Chương 2: Linh mạch khai mở

~6 phút đọc 1.035 từ

Ba ngày.

Ba ngày kể từ khi Huyết Phong Kiếm thức tỉnh, cuộc sống của Lục Vân Thiên hoàn toàn đảo lộn.

Thiết Mộc Ông — hay đúng hơn, Mộc Huyền Cơ — trở thành một người hoàn toàn khác. Lão không còn say rượu, không còn quát mắng vô cớ. Thay vào đó, lão ngồi nghiêm trang trong xưởng rèn, đôi mắt sáng như sao, giảng giải cho Vân Thiên về thế giới tu luyện mà anh chưa bao giờ biết.

"Đại lục Cửu Châu có bốn đại tông phái. Vạn Kiếm Tông ở phía bắc — tông phái mạnh nhất, nắm giữ Vạn Kiếm Sơn, nơi có hàng vạn thanh linh kiếm cắm trên đỉnh núi. Thiên Vân Cung ở phía đông — chuyên tu luyện phép thuật và trận pháp. Minh Hỏa Cốc ở phía tây — nơi luyện đan, luyện khí. Và Huyền Âm Giáo ở phía nam — tà phái, chuyên tu luyện tà thuật, hút linh lực từ người khác."

Vân Thiên ngồi xếp bằng trên sàn đá, Huyết Phong Kiếm đặt ngang đùi. Anh lắng nghe, ghi nhớ từng chi tiết.

"Mười sáu năm trước, Vạn Kiếm Tông bị phản bội từ bên trong. Đại trưởng lão Lục Huyền Đức — cha con — bị đầu độc và sát hại trong một âm mưu đoạt quyền. Kẻ chủ mưu là Tam trưởng lão Dương Thiên Hàn — bây giờ là Tông Chủ. Hắn ta muốn chiếm Huyết Phong Kiếm — vì Huyết Phong là chìa khóa mở Thiên Kiếm Mộ, nơi cất giấu kiếm pháp tối thượng của Vạn Kiếm Tông."

"Cha ta..." Vân Thiên siết chặt tay kiếm. "Cha ta bị sát hại?"

"Và mẹ con — Liễu Thanh Nhi — cũng bị hại. Bà bỏ mạng khi bảo vệ con, truyền hết nội lực cho con trước khi chết. Nội lực ấy phong ấn trong huyết mạch con, chờ ngày thức tỉnh."

Nỗi đau dâng lên. Nhưng không phải nỗi đau yếu đuối. Mà là nỗi đau hóa thành quyết tâm — cứng như thép, nóng như lửa lò rèn.

"Ta cứu con chạy thoát, giả dạng thợ rèn, ẩn náu ở Thanh Vân thành mười sáu năm." Mộc Huyền Cơ nhìn thanh Huyết Phong. "Bây giờ, kiếm đã thức. Huyết mạch đã mở. Đã đến lúc con tu luyện."

Và thế là — lão bắt đầu dạy thật.

Không phải Liệt Hỏa Kiếm Quyết — bộ kiếm pháp cơ bản đó chỉ là nền tảng. Mà là Thiên Phong Kiếm Pháp — kiếm pháp gia truyền của dòng họ Lục, do chính Lục Huyền Đức sáng tạo. Mỗi chiêu thức mô phỏng sức mạnh của gió — từ làn gió nhẹ đến cuồng phong, từ gió thổi mặt hồ đến bão quét đại dương.

Chiêu thức đầu tiên: Vi Phong Kiếm.

"Kiếm như gió. Gió không có hình, không có dạng, nhưng ở khắp mọi nơi." Mộc Huyền Cơ đứng giữa sân sau, tay cầm một nhánh cây khô. "Con phải quên đi ý niệm về kiếm. Kiếm không phải thanh thép trong tay con — kiếm là ý chí, là hướng đi, là luồng khí chảy qua toàn thân."

Lão vung nhánh cây — và một cơn gió nhẹ cuộn lên từ mặt đất, quay tròn quanh thân lão như một vòng xoáy trong suốt. Lá khô bay lên, xoay tròn, rồi nhẹ nhàng rơi xuống.

"Vi Phong — gió nhẹ. Chiêu thức này không mạnh, nhưng biến hóa vô cùng. Nó là nền tảng của mọi chiêu thức khác."

Vân Thiên nâng Huyết Phong Kiếm lên. Thanh kiếm nặng hơn kiếm thường — không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì nội lực phong ấn bên trong. Anh cảm nhận được — mỗi khi anh chạm vào chuôi kiếm, một dòng ấm nóng chạy từ bàn tay lên cánh tay, vào ngực, lan khắp cơ thể.

Đó là huyết mạch Thiên Mệnh đang phản ứng với Huyết Phong Kiếm.

Anh vung kiếm. Một nhát — vụng về, chậm chạp. Gió không cuộn. Lá không bay.

Lần hai. Lần ba. Lần mười. Lần một trăm.

Mồ hôi đầm đìa. Cánh tay mỏi rã rời. Nhưng Vân Thiên không dừng.

Anh nghĩ đến cha. Một người mà anh chưa từng gặp, chưa từng nghe giọng nói, chưa từng được ôm. Bị sát hại bởi kẻ phản bội.

Anh nghĩ đến mẹ. Người đã dùng hơi thở cuối cùng để bảo vệ anh, truyền cho anh dòng máu và nội lực — để một ngày, anh đủ mạnh trở về.

Lần một trăm lẻ một.

Kiếm vung ra — và lần này, có gì đó khác. Dòng ấm nóng từ tay kiếm bùng phát, chảy theo lưỡi kiếm, phóng ra ngoài.

Gió cuộn lên. Nhẹ thôi — chỉ đủ lay động vài chiếc lá trên mặt đất. Nhưng Vân Thiên cảm nhận được rõ ràng: linh khí. Lần đầu tiên trong đời, anh điều khiển được linh khí.

"Luyện Khí — tầng một." Mộc Huyền Cơ gật đầu, khóe mắt ánh lên niềm tự hào giấu kín. "Con chính thức bước vào con đường tu luyện."

Đêm đó, Vân Thiên ngồi thiền trong xưởng rèn. Huyết Phong Kiếm đặt trước mặt, ánh đỏ mờ nhạt tỏa ra trong bóng tối.

Anh nhắm mắt, tập trung vào dòng linh khí trong cơ thể. Nó chảy chậm chạp qua các kinh mạch — mỏng manh như sợi tơ, yếu ớt như ngọn lửa trước gió. Nhưng nó ở đó. Thật. Sống.

Và trong tâm trí anh, anh nghe thấy — rất nhẹ, rất xa — tiếng kiếm ngân.

Không phải tiếng Huyết Phong Kiếm trước mặt. Mà là tiếng của hàng ngàn, hàng vạn thanh kiếm — vọng từ phương bắc, từ Vạn Kiếm Sơn, nơi Vạn Kiếm Tông tọa lạc.

Tiếng kiếm đang gọi anh.

Gọi anh trở về.

Nhưng con đường trở về Vạn Kiếm Tông — dài chín vạn dặm, đầy rẫy hiểm nguy. Và anh — mới chỉ Luyện Khí tầng một.

"Không sao," anh thì thầm trong bóng tối. "Con đường vạn dặm bắt đầu từ bước chân đầu tiên."

Huyết Phong Kiếm rung nhẹ — như đang gật đầu đồng ý.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí