Chương 12: Mưa Sài Gòn

~4 phút đọc 768 từ

Ngày thứ mười hai. Trần Minh — cấp 12. Còn 18 ngày.

Mưa. Mưa Sài Gòn chiều cuối tháng — trận mưa rào ập xuống không báo trước, biến mọi con đường thành sông. Xe cộ tắc, người người chạy tìm chỗ trú, quán cà phê ven đường đông nghịt.

Trần Minh đứng trú mưa dưới mái hiên tiệm vàng ở đường Lê Lợi. Áo Grab ướt sũng, điện thoại bọc trong túi ni-lông. Đơn hàng bị hủy — khách không muốn chờ.

"Mưa quá." Anh lẩm bẩm.

Ngọc Trâm gọi.

"Minh. Tôi ở tòa soạn. Có thông tin mới về phong ấn."

"Nói đi."

"Tôi tìm được tài liệu cũ của Quỷ Môn Quan — từ kho lưu trữ. Hồ sơ trận chiến Củ Chi 40 năm trước."

Giọng cô run nhẹ.

"Trong hồ sơ ghi: phong ấn Thất Tinh có một điểm yếu — nút giao chính. Nếu ai đó — người hoặc yêu quái — biết vị trí nút giao, có thể phá phong ấn từ bên trong."

"Và?"

"Vương Yếm Quỷ bị nhốt BÊN TRONG phong ấn. Hắn có 40 năm để tìm nút giao."

Trần Minh im lặng. Mưa rơi ào ào.

"Còn nữa." Ngọc Trâm hít thở sâu. "Hồ sơ ghi người cuối cùng vào gia cố phong ấn — Lê Quang Hải, cấp 22, ngày 15/08/2016. Ghi chú: 'Không trở về. Liên lạc mất. Giả định hy sinh.'"

"Trâm..."

"Tôi ổn." Giọng cô cứng. "Nhưng có một dòng ghi chú khác — của chính cha tôi. Ông viết trước khi đi: 'Nếu tôi không về, hãy tìm Huệ Thất Tinh. Chỉ bà ấy mới biết cách phong ấn vĩnh viễn. Chìa khóa nằm ở — Bảy Ngôi Sao.'"

"Bảy Ngôi Sao?"

"Tôi nghĩ đó là bảy lá bùa Thất Tinh của bà ngoại anh."

Trần Minh nhớ — sáng hôm đó, bà mở tủ, lấy ra bảy lá bùa vàng. Bà nói sẽ dạy anh Thất Tinh Phong Ấn Pháp.

"Tôi sẽ hỏi bà."

"Minh." Giọng Ngọc Trâm nhỏ hơn. "Nếu phong ấn vỡ... cha tôi bên trong đó. Sống hay chết, tôi muốn biết."

"Tôi hứa. Sẽ tìm ra."

Im lặng. Chỉ có tiếng mưa.

"Cảm ơn." Cô nói. Rồi cúp.

Trần Minh đứng dưới mưa, nhìn Sài Gòn qua màn nước mờ ảo. Xe cộ, đèn neon, người đi, người về. Bình thường. Tấp nập.

Không ai biết — dưới lòng đất Củ Chi, một Đại Yêu đang đếm ngược. Và bên trong phong ấn, có thể có một người cha đang chờ con gái đến tìm.

Anh gọi bà ngoại.

"Bà. Thất Tinh Phong Ấn Pháp — bà dạy con được chưa?"

"Sao gấp vậy con?"

"Vì... con chỉ còn 18 ngày. Và có người đang chờ."

Bà Huệ im lặng một lúc. Rồi nói: "Về nhà. Bà dạy tối nay."

Đêm đó.

Trần Minh ngồi xếp bằng trên sàn phòng khách. Bảy lá bùa Thất Tinh xếp xung quanh — bắc, nam, đông, tây, đông bắc, đông nam, trung tâm. Mỗi lá phát ánh sáng nhẹ — vàng, xanh, đỏ, trắng, tím, lam, bạc.

Bà Huệ ngồi đối diện, mắt nhắm, tay bắt ấn.

"Thất Tinh Phong Ấn Pháp — phong ấn bằng bảy sao. Bắc Đẩu, Nam Tào, Đông Phương, Tây Phương, Thiên Trung, Địa Trung, và Nhân Trung."

"Mỗi sao tương ứng một lá bùa. Mỗi lá bùa cần một dạng linh lực khác nhau. Anh phải học kiểm soát cả bảy dạng — trong 18 ngày."

"Bà mất bao lâu?"

"Mười năm." Bà mở mắt. "Nhưng con có hệ thống. Và con có Linh Căn mạnh hơn bà." Bà mỉm cười nhẹ, tự hào và lo lắng. "Bắt đầu. Lá thứ nhất — Bắc Đẩu. Linh lực dạng Thủy."

Trần Minh đặt tay lên lá bùa Bắc Đẩu. Linh lực tràn vào — lạnh, mềm, như nước. Anh cố kiểm soát, cố định hình.

Lá bùa sáng lên — rồi tắt.

"Lại." Bà nói.

Lại. Sáng. Tắt.

Lại. Sáng. Rung. Tắt.

Lại. Lại. Lại.

Đến lần thứ hai mươi — lá bùa sáng ổn định. Ba giây. Rồi tắt.

"Ba giây." Bà gật đầu. "Ngày mai — năm giây. Mốt — mười giây. Khi nào giữ được 60 giây liên tục, tức là con đã thuần thục Bắc Đẩu."

Trần Minh gục mặt xuống sàn.

"60 giây? Con giữ 3 giây đã muốn ngất."

"Ăn xôi đi. Xôi linh trà." Bà đưa gói xôi. "Ăn xong tập tiếp."

Trần Minh ăn xôi. Ngon. Mùi nếp, muối mè, và tình thương bà ngoại.

Rồi tập tiếp. Đến 4 giờ sáng mới ngủ.

17 ngày nữa.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí