Chương 13: Kẻ Phản Bội
Ngày thứ mười lăm. Trần Minh — cấp 13. Đã thuần thục ba lá bùa: Bắc Đẩu (Thủy), Nam Tào (Hỏa), Đông Phương (Mộc). Còn bốn lá — 15 ngày.
Buổi sáng, trụ sở Quỷ Môn Quan.
Đặng Hải triệu tập họp khẩn. Mặt anh — lần đầu tiên Trần Minh thấy — có vẻ lo lắng.
"Đêm qua, đội tuần tra khu vực Bình Dương bị tấn công. Ba Linh Giả bị thương nặng. Một hy sinh."
Phòng họp lặng đi.
"Ai?" Tiểu Yến hỏi, tai mèo cụp sát đầu.
"Ngô Văn Tâm. Cấp 14. Hai mươi sáu tuổi." Đặng Hải nghiến răng. "Bị yêu quái cấp A phục kích."
"Cấp A?!" Cả phòng xôn xao. Yêu quái cấp A — chỉ dưới Đại Yêu cấp S. Cực kỳ hiếm và cực kỳ nguy hiểm.
"Nhưng đó không phải điều tệ nhất." Đặng Hải lật trang báo cáo. "Yêu quái biết chính xác lộ trình tuần tra. Biết thời gian thay ca. Biết điểm yếu của đội."
"Có nội gián." Trần Minh nói.
Đặng Hải gật nặng nề.
Phòng họp bùng lên — ai? Ai là nội gián? Hai mươi Linh Giả nhìn nhau nghi ngờ. Không khí nặng nề.
"Tôi sẽ điều tra." Ngọc Trâm nói từ góc phòng — cô đứng khoanh tay, mặt lạnh. "Tôi là phóng viên. Điều tra là nghề của tôi."
"Cô là người thường —" một Linh Giả phản đối.
"Chính vì tôi là người thường nên tôi trung lập. Tôi không có linh lực, không phải Linh Giả, không liên quan đến quyền lực hay phe phái." Cô nhìn thẳng vào mắt người phản đối. "Và tôi đã tìm ra pattern 47 linh hồn khi cả Quỷ Môn Quan không ai phát hiện."
Im lặng.
Đặng Hải gật. "Đồng ý. Ngọc Trâm điều tra. Tôi hỗ trợ."
Ba ngày sau.
Ngọc Trâm ngồi trong trụ sở — trước mặt là hàng chục tài liệu, nhật ký tuần tra, log liên lạc. Cô làm việc như điên — phóng viên đã quen sàng lọc thông tin.
"Minh, lại đây." Cô gọi.
Trần Minh bước lại, đang ăn dở gói xôi bà ngoại.
"Tôi thu hẹp danh sách. Nội gián — là một trong năm người này." Cô đưa danh sách:
1. Lê Hoàng — Cấp 16, phụ trách hậu cần 2. Võ Thị Mai — Cấp 12, đội tuần tra quận 5 3. Đỗ Minh Trí — Cấp 19, phó chỉ huy 4. Nguyễn Kim Cúc — Cấp 11, liên lạc viên 5. Phan Anh Tuấn — Cấp 15, đội phản ứng nhanh
"Tiêu chí: tất cả đều có quyền truy cập lộ trình tuần tra. Tất cả đều online trong hệ thống liên lạc khi đội của Tâm bị phục kích."
Trần Minh nhìn danh sách. "Năm người. Làm sao xác định?"
"Bắt mồi." Ngọc Trâm cười — nụ cười sắc. "Tôi sẽ gửi năm lộ trình giả khác nhau cho năm người. Mỗi lộ trình có một sai lệch nhỏ — chỉ người nhận biết. Nếu yêu quái tấn công theo lộ trình nào, ta biết nội gián là ai."
"Thông minh." Trần Minh gật. "Nhưng nguy hiểm. Phải có người đi theo lộ trình giả — để bẫy."
"Tôi biết." Cô nhìn anh. "Anh có dám?"
"Đi làm mồi cho yêu quái? Chắc chắn không muốn. Nhưng..." Anh cười méo. "Khi nào shipper sợ nguy hiểm?"
Kế hoạch thực hiện. Năm lộ trình giả được gửi đi — qua kênh riêng, mỗi người một bản khác nhau. Trần Minh và Tiểu Yến đi theo tất cả năm lộ trình — chờ.
Đêm thứ nhất: không gì xảy ra. Đêm thứ hai: không gì xảy ra. Đêm thứ ba:
Lộ trình số 3 — khu vực Tân Bình.
Trần Minh đang đi trên đường Trường Chinh lúc 1 giờ sáng — bỗng Linh Truy phát hiện chuyển động.
[Yêu quái cấp B x 2, đang tiếp cận từ hướng tây nam. Khoảng cách: 200m.]
"Lộ trình 3." Trần Minh thì thầm vào bộ đàm. "Trâm, ai nhận lộ trình 3?"
Ngọc Trâm trả lời ngay: "Đỗ Minh Trí. Cấp 19. Phó chỉ huy."
Phó chỉ huy. Người phụ trách phong ấn Củ Chi suốt 10 năm — kể từ khi Lê Quang Hải (cha Ngọc Trâm) mất tích.
Trần Minh lạnh sống lưng.
"Phó chỉ huy là nội gián. Người phụ trách phong ấn — chính là người phá hoại nó."
Tiểu Yến gầm gừ bên cạnh. "Em không ngạc nhiên. Em luôn thấy hắn kỳ lạ — hắn không bao giờ vuốt mèo."
"Em đánh giá người bằng tiêu chí đó?"
"Mèo đánh giá tất cả bằng tiêu chí đó."
Hai yêu quái cấp B lao đến — Trần Minh và Tiểu Yến chiến đấu. Thắng, nhưng khó.
Bằng chứng đã có. Nội gián — Đỗ Minh Trí.
Nhưng khi họ quay về trụ sở — Trí đã biến mất. Mang theo tài liệu phong ấn Củ Chi.
"Hắn chạy rồi." Đặng Hải nghiến răng. "Và hắn biết vị trí chính xác của phong ấn."
[CẢNH BÁO: Phong ấn Củ Chi ổn định 38% → 29%. Suy giảm tăng tốc bất thường.]
15 ngày nữa — có thể ít hơn.