Chương 2: Giấc mơ hay thực tại

~7 phút đọc 1.345 từ

Thanh Hà bước ra khỏi ký túc xá, tim đập nhanh đến mức cô tưởng cả thế giới đều nghe thấy.

Sân trường buổi sáng quen thuộc đến nghẹn lòng. Hàng cây phượng vĩ rợp bóng lối đi. Vài chiếc lá vàng rơi lả tả trước gió. Sinh viên đi thành từng nhóm, tay ôm sách vở, cười nói rộn ràng. Mùi cà phê từ quán nhỏ đầu đường thoang thoảng trong gió.

Năm 2005. Thế giới chưa có iPhone. Facebook mới ra đời được một năm ở Mỹ và chưa ai ở Việt Nam biết đến. Yahoo Messenger còn là vua của mạng xã hội. Và Thanh Hà — đang là sinh viên năm hai khoa Quản trị Kinh doanh.

Cô hít một hơi thật sâu. Không khí Sài Gòn năm 2005 khác hẳn — ít khói bụi hơn, ít tiếng ồn hơn, và có thứ gì đó trong lành mà cô đã quên mất.

'Thanh Hà!'

Giọng nói ấy — cô đứng khựng lại. Mười năm. Mười năm cô cố quên giọng nói ấy. Nhưng bây giờ, chỉ hai tiếng gọi tên, mọi bức tường cô dựng lên đều sụp đổ.

Trần Minh Khôi đứng dưới gốc phượng, tay cầm hai ly cà phê sữa đá. Cao một mét bảy tám, gầy, da ngăm, tóc ngắn hơi xoăn tự nhiên. Anh mặc áo sơ mi trắng nhét vào quần tây — đồng phục không chính thức của sinh viên Bách khoa thời ấy. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi thẳng, và đôi mắt — đôi mắt mà Thanh Hà đã nhìn thấy trong vô số giấc mơ suốt mười năm — đen lay láy, ấm áp, nở nụ cười khi nhìn cô.

Nụ cười ấy. Nụ cười mà cô đã phản bội.

Nước mắt dâng lên. Thanh Hà cắn chặt môi, cố ghìm lại. Cô không thể khóc ở đây. Không thể giải thích tại sao mình khóc khi nhìn thấy một anh bạn cùng khóa.

'Ê, cà phê này.' Minh Khôi bước đến, đưa ly cà phê cho cô. 'Hôm nay tao mua thêm đường, biết mày thích ngọt mà.'

Thanh Hà nhận ly cà phê. Ngón tay cô chạm vào ngón tay anh — và cô suýt đánh rơi.

Ấm. Ngón tay anh ấm. Sống. Thật.

Trong đời trước, Minh Khôi đã chờ cô mười năm. Anh từ chối bao nhiêu cô gái đẹp, bao nhiêu mối mai tốt, cứ lặng lẽ chờ. Chờ đến khi cô quay về từ Úc với tấm bằng MBA, với sự nghiệp rực rỡ, với trái tim đã chai sạn — và nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ.

'Cám ơn anh,' cô thì thầm.

Minh Khôi chớp mắt ngạc nhiên. 'Anh? Từ hồi nào mày gọi tao bằng anh?'

Thanh Hà giật mình. Đúng rồi — năm 2005, họ chỉ là bạn cùng khóa, xưng hô mày-tao. Cô chưa bao giờ gọi anh bằng 'anh.'

'À... tao lỡ miệng.' Cô cười gượng. 'Đi học thôi, trễ rồi.'

Họ đi bộ qua sân trường. Minh Khôi bước bên cạnh cô, kể chuyện gì đó về bài tập nhóm môn Kinh tế Vi mô. Thanh Hà không nghe rõ — cô chỉ nghĩ đến một điều duy nhất.

Trong đời trước, đúng ngày hôm nay — mười lăm tháng chín năm 2005 — cô nhận được email thông báo trúng học bổng toàn phần đi Úc. Và cô đã vui đến phát điên, chạy khắp ký túc xá khoe với mọi người, không hề nghĩ đến cảm xúc của người đàn ông đang lặng lẽ đứng nhìn cô từ xa.

Họ đến giảng đường. Minh Khôi mở cửa cho cô — một cử chỉ nhỏ mà cô chưa bao giờ để ý trong đời trước.

'Hà, mày sao vậy? Từ sáng tới giờ mày cứ... lạ lạ.' Anh nghiêng đầu, quan sát cô.

'Lạ sao?'

'Không biết nữa. Mày nhìn tao kiểu...' Anh gãi đầu, không tìm được từ. 'Kiểu như lâu lắm rồi không gặp vậy. Kỳ ghê.'

Trái tim Thanh Hà nhói lên. Mười năm. Cô đã không gặp anh mười năm. Và khi gặp lại — anh đã có gia đình, có con, có một cuộc sống bình yên mà cô không thuộc về.

'Tao chỉ... hôm nay tao thấy trân trọng mọi thứ hơn thôi.' Cô nói thật. Lần đầu tiên trong cả hai kiếp, cô nói thật với anh.

Minh Khôi nhìn cô một lúc lâu. Rồi anh cười — nụ cười rộng, lộ hàm răng trắng đều.

'Mày nói nghe triết lý vãi. Như ông bà già vậy.'

'Tao già lắm rồi.' Cô cười buồn.

Họ ngồi vào chỗ trong giảng đường. Thanh Hà mở vở ra, nhưng không viết gì. Cô đang suy nghĩ.

Trong đời trước, sau khi nhận học bổng, cô bay sang Úc tháng một năm 2006. Từ đó, cô và Minh Khôi dần xa nhau. Anh nhắn tin, cô trả lời qua loa. Anh gọi điện, cô nói bận. Anh viết thư tay — thư tay thật, bằng mực xanh, trên giấy kẻ ô li — cô đọc rồi cất vào ngăn kéo, không bao giờ hồi âm.

Đến năm 2008, anh gửi tin nhắn cuối cùng: 'Tao vẫn chờ.'

Cô không trả lời.

Năm 2010, cô nghe tin anh lấy vợ. Một cô giáo tiểu học ở quê. Hiền lành, giản dị, yêu anh bằng tình yêu mà Thanh Hà đã từ chối cho đi.

Cô đã khóc một đêm. Rồi lau nước mắt, khoác vest, đi họp hội đồng quản trị.

Nhưng bây giờ — cô đang ngồi đây. Tháng chín năm 2005. Email học bổng sẽ đến trong vài giờ nữa. Và cô phải đưa ra quyết định.

Đi hay ở?

Tiếng giảng viên vọng vào tai nhưng cô không nghe thấy gì. Cô chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập — và tiếng bút của Minh Khôi ghi chép cần mẫn bên cạnh.

Anh luôn chăm chỉ như vậy. Không xuất sắc, không thiên tài, nhưng cần mẫn, kiên nhẫn, và chân thành theo cách mà không ai khác có thể.

Thanh Hà quay sang nhìn anh. Minh Khôi đang cúi xuống viết, nét chữ ngay ngắn, cẩn thận. Cây bút bi xanh — luôn là bút bi xanh. Thói quen không bao giờ thay đổi.

Cô mỉm cười. Rồi cô mở vở ra, và viết một dòng duy nhất:

'Lần này, em sẽ ở lại.'

Minh Khôi liếc sang, thấy dòng chữ kỳ lạ ấy, nhíu mày.

'Mày viết gì vậy?'

'Không có gì.' Cô vội vàng lật trang. 'Ghi bài đi, đừng có lượn.'

Anh nhún vai, quay lại ghi chép. Nhưng khóe miệng anh hơi cong lên — nụ cười nhỏ mà cô biết rõ. Nụ cười mỗi khi anh vui vì được ngồi cạnh cô.

Buổi chiều, khi Thanh Hà mở email trên máy tính phòng lab — email thông báo trúng học bổng hiện lên, chữ đen trên nền trắng, rõ ràng, chói mắt.

'Congratulations! You have been selected for the full scholarship program at...'

Ngón tay cô di chuyển đến nút 'Reply.'

Trong đời trước, cô đã gõ: 'I am honored to accept...'

Lần này, cô gõ: 'Thank you for the opportunity. However, after careful consideration, I regret to inform you that I will not be accepting the scholarship at this time.'

Ngón tay hover trên nút Send.

Cô nhắm mắt. Hai trăm tỷ. Penthouse tầng 40. Hai chiếc xe sang. Danh hiệu nữ CEO trẻ nhất Việt Nam.

Tất cả sẽ không xảy ra nếu cô nhấn Send.

Nhưng — Mai Linh sẽ sống. Vì cô sẽ ở đây, ép bạn đi khám sức khỏe định kỳ, phát hiện ung thư sớm.

Minh Khôi sẽ không phải chờ đợi mười năm trong tuyệt vọng.

Và cô — sẽ không chết cô độc trong chiếc Mercedes bẹp dúm lúc ba giờ sáng.

Cô nhấn Send.

Màn hình hiện lên: 'Your message has been sent.'

Thanh Hà thở ra một hơi dài. Và lần đầu tiên trong cả hai kiếp — cô cảm thấy nhẹ nhõm.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí