Chương 2: Hệ Thống Linh Giả
Trần Minh ngồi trên xe, đầu cúi gục vào tay lái, thở hổn hển.
Màn hình xanh vẫn lơ lửng trước mắt — dù anh nhắm mắt hay quay đầu, nó vẫn ở đó. Như dán vào võng mạc.
[HỆ THỐNG LINH GIẢ v1.0] [Trạng thái: Trần Minh — Cấp 1] [Linh Lực: 5/100] [Kỹ năng: Linh Nhãn (Bẩm sinh), Cảm Ứng Linh Hồn (Mới mở)] [Nhiệm vụ hiện tại: Giúp oan hồn siêu thoát — 71:42:18]
"Ê, hệ thống hay cái gì đó." Trần Minh nói, giọng run. "Anh bị hack điện thoại hả? Hay bị ngộ độc cơm tấm?"
[Hệ thống không phải ứng dụng điện thoại. Hệ thống được kích hoạt bởi huyết mạch Linh Giả trong người Trần Minh. Đã ngủ đông 24 năm.]
"Huyết mạch? Tôi có máu gì đặc biệt? Nhóm máu O thường thôi mà!"
[Nhóm máu không liên quan. Trần Minh thừa hưởng Linh Căn từ dòng họ ngoại. Linh Căn đã bị phong ấn từ khi 6 tuổi. Hệ thống giải phong ấn một phần do phát hiện Linh Lực bất thường tại khu vực 47/12 Lý Thái Tổ.]
Trần Minh lắc đầu. "Bà ngoại tôi bán xôi."
[Thông tin không chính xác.]
"...Gì?"
[Bà ngoại Trần Minh — Trần Thị Huệ — là cựu Linh Sư cấp 35, biệt danh 'Huệ Thất Tinh'. Đã phong ấn toàn bộ năng lực và ký ức liên quan cách đây 18 năm.]
Trần Minh há hốc miệng. Bà ngoại — bà Huệ — bà cụ 75 tuổi mỗi sáng dậy từ 4 giờ nấu xôi, mỗi tối xem phim Hàn rồi ngủ — là Linh Sư huyền thoại?
"Thôi. Tôi không tin. Tôi về nhà."
Anh nổ máy, phóng xe. Gió đêm Sài Gòn thổi vào mặt, mang theo mùi khói xe và mùi phở từ quán 24h đầu đường. Bình thường. Quen thuộc. Thật.
Về đến hẻm 12 đường Nguyễn Trãi, quận 5. Nhà trọ hai tầng, mái tôn, quạt trần kêu cọt kẹt mỗi đêm. Bà ngoại ngủ phòng dưới, Trần Minh phòng trên.
Anh rón rén mở cửa. Bà ngoại ngồi ở bàn nước — vẫn thức.
"Bà chưa ngủ?"
Bà Huệ đang pha trà. Tay bà cầm ấm — vững vàng, không hề run dù đã 75 tuổi. Ánh đèn vàng chiếu lên mặt bà — nhiều nếp nhăn, nhưng đôi mắt... sáng. Sáng một cách kỳ lạ.
"Bà chờ con." Bà rót trà. "Đêm nay con gặp chuyện gì?"
Trần Minh nuốt nước bọt. Anh muốn hỏi: "Bà có phải Linh Sư không?" Nhưng câu hỏi kẹt trong cổ họng.
"Dạ... không có gì. Chạy đêm bình thường."
Bà Huệ nhìn anh. Lâu. Rất lâu. Rồi bà cười nhẹ.
"Uống trà đi rồi ngủ. Sáng mai bà có xôi mới."
Đêm đó, Trần Minh nằm trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà. Quạt trần quay, bóng cánh quạt lướt qua như... như bàn tay xoay.
Màn hình hệ thống hiện lên.
[Nhiệm vụ: Giúp oan hồn siêu thoát] [Hướng dẫn: Oan hồn bà Nguyễn Thị Lan, 78 tuổi, chết do bệnh tim cô đơn. Tâm nguyện: được con cháu thắp nhang, nói lời tạm biệt. Nếu tâm nguyện được thỏa mãn, oan hồn sẽ siêu thoát tự nhiên.]
[Gợi ý: Tìm người thân của bà Lan. Liên lạc. Đưa họ đến.]
Trần Minh thở dài. "Tìm người thân... rồi nói gì? 'Xin chào, tôi là shipper, mẹ bạn đã chết 3 năm nhưng hồn vẫn ở nhà đợi bạn về'?"
[Đúng. Đó là ý chính.]
"...Hệ thống, mày hài hước đấy."
Sáng hôm sau.
Trần Minh ngồi ở quán cà phê vỉa hè Nguyễn Huệ, laptop mượn từ tiệm net mở trước mặt. Anh search: "Nguyễn Thị Lan, 47 Lý Thái Tổ, Q.3."
Không có kết quả.
Anh thử khác: "Nhà 47/12 Lý Thái Tổ quận 3 bỏ hoang."
Một bài báo từ 2022: "Cụ bà 78 tuổi được phát hiện tử vong tại nhà riêng sau 2 tuần. Hàng xóm phát hiện do mùi. Con cháu ở nước ngoài."
Trần Minh đọc, tay nắm chặt ly cà phê sữa đá. Hai tuần. Bà chết hai tuần không ai biết.
Bài báo ghi tên con trai: Nguyễn Văn Bình, hiện sinh sống tại Sydney, Australia.
Anh tìm Facebook. Nguyễn Văn Bình — profile ảnh đại diện chụp ở Opera House, cười rạng rỡ. Status mới nhất: check-in nhà hàng với caption "Birthday dinner 🎂".
Trần Minh nhìn ảnh, rồi nhìn lại bài báo.
Bà mất ba năm. Ông này vẫn cười.
Anh gõ tin nhắn:
"Chào anh Bình. Tôi là hàng xóm gần nhà mẹ anh ở Sài Gòn. Nhà vẫn còn, tôi thấy đồ đạc mẹ anh chưa ai dọn. Anh có dự định về thắp nhang cho mẹ không?"
Gửi. Rồi chờ.
Màn hình hệ thống hiện:
[Tiến độ nhiệm vụ: 15%] [Thời gian còn lại: 64:11:03]
Trần Minh gục mặt xuống bàn. "Mới 15%? Tôi phải bay qua Úc kéo ổng về hả?"
[Không cần bay. Nhưng cần phương án B nếu đối tượng không phản hồi.]
"Phương án B là gì?"
[Tự tìm hiểu. Hệ thống không spoil.]
"...Mày đúng là hệ thống tệ nhất vũ trụ."
Đúng lúc đó, một giọng nữ vang lên phía sau.
"Xin lỗi, anh có phải shipper chạy khu Lý Thái Tổ đêm qua không?"
Trần Minh quay lại. Một cô gái — tóc ngắn ngang vai, mắt to, mặc áo sơ mi trắng bỏ ngoài quần jean — đang nhìn anh, tay cầm máy ảnh và sổ ghi chép.
"Tôi là Lê Ngọc Trâm, phóng viên báo Tuổi Trẻ. Tôi đang điều tra chuỗi vụ mất tích ở quận 3. Đêm qua camera hẻm ghi lại anh giao đồ ăn cho... một căn nhà bỏ hoang. Anh giải thích được không?"
Trần Minh nhìn cô. Rồi nhìn màn hình hệ thống đang nhấp nháy.
[Cảnh báo: Người thường phát hiện hoạt động Linh Giả. Xử lý cẩn thận.]
"Tôi..." Anh nuốt nước bọt. "Tôi giao nhầm."
"Giao nhầm?" Ngọc Trâm nhướng mày. "Anh đứng trước căn nhà đó 7 phút, nói chuyện với không khí, rồi la lên 'CÁI GÌ'. Camera ghi rõ ràng."
Trần Minh muốn chui xuống đất.
Cuộc sống bình thường — thật sự kết thúc rồi.