Chương 3: Người Không Nên Gặp
Mùng bốn tháng Ba. Một ngày trước khi Trần Lịch Minh đến cầu hôn.
Vãn Nguyệt quyết định ra ngoài.
Nàng cần thông tin — cần biết người cậu ruột Cố Tường An hiện ở đâu, cần biết tình hình triều đình, cần biết những thứ mà bốn bức tường Tô phủ không thể cho nàng.
Nàng mặc thường phục — áo xanh đậm giản dị, tóc búi thấp, không trang sức. Thúy Nhi đi theo, ôm dù giấy, mặt lo âu.
"Tiểu thư, nếu phu nhân biết chúng ta ra ngoài không xin phép..."
"Thì ta sẽ nói đi mua hương liệu cúng Phật." Vãn Nguyệt bước ra cổng phụ phía nam. "Phu nhân thích sùng đạo, nghe vậy sẽ không hỏi thêm."
Kinh thành buổi sáng nhộn nhịp như mọi ngày. Tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lóc cóc trên đường đá, mùi bánh nướng từ hàng quán ven đường. Vãn Nguyệt đi dọc phố Tây Môn, mắt quan sát, tai lắng nghe.
Kiếp trước, nàng hiếm khi ra ngoài. Là thiên kim tiểu thư, nàng bị giam trong nhung lụa, chỉ biết thế giới qua song cửa sổ và lời kể của tỳ nữ. Kiếp này, nàng thề sẽ không ngồi yên chờ người khác quyết định số phận mình.
Nàng dừng trước một tiệm trà lớn — Thanh Phong Lâu, nơi đám thư sinh và thương nhân hay tụ tập bàn chuyện triều chính. Nàng đẩy cửa bước vào, chọn bàn ở góc khuất, kêu hai ấm trà nhài.
Thúy Nhi ngồi đối diện, mắt tròn xoe. "Tiểu thư biết chỗ này sao?"
"Nghe người ta nói." Vãn Nguyệt nhấp trà. Thực ra, kiếp trước nàng biết Thanh Phong Lâu vì Trần Lịch Minh hay đến đây — nhưng kiếp này, nàng đến vì lý do khác.
Tiếng bàn tán vọng từ bàn bên cạnh:
"...nghe nói Thái tử sắp về kinh..."
"Thái tử? Lương Dịch Thần? Ngài ấy ở biên cương hai năm rồi mà?"
"Phải, đánh xong trận Lương Châu, hoàng thượng triệu về. Nghe đâu sắp lập Đông Cung chính thức."
Vãn Nguyệt dừng tay giữa chừng.
Lương Dịch Thần.
Cái tên ấy — kiếp trước nàng chỉ nghe loáng thoáng. Thái tử nổi tiếng lạnh lùng, tàn nhẫn, quyền uy tột bậc. Người ta nói hắn giết người không chớp mắt, nói hắn là con sói đội lốt rồng. Nhưng Vãn Nguyệt kiếp trước không bao giờ gặp hắn — nàng lấy chồng sớm, rời kinh thành theo Trần Lịch Minh về quê, bỏ lỡ toàn bộ những biến cố lớn ở triều đình.
Theo trí nhớ kiếp trước, Lương Dịch Thần đăng cơ hai năm sau khi nàng chết. Trở thành hoàng đế, thay đổi cả thiên hạ.
Một người như vậy... nàng không liên quan, cũng không muốn liên quan.
Nàng nhấp trà, tiếp tục lắng nghe tin tức. Đợi nửa canh giờ, thu thập đủ thông tin cần thiết — Cố Tường An quả nhiên đang ở Hộ Bộ, phủ đệ nằm ở phố Vĩnh An — nàng đặt tiền trà, đứng dậy.
Và va phải một người.
Chính xác hơn — nàng đứng dậy quá nhanh, ghế lùi ra, chạm vào người đang đi ngang qua. Ấm trà trên bàn nghiêng, nước trà đổ, vài giọt bắn lên tay áo người đó.
"Xin lỗi!" Vãn Nguyệt vội cúi đầu, tay rút khăn lau.
Rồi nàng ngẩng lên.
Và quên mất cách thở.
Người đối diện cao — cao hơn nàng gần một cái đầu. Mặc trường bào đen viền bạc, không hoa văn, không trang sức, giản dị đến mức gần như khắc khổ. Nhưng chất liệu vải ấy — nàng nhận ra ngay — là vân cẩm, loại lụa chỉ hoàng tộc mới được dùng.
Khuôn mặt hắn sắc gọn như lưỡi kiếm — lông mày đậm, mũi thẳng, đôi môi mỏng hơi khắc nghiệt. Nhưng đôi mắt — đôi mắt khiến Vãn Nguyệt lạnh sống lưng — đen thẳm, sâu hun hút, nhìn người ta như nhìn thấu tận xương cốt.
Hắn nhìn nàng. Im lặng. Không giận, không khó chịu. Chỉ — nhìn.
Cái nhìn ấy kéo dài quá lâu. Vãn Nguyệt cảm thấy toàn thân bị ghim chặt, như con bướm bị kim đâm xuyên cánh.
"Cô nương," hắn lên tiếng. Giọng trầm, lạnh, nhưng không chát. Như nước suối chảy qua đá. "Không sao."
Hắn nhận chiếc khăn nàng đưa ra, nhưng không dùng. Chỉ cầm — rồi nhìn xuống chiếc khăn, ngón tay lật qua góc vải thêu hoa lan.
"Hoa lan," hắn nói, giọng nhẹ đi một chút. Như thể nhận ra điều gì đó.
Vãn Nguyệt chợt nhận ra — chiếc khăn ấy có thêu tên nàng ở góc: "Nguyệt."
Nàng vội giật khăn lại. "Thiếu gia, xin trả lại."
Hắn không đưa. Mà nhìn nàng — nhìn thẳng, nhìn sâu — rồi khẽ mỉm cười.
Nụ cười ấy chỉ thoáng qua, như tia nắng xuyên mây mùa đông — liền biến mất, nhưng đủ để Vãn Nguyệt nhìn thấy. Và nụ cười ấy, trên khuôn mặt lạnh băng kia, hoàn toàn không hợp.
Như thể hắn — không quen cười.
"Khăn đẹp." Hắn đặt khăn vào tay nàng. Ngón tay hắn chạm vào ngón tay nàng — chỉ thoáng qua, nhưng lạnh. Lạnh như thép.
Rồi hắn quay người, bước đi. Trường bào đen quệt qua ngưỡng cửa, hòa vào dòng người ngoài phố.
Thúy Nhi chạy đến, mặt đỏ bừng. "Tiểu thư! Người đó... tiểu thư có sao không?"
"Không sao." Vãn Nguyệt nắm chặt chiếc khăn. Tim nàng đập nhanh — không phải vì rung động, mà vì trực giác.
Bản đen viền bạc. Vân cẩm. Khí chất áp đảo.
Nàng quay sang nhìn bàn nơi người đàn ông vừa ngồi. Trên bàn, một chén trà còn nóng — và dưới chén, một miếng ngọc bội nhỏ.
Nàng nhặt lên. Trên mặt ngọc, khắc một chữ.
"Lương."
Tay Vãn Nguyệt run lên.
Lương. Họ Lương. Hoàng tộc.
Người vừa rồi — người đàn ông mắt đen sâu thẳm, giọng lạnh như nước suối — là...
Lương Dịch Thần.
Thái tử.
Người mà kiếp trước nàng chưa bao giờ gặp.
Vậy tại sao — tại sao khi nhìn nàng, hắn lại có ánh mắt ấy?
Như thể — hắn đã gặp nàng rồi.
Như thể — hắn đã chờ nàng rất lâu.
Vãn Nguyệt nuốt nước bọt. Kiếp trước, nàng đã tránh được Thái tử. Kiếp này, vừa bước ra đường đã đâm sầm vào người ta.
Vận mệnh — hay là cố ý?
Nàng nắm chặt miếng ngọc bội, bước ra khỏi tiệm trà. Trên phố, nắng vàng rực rỡ, gió xuân thổi hoa đào bay lả tả.
Nhưng Vãn Nguyệt chỉ cảm thấy lạnh.
Lạnh từ trong xương.