Chương 1: Trở Về Năm Ấy
Tiếng còi xe cứu thương xé toạc màn đêm.
Lâm Thanh Hà cảm nhận được từng giọt máu ấm chảy dọc theo thái dương, nhỏ xuống mặt kính vỡ nát. Cô nằm nghiêng trong chiếc Mercedes bẹp dúm, thân xe quấn quanh gốc cây bàng già trên đại lộ Nguyễn Huệ. Mùi xăng, mùi sắt, mùi cao su cháy — tất cả hòa vào nhau thành một thứ mùi mà cô biết rõ: mùi của cái chết.
'Thanh Hà! Thanh Hà ơi!'
Giọng ai đó vọng lại từ rất xa, như vọng qua một đường hầm dài vô tận. Cô muốn mở miệng trả lời, nhưng cổ họng đặc quánh. Phổi cô đang đầy máu.
Ba mươi lăm tuổi. CEO của tập đoàn Hà Phát. Tài sản ròng hai trăm tỷ. Căn penthouse trên tầng 40 Landmark 81. Hai chiếc xe sang. Và — không một ai chờ ở nhà.
Cô nhắm mắt lại. Không phải vì đau. Mà vì mệt. Mệt kiểu mà mười năm leo lên đỉnh vinh quang mang lại — thứ mệt thấm vào xương, vào tủy, vào từng tế bào.
'Minh Khôi...' Cô thì thầm cái tên ấy — cái tên mà cô đã cố quên suốt một thập kỷ. 'Giá như... năm ấy... em không đi...'
Bóng tối nuốt chửng mọi thứ.
---
Ánh nắng.
Không phải ánh đèn bệnh viện. Không phải ánh đèn phòng hồi sức. Mà là ánh nắng thật — thứ ánh nắng vàng ruộm của buổi sáng mùa thu, lọt qua tấm rèm cửa sổ cũ kỹ, rơi lên mặt cô.
Lâm Thanh Hà mở mắt.
Trần nhà thấp. Tường vôi vàng ố. Quạt trần ba cánh quay chậm rãi, kêu cót két như sắp rời trục. Và — mùi. Mùi nước hoa rẻ tiền trộn với mùi mì gói, mùi sách cũ, mùi thuốc giặt bột.
Cô biết mùi này.
'Trời ơi, Hà, mày còn ngủ nữa hả? Bảy giờ rồi, trễ lớp rồi!'
Một giọng con gái lanh lảnh vọng từ giường bên. Thanh Hà quay đầu — và đông cứng.
Nguyễn Thị Mai Linh. Tóc ngắn ngang vai, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to tròn đang nhìn cô với vẻ bực bội quen thuộc. Mai Linh — bạn cùng phòng ký túc xá suốt bốn năm đại học.
Nhưng Mai Linh đã chết. Năm 2018. Ung thư phổi giai đoạn cuối.
Tim Thanh Hà đập thình thình. Cô ngồi bật dậy, đầu đập vào thành giường tầng — đau điếng. Giường tầng. Ký túc xá.
'Ê, mày sao vậy?' Mai Linh nhảy xuống giường, bước lại gần. 'Mặt mày tái mét luôn.'
Thanh Hà nhìn xuống tay mình. Bàn tay nhỏ, ngón thon, không có vết chai của những năm gõ bàn phím và ký hợp đồng. Làn da trắng mịn, không có nếp nhăn. Cô đưa tay sờ mặt — má phúng phính, không có quầng thâm.
Cô lao đến tấm gương treo trên tường.
Mười tám tuổi. Khuôn mặt mười tám tuổi nhìn lại cô từ trong gương. Tóc dài ngang lưng, đen nhánh. Đôi mắt trong veo, chưa từng khóc vì chuyện kinh doanh hay vì đàn ông phản bội.
'Hôm nay... ngày mấy?' Giọng cô run rẩy.
'Mười lăm tháng chín. Mày bị sao vậy Hà?'
Mười lăm tháng chín. Nhưng — năm nào?
Thanh Hà quay đầu, nhìn tờ lịch treo trên tường. Con số in đậm, rõ ràng, sắc nét như một cú tát:
**2005.**
Đôi chân cô khuỵu xuống. Mai Linh hoảng hốt lao đến đỡ.
'Hà! Hà ơi! Mày ốm hả?'
Không. Cô không ốm. Cô đang — trở về.
Mười năm. Mười năm trước khi cô từ chối lời tỏ tình của Trần Minh Khôi để chạy theo học bổng du học. Mười năm trước khi cô chọn sự nghiệp thay vì tình yêu. Mười năm trước khi cô trở thành CEO giàu có nhất nhì Sài Gòn — và cũng cô đơn nhất.
Nước mắt chảy xuống. Không phải nước mắt đau đớn. Mà là nước mắt biết ơn.
'Mai Linh...' Cô nắm chặt tay bạn. 'Tao không sao. Tao chỉ... vui quá thôi.'
'Vui? Vui mà khóc?' Mai Linh nhăn mặt. 'Mày kỳ lắm.'
Thanh Hà cười — nụ cười đầu tiên sau nhiều năm mà không cần gượng. Cô đứng dậy, lau nước mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sân trường Đại học Bách khoa hiện ra trước mắt. Hàng phượng vĩ đỏ rực. Sinh viên đạp xe qua lại, tiếng cười nói rộn ràng. Và — chiếc xe đạp cũ dựng dưới gốc cây, có treo một bông hoa dại trên ghi-đông.
Bông hoa mà Minh Khôi để lại cho cô mỗi sáng.
Trong đời trước, cô đã vứt bông hoa đó đi mà không suy nghĩ. Hôm nay — cô sẽ giữ nó.
'Mai Linh, cho tao mượn gương trang điểm đi.'
'Hả? Mày có bao giờ trang điểm đâu?'
'Hôm nay khác.' Thanh Hà mỉm cười, ánh mắt lấp lánh. 'Hôm nay, tao muốn đẹp.'
Mai Linh há hốc mồm nhìn bạn. Lâm Thanh Hà — con mọt sách, suốt ngày cắm đầu vào thư viện, chưa bao giờ quan tâm đến ngoại hình — bỗng dưng muốn trang điểm?
Nhưng cô không biết. Không ai biết. Rằng người con gái đang đứng trước gương, thoa nhẹ lớp son hồng lên môi, không phải cô sinh viên mười tám tuổi ngây thơ ngày xưa.
Mà là một người đàn bà ba mươi lăm tuổi, đã sống, đã yêu, đã mất, đã chết — và đang được trao cơ hội thứ hai.
Lần này, cô sẽ không bỏ lỡ.