đại phu nhân."

Ninh Uyên gật đầu. Kiếp trước, nàng mù quáng tin mọi người, không biết xung quanh toàn là tai mắt của Lý thị. Kiếp này — nàng sẽ không mắc sai lầm đó nữa.

"Thanh Tùng, nhiệm vụ tiếp theo: tìm hiểu Minh Ngọc giao tiếp với ai ngoài phủ. Đặc biệt là các tiểu thư nhà quyền quý."

"Vâng."

Ninh Uyên biết — trong kiếp trước, Minh Ngọc đã dùng mạng lưới bạn bè quý tộc để dần dần cô lập nàng. Mỗi buổi tiệc, mỗi cuộc gặp gỡ, Minh Ngọc đều gieo rắc tin đồn rằng đích nữ phủ Tể Tướng kiêu ngạo, khó ưa.

Khi Ninh Uyên phát hiện, đã quá muộn — cả kinh thành đều ghét nàng.

Kiếp này, nàng sẽ đi trước một bước.

"Thanh Trúc," nàng gọi.

Thanh Trúc bước vào, tay bưng khay trà.

"Chuẩn bị thiệp mời. Ta sẽ tổ chức tiệc thưởng hoa tại viện Tùng Phong sau ba ngày. Mời các tiểu thư trong kinh — bao gồm cả Minh Ngọc."

"Tiểu thư định...?"

"Trước khi Minh Ngọc kịp gieo tin đồn về ta, ta sẽ để mọi người tự nhìn thấy ta là ai." Ninh Uyên mỉm cười nhẹ. "Và Minh Ngọc là ai."

Nàng nhấp trà, ánh mắt trong suốt như nước hồ mùa thu.

Kiếp trước, nàng là con mồi. Kiếp này, nàng là thợ săn.

Ba ngày sau.

Viện Tùng Phong rực rỡ hoa mai trắng. Bàn tiệc trang nhã, trà thơm, bánh ngon — Ninh Uyên đích thân sắp xếp từng chi tiết.

Mười hai tiểu thư đến. Trong đó có ba người quan trọng nhất:

Lâm Uyển Nhi — con gái Lâm tướng quân, tính thẳng thắn, kiếp trước là bạn duy nhất của Ninh Uyên (trước khi bị Minh Ngọc ly gián).

Trịnh Ngọc Dao — con gái Thị lang bộ Hộ, khéo léo, kiếp trước là đồng minh giả của Minh Ngọc (sau phản bội).

Và Tô Minh Ngọc — trong bộ áo lụa hồng nhạt, nụ cười ngọt ngào như mật.

Ninh Uyên chào đón mọi người, cư xử hoàn hảo — dịu dàng, chu đáo, khiêm tốn. Hoàn toàn khác với "đích nữ kiêu ngạo" mà thiên hạ đồn.

"Tô đại tiểu thư thật ra rất dễ thương," Lâm Uyển Nhi kéo Ninh Uyên nói nhỏ. "Sao thiên hạ đồn ngược hoàn toàn?"

"Có lẽ vì ta ít giao tiếp." Ninh Uyên cười nhẹ. "Kiếp này — à, ý ta là từ giờ — ta sẽ mở lòng hơn."

Minh Ngọc quan sát. Nàng ta không ngờ Ninh Uyên chủ động tổ chức tiệc — kiếp trước, đích nữ chỉ biết ở trong phòng đọc sách.

"Chị Ninh Uyên thật chu đáo," Minh Ngọc nói ngọt ngào. "Em chỉ là con nuôi, mà chị còn mời em ngồi bàn chính."

"Minh Ngọc là em gái ta, dĩ nhiên ngồi bàn chính." Ninh Uyên đáp, nụ cười không chạm đến mắt.

"Chị ơi, em nghe nói chị giỏi cờ lắm. Hay chị em mình đánh một ván cho các chị em xem?"

Bẫy. Minh Ngọc kiếp trước chơi cờ rất giỏi — đã thắng Ninh Uyên trước mặt mọi người, khiến đích nữ mất mặt.

"Được." Ninh Uyên đáp.

Kiếp này, nàng biết từng nước đi của Minh Ngọc.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí