Chương 3: Oan Hồn Siêu Thoát

~7 phút đọc 1.297 từ

Ngọc Trâm không dễ dàng bỏ cuộc.

Cô ngồi vào bàn đối diện Trần Minh — không hỏi, không xin phép, chỉ ngồi. Đặt máy ghi âm lên bàn, mở sổ ghi chép. Cái nhìn của cô sắc như dao mổ.

"Anh Trần Minh, đúng không? Tôi check biển số xe SH của anh rồi." Cô nói, giọng bình thản. "Tôi không phải cảnh sát, không phải FBI. Tôi chỉ đang điều tra 7 vụ mất tích ở quận 3 trong 6 tháng qua. Và anh — là người duy nhất xuất hiện ở khu nhà bỏ hoang lúc 2 giờ sáng."

"Tôi giao cơm tấm."

"Cho nhà bỏ hoang."

"Khách đặt đâu tôi giao đó."

"Khách là ai? Tên gì? Số điện thoại?"

Trần Minh mở app Grab. Đơn hàng #4721 — hiện trạng thái "Đã hủy". Không có tên khách, không có số. Như chưa từng tồn tại.

"Đó..." Anh chớp mắt. "Lạ thật."

Ngọc Trâm nhìn màn hình điện thoại, rồi nhìn anh. Ánh mắt cô không tin — nhưng cũng không hoàn toàn nghi ngờ. Có gì đó khác — tò mò.

"Anh Minh, tôi sẽ nói thẳng. Bảy người mất tích ở quận 3, không để lại dấu vết. Cảnh sát không tìm ra. Dân trong khu sợ ra đường ban đêm. Camera ở nhiều nơi ghi được hiện tượng lạ — bóng trắng, tiếng ồn, đèn chớp. Tôi không tin mê tín, nhưng tôi tin bằng chứng."

Cô nghiêng về trước. "Và bằng chứng cho thấy anh đang nói chuyện với cái gì đó mà camera không thấy."

Trần Minh im lặng. Trong đầu anh, hệ thống nhấp nháy:

[Gợi ý: Nói một phần sự thật. Nhân vật Lê Ngọc Trâm có tiềm năng trở thành đồng minh. Cha cô — Lê Quang Hải — từng là Linh Giả cấp 22.]

"Cha cô từng là Linh Giả?" Trần Minh buột miệng.

Ngọc Trâm đóng băng.

"Anh nói gì?"

"Không — xin lỗi — tôi..." Trần Minh muốn tự tát mình. Hệ thống gợi ý trong đầu, anh lại nói ra miệng.

Nhưng mặt Ngọc Trâm đã thay đổi. Từ sắc bén chuyển sang... hoang mang.

"Anh biết gì về cha tôi?"

"Tôi không — thật sự — tôi chỉ..."

"Cha tôi mất tích mười năm trước." Giọng cô run nhẹ, cố kiểm soát. "Cảnh sát nói ông bỏ đi. Mẹ tôi nói ông chết rồi. Nhưng không ai tìm thấy xác. Và anh — anh vừa nhắc đến một cái tên tôi chưa bao giờ nghe: Linh Giả."

Im lặng giữa quán cà phê ồn ào.

Trần Minh nhìn cô. Nhìn đôi mắt to đang đỏ hoe dù cố gắng bình tĩnh. Nhìn bàn tay nắm chặt bút đến bạc cả đốt ngón.

Anh thở dài.

"Trâm... tôi không biết cách giải thích. Nhưng nếu cô muốn — tối nay, 11 giờ, đến 47/12 Lý Thái Tổ. Cô sẽ thấy."

"Thấy gì?"

"Thấy thứ mà camera không quay được."

---

11 giờ đêm. Hẻm 47.

Trần Minh đứng trước cánh cổng sắt, tay cầm ba nén nhang. Bên cạnh, Ngọc Trâm ôm máy ảnh, mặt căng thẳng.

"Anh chắc chứ?" Cô hỏi lần thứ năm.

"Không. Tôi không chắc bất cứ điều gì trong cuộc đời tôi nữa."

Anh thắp nhang, cắm trước cửa. Khói nhang bay lên — thẳng đứng, dù có gió.

"Bà Lan ơi." Trần Minh gọi. Giọng anh run, nhưng cố giữ vững. "Con quay lại rồi."

Im lặng.

Rồi — cánh cửa mở. Chậm rãi. Kẽo kẹt.

Bà cụ đứng đó. Vẫn áo bà ba trắng, vẫn nụ cười buồn.

Ngọc Trâm không thấy. Cô nhìn cánh cửa tự mở, mắt trợn tròn.

"Cửa tự mở? Gió?"

"Không phải gió." Trần Minh nói. "Bà Lan ở đó. Bà đang nhìn cô."

Ngọc Trâm run. Camera trong tay rung theo.

Cô bấm chụp. Nhìn ảnh — chẳng có gì ngoài cửa tối. Nhưng ở góc trái ảnh, có một vệt sáng mờ.

"Bà đang sợ." Trần Minh nói, nhìn bà cụ. Oan hồn bà Lan co rúm ở ngưỡng cửa. "Bà sợ cô — vì cô cầm máy ảnh. Bà sợ bị chụp ảnh."

"Tôi..." Ngọc Trâm hạ máy ảnh. "Xin lỗi."

Sự im lặng kéo dài.

Rồi bà Lan bước ra — Trần Minh thấy rõ: bóng trắng mờ, nhưng nụ cười đã bớt buồn.

"Con trai bà có nhắn lại không?" Bà hỏi.

Trần Minh lắc đầu. Anh đã check Facebook — Nguyễn Văn Bình đọc tin nhắn rồi, nhưng không trả lời.

Bà Lan gật đầu. Không ngạc nhiên. "Nó bận mà. Nó luôn bận."

Trần Minh cắn môi. Giận. Giận thay cho bà.

"Bà ơi, con hỏi thật. Bà cần gì để... đi?"

"Đi đâu?"

"Sang bên kia. Nơi bà nên ở."

Bà Lan im lặng thật lâu. Rồi bà nói:

"Bà chỉ muốn... có ai đó thắp cho bà nén nhang. Nói một câu: 'Bà đi nhé, con nhớ bà.' Vậy thôi."

Nước mắt Trần Minh trào ra.

Anh quỳ xuống — không phải trước oan hồn, mà trước một bà cụ 78 tuổi chết cô đơn, ba năm không ai nhớ.

Anh thắp nén nhang thứ hai. Cắm bên cạnh nén đầu tiên.

"Bà Lan. Con không phải cháu bà. Con chỉ là thằng shipper. Nhưng..." Giọng anh nghẹn. "Bà đi nhé. Con nhớ bà."

Bà Lan nhìn anh. Nụ cười — lần này thật sự vui.

"Cảm ơn con. Cảm ơn..."

Ánh sáng. Nhẹ nhàng, ấm áp, như nắng sớm buổi sáng Sài Gòn.

Bà Lan biến mất. Không phải tan biến đáng sợ — mà như tan vào ánh sáng, chậm rãi, bình yên.

Ngọc Trâm không nhìn thấy bà — nhưng cô CẢM NHẬN được. Một luồng gió ấm thổi qua, mang theo mùi nhang trầm và mùi xôi nếp.

Mắt cô ướt.

"Bà ấy...?"

"Đi rồi." Trần Minh lau nước mắt, cười méo. "Bà ấy đi rồi."

[DING!] [Nhiệm vụ hoàn thành: Giúp oan hồn siêu thoát] [Phần thưởng: 100 EXP, Linh Lực +10] [Trần Minh: Cấp 1 → Cấp 2] [Kỹ năng mới: Linh Ngữ (giao tiếp với oan hồn rõ ràng hơn)]

Màn hình hệ thống lấp lánh. Nhưng Trần Minh không quan tâm EXP hay cấp độ.

Anh nhặt hai nén nhang đã tàn. Cắm vào bình hương cũ trong nhà bà Lan. Lau bụi trên ảnh thờ.

"Bà đi bình yên nhé."

Ngọc Trâm đứng ngoài cửa, nhìn anh. Không ghi chép, không chụp ảnh.

Lần đầu tiên — cô bắt đầu tin.

"Trần Minh." Cô gọi, giọng nhỏ. "Anh... nhìn thấy ma thật à?"

"Ừ."

"Từ bao giờ?"

"Từ lúc sáu tuổi."

"Tại sao?"

"Tôi không biết. Nhưng hệ thống nói bà ngoại tôi biết."

Ngọc Trâm nhìn anh — thằng shipper GrabFood, mặc áo Grab xanh bạc màu, đang quỳ trước bàn thờ một người xa lạ, khóc.

Cô cất sổ ghi chép vào túi.

"Tôi muốn biết thêm. Về thế giới mà anh nhìn thấy. Về... Linh Giả."

"Tại sao?"

"Vì cha tôi mất tích mười năm. Và tôi nghĩ — câu trả lời nằm ở thế giới đó."

Trần Minh đứng dậy, nhìn cô. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu lên hai khuôn mặt — một sợ hãi, một quyết tâm.

"Được. Nhưng có một điều kiện."

"Gì?"

"Đừng viết báo về chuyện này. Bao giờ cũng vậy."

Ngọc Trâm do dự. Rồi gật đầu.

"Hứa."

Gió đêm thổi qua hẻm. Khói nhang bay lên, thẳng đứng giữa trời không gió.

Sài Gòn lúc nửa đêm — hai người đứng trước căn nhà bỏ hoang, bắt đầu câu chuyện mà cả hai đều không lường trước.

Và ở đâu đó phía dưới lòng đất Sài Gòn — một vết nứt trên phong ấn cổ đại... rộng thêm một chút.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí