Chương 4: Nước Cờ Đầu Tiên

~3 phút đọc 582 từ

Phủ đệ Hộ Bộ Thị Lang Cố Tường An nằm ở khu phố sầm uất nhưng cổng lớn lại khép kín, thể hiện rõ nếp nhà gia giáo, cẩn trọng.

Vãn Nguyệt đứng trước cổng, hít một hơi thật sâu. Nàng dùng chiếc trâm ngọc bích của mẹ làm tín vật để xin vào. Không mất quá nhiều thời gian, người gác cổng đã vội vã chạy ra, cúi đầu mời nàng vào trong.

Cố Tường An đang ngồi trong thư phòng. Dù đã ngoài bốn mươi, ông vẫn giữ được nét quắc thước, ánh mắt sắc sảo của một vị quan trên chốn quan trường. Khi nhìn thấy Vãn Nguyệt, bước chân ông hơi chững lại, ánh mắt thoáng nét sững sờ.

"Giống quá..." Ông thì thầm. "Cháu rất giống nương cháu lúc còn trẻ."

Vãn Nguyệt quỳ gối, dập đầu một cái thật sâu. "Cữu cữu (cậu). Vãn Nguyệt bất hiếu, đến tận bây giờ mới đến thỉnh an người."

Cố Tường An vội vàng đỡ nàng dậy, hốc mắt đỏ hoe. "Đứng lên, đứng lên đi! Là Cố gia có lỗi với cháu. Năm đó tỷ tỷ mất, Tô Bách Niên lập tức cưới Lâm thị, ta đã muốn đón cháu về nhưng ông ta sống chết không chịu. Những năm qua, cháu sống ở Tô phủ có vất vả không?"

"Ngày trước thì không, nhưng bây giờ... sinh mạng e rằng cũng khó giữ." Vãn Nguyệt bình tĩnh đáp.

Câu nói nhẹ nhàng nhưng lại như một quả bom ném vào thư phòng. Sắc mặt Cố Tường An lập tức thay đổi. "Ai dám động đến cháu? Có Hộ Bộ Thị Lang ta ở đây, kẻ nào dám?"

Vãn Nguyệt lấy từ trong áo ra bức thư cuối cùng của mẹ ruột. Nàng đưa cho Cố Tường An, ánh mắt kiên định. "Mẹ con không phải bệnh chết. Là bị đầu độc. Cậu... con cần sự giúp đỡ của cậu."

Đọc xong bức thư, tay Cố Tường An run lên bần bật, gân xanh nổi đầy trán. Sự tức giận của một người anh mất em bùng nổ. Ông đập mạnh tay xuống bàn, cắn răng: "Lâm thị! Lũ khốn kiếp Tô gia! Vãn Nguyệt, cháu muốn cữu cữu làm gì? Ta dù có mất cái ghế Thị Lang này cũng phải lột da bọn chúng!"

"Con không cần cậu mất chức." Vãn Nguyệt mỉm cười sắc lạnh. "Con cần cậu mượn sức ép của triều đình. Hai ngày nữa, Trần Lịch Minh sẽ đến cầu hôn. Con tuyệt đối không gả cho hắn. Con muốn cậu đến Tô phủ vào ngày đó, dùng thân phận nhà ngoại, lấy cớ rằng 'Cố gia đã có hôn ước cho Vãn Nguyệt với một danh gia khác', chặn đứng cửa mối này. Hơn nữa, con muốn cậu bố trí người, từ từ thâu tóm các mối làm ăn lớn của Lâm thị bên ngoài."

Cố Tường An nhìn cô cháu gái kiều diễm trước mắt, trong lòng dâng lên cảm giác kinh ngạc. Mười sáu tuổi, đối mặt với sinh tử lại điềm tĩnh đến đáng sợ, tính toán từng bước đâu ra đấy.

"Được. Cháu cứ yên tâm về phủ. Chuyện của Lâm thị, cữu cữu sẽ khiến bà ta sống không bằng chết!"

Rời khỏi Cố phủ, Vãn Nguyệt cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng đã nhẹ đi một phần. Nàng không còn là cô gái bơ vơ. Nàng có Hộ Bộ Thị Lang chống lưng.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí