Chương 1: Huyết Phong thức tỉnh

~6 phút đọc 1.023 từ

Ngọn lửa trong lò rèn cháy đỏ rực, phả hơi nóng hầm hập vào khuôn mặt lấm lem muội than của Lục Vân Thiên.

Mười sáu tuổi. Xưởng rèn Thiết Mộc, nằm ở rìa Thanh Vân thành — một thành nhỏ phía nam đại lục Cửu Châu. Vân Thiên sống ở đây từ khi còn là đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi trước cổng xưởng, được lão thợ rèn Thiết Mộc Ông nhặt về nuôi.

"Vân Thiên! Quai búa mạnh hơn! Kiếm mà rèn yếu tay thì chỉ đâm được đậu hũ!"

Tiếng Thiết Mộc Ông quát vang vọng khắp xưởng. Lão ngồi ở góc, tay cầm bầu rượu, mắt nheo nheo quan sát đứa học trò duy nhất. Tóc bạc, râu dài, lưng còng — nhưng đôi mắt lão sáng như hai hòn than đỏ, sắc bén đến đáng sợ.

Vân Thiên nâng búa, giáng xuống thanh thép đang đỏ rực trên đe. Tia lửa bắn tung tóe. Tiếng kim loại va nhau vang lên đều đặn, hòa với tiếng gió lùa qua khe cửa gỗ mục.

Đây là cuộc sống của anh. Ngày ngày rèn kiếm, tối tối luyện công. Thiết Mộc Ông dạy anh một bộ kiếm pháp cơ bản — Liệt Hỏa Kiếm Quyết — nói là để tự vệ. Nhưng Vân Thiên biết, bộ kiếm pháp ấy không tầm thường.

Những đêm khuya, khi lão thợ rèn say rượu ngủ vùi, Vân Thiên lẻn ra sân sau luyện kiếm. Ánh trăng đổ xuống, thanh kiếm gỗ vạch những đường cong trong không khí. Anh cảm nhận được — mỗi chiêu thức, mỗi đường kiếm — đều ẩn chứa một thứ sức mạnh mà anh chưa chạm tới được.

Nội lực. Linh khí. Cảnh giới.

Những từ ngữ mà anh nghe lỏm được từ các kiếm khách đi ngang qua xưởng. Đại lục Cửu Châu chia thành chín cảnh giới tu luyện: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kết Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể, Đại Thừa, và Độ Kiếp. Mỗi cảnh giới là một bước tiến vào cõi trường sinh, là khoảng cách giữa phàm nhân và thần tiên.

Vân Thiên? Anh thậm chí chưa bước vào cảnh giới đầu tiên. Không thầy dạy, không bí kíp, không linh đan diệu dược. Chỉ có một thanh búa rèn và giấc mơ lớn hơn lò lửa.

Cho đến hôm nay.

"Ông ơi, lô kiếm cho Thanh Phong Kiếm Phái đã xong." Vân Thiên lau mồ hôi, xếp mười hai thanh kiếm thép lên giá gỗ. Mỗi thanh dài ba thước, lưỡi kiếm sáng loáng, chuôi quấn da. Kiếm thường — không phải bảo kiếm, nhưng đủ sắc để chặt gỗ, chém đá.

Thiết Mộc Ông đứng dậy, đi đến kiểm tra. Lão rút từng thanh kiếm ra, gảy lên lưỡi, lắng nghe tiếng rung.

"Được." Lão gật đầu. "Lần này mày tiến bộ. Tiếng kiếm ngân đều, thép không có tạp chất. Nhưng—"

Lão dừng lại, nheo mắt.

"Nhưng thanh thứ mười hai... khác."

Vân Thiên giật mình. Anh đưa mắt nhìn thanh kiếm cuối cùng trên giá — và nhận ra lão nói đúng.

Thanh kiếm thứ mười hai không giống mười một thanh kia. Lưỡi kiếm có một vân đỏ mờ chạy dọc theo sống kiếm, như mạch máu ẩn dưới da. Anh không hiểu — thép giống nhau, nhiệt độ lò giống nhau, kỹ thuật giống nhau. Vậy vì sao thanh này khác?

Thiết Mộc Ông rút thanh kiếm ra. Khoảnh khắc lưỡi kiếm rời bao — một cơn gió lạnh thổi qua xưởng. Ngọn lửa trong lò rèn bùng lên rồi tắt phụt. Bóng tối phủ xuống.

Và thanh kiếm — phát sáng.

Ánh đỏ thẫm, nhạt như máu loãng, tỏa ra từ lưỡi kiếm. Vân đỏ trên sống kiếm ngọ nguậy như đang sống, như mạch máu đang đập.

"Ông... ông ơi?" Vân Thiên lùi lại một bước. "Chuyện gì vậy?"

Thiết Mộc Ông không trả lời. Lão đứng đó, tay cầm thanh kiếm đỏ, mặt lão — lần đầu tiên trong mười sáu năm Vân Thiên quen lão — biến sắc.

Không phải sợ. Mà là kinh ngạc.

"Huyết Phong..." Lão thì thầm, giọng run rẩy. "Huyết Phong Kiếm... Ngàn năm rồi..."

"Huyết Phong Kiếm? Ông nói cái gì?"

Lão quay sang nhìn Vân Thiên. Đôi mắt lão — đôi mắt mà mười sáu năm qua chỉ biết say rượu và quát mắng — bỗng sáng rực như hai ngôi sao.

"Con trai." Lão nói, giọng trầm trọng. "Ta giấu con một chuyện. Giấu suốt mười sáu năm."

Vân Thiên đông cứng.

"Xưởng rèn này không phải xưởng rèn bình thường. Và ta — không phải thợ rèn bình thường."

Lão đặt thanh kiếm đỏ lên đe. Rồi lão đưa tay lên — và nội lực bùng phát.

Sức mạnh đó như một cơn bão vô hình. Vân Thiên bị đẩy lùi mấy bước, ngã ngồi xuống đất. Toàn thân anh run rẩy — không phải vì đau, mà vì áp lực. Áp lực của một cảnh giới mà anh chưa bao giờ chạm tới.

"Ta là Thiết Mộc Kiếm Tông — tên thật Mộc Huyền Cơ — cựu Nhị trưởng lão của Vạn Kiếm Tông." Lão nói, từng từ nặng như núi. "Cảnh giới Hợp Thể. Và con — Lục Vân Thiên — là hậu duệ cuối cùng của dòng máu Thiên Mệnh Kiếm."

Thanh Huyết Phong Kiếm trên đe rung lên, phát ra tiếng ngân dài, lanh lảnh — như đang gọi tên chủ nhân.

"Ta đợi ngày này mười sáu năm." Lão nhìn thanh kiếm, rồi nhìn Vân Thiên. "Khi Huyết Phong thức tỉnh — nghĩa là huyết mạch trong người con đã đủ mạnh. Con đã sẵn sàng."

"Sẵn sàng... cho cái gì?"

"Bước vào giang hồ." Lão đáp, mắt sáng quắc. "Và đòi lại tất cả những gì thuộc về con."

Gió đêm thổi qua xưởng rèn tối tăm, mang theo mùi thép và mùi máu. Thanh Huyết Phong Kiếm vẫn phát sáng — đỏ thẫm, ấm áp, kiên nhẫn.

Nó đã chờ ngàn năm.

Và chủ nhân của nó — cuối cùng — đã đến.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí