Chương 46: Bão Táp Sau Nam Giao
Tuyết đầu mùa rơi trắng xóa trên những đỉnh mái lưu ly của Tử Cấm Thành, nhưng cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông dường như không thể dập tắt được ngọn lửa bạo động đang âm ỉ cháy trong lòng triều đình Tiêu gia.
Huyết án Nam Giao nổ ra như một vết chém xé toạc lớp màn nhung yên bình giả tạo. Triều đường hôm nay vắng lặng một cách rùng rợn. Khoảng trống nơi vị trí đứng đầu của bá quan văn võ triều bái—chỗ của Trần Thừa tướng Trần Bách Xuyên—trở thành một hố đen nuốt trọn sự tự tôn của phe ngoại thích. Không một ai dám ho hé. Lục bộ Cửu kh卿 dường như bị đóng băng trước quyết định chớp nhoáng, quyết liệt mang màu sắc sắt máu của Đế vương.
Tại Ngự Thư Phòng, Tiêu Dạ Trầm ném mạnh xấp tấu chương xuống mặt kỷ án bằng gỗ sưa. Vết thương trên cánh tay rồng đã được thái y băng bó cẩn thận, nhưng cơn thịnh nộ trong ngực y thì không loại thuốc nào xoa dịu được.
"Trại Tây quân ba vạn binh mã, vì sao Hổ phù lại nằm gọn trong tay hắn để điều động sát thủ vào tận hoàng lăng?" Y gầm lên, giọng nói trầm đục va đập vào những bức bình phong chạm trổ.
Tướng quân Tống Ninh áo giáp sắt nghiêm nghị quỳ một gối, đáp lời: "Khởi bẩm Bệ hạ, Trần Thừa tướng trong ba năm cắm rễ đã ngầm thuyên chuyển các võ quan bất đồng chính kiến, đưa tâm phúc vào nắm giữ cổng Cửu Môn và Trại Tây. Nếu thần không mang theo mật chỉ của Bệ hạ và đội thân binh bí mật bao vây từ vòng ngoài, hôm nay Nam Giao... hậu quả thật khôn lường."
Tiêu Dạ Trầm nhắm mắt lại. Y nhớ đến khoảnh khắc lưỡi đao chĩa thẳng vào cổ Chiêu Nguyệt. Cảm giác sợ hãi tột độ khi suýt mất đi nữ tử mà y dùng cả sinh mạng để bảo vệ vờn quanh sống lưng. Nếu nàng có bề gì, thiên hạ này với y còn ý nghĩa gì nữa?
"Giam lỏng Trần Bách Xuyên tại phủ Thừa tướng, bao vây không cho con kiến lọt qua. Đại Lý Tự lập tức thẩm vấn đám sát thủ sống sót, cạy miệng chúng bằng mọi hình phạt khắc nghiệt nhất." Y ra lệnh, đáy mắt lóe lên sát tâm. "Lần này, trẫm muốn nhổ cỏ tận gốc, không chừa lại nửa cái rễ của Trần gia."
***
Trong khi Ngự Thư Phòng rực lửa giận, thì tại Cảnh Nhân Cung, một bầu không khí tử khí trầm mặc đang bao trùm lấy Trần Quý phi—Trần Ngọc Dao.
Chiếc lò sưởi bằng đồng mạ vàng vẫn rực than hồng, nhưng cả cơ thể ả lại run lên bần bật như bị vùi trong hầm tuyết. Đầu móng tay sắc nhọn găm chặt vào nệm gấm, bẻ gãy một chiếc móng sơn đỏ chót mà ả chẳng hề cảm thấy đau.
"Bẩm... Quý phi nương nương," Đại nha hoàn Thúy Liễu quỳ sụp dưới đất, giọng nghẹn ngào trong tiếng nấc. "Bên ngoài truyền tin... Tây doanh quân bị Tống tướng quân thu biên. Lão gia bị đình chỉ chức vụ quan trọng, hiện đang bị ngự lâm quân vây quanh phủ... Cấm túc không cho xuất môn."
Choang!
Chiếc bình ngọc bích chạm trổ phượng hoàng—kỷ vật mà Tiêu Dạ Trầm tặng ả trong ngày sắc phong Quý phi—bị ả gạt văng xuống sàn, vỡ tan tành thành trăm mảnh sắc nhọn.
"Không thể nào! Phụ thân tính toán như thần, sao lại có thể lọt vào bẫy của y? Sao Tống Ninh lại ở Nam Giao? Ai đã mật báo?" Ngực Trần Ngọc Dao phập phồng kịch liệt, đôi mắt hạnh ngập trong tơ máu đỏ ngầu. Bàn tay ả cuống cuồng đặt lên chiếc bụng nhô lên của mình, nơi đang mang giọt máu cứu mạng duy nhất của cả gia tộc họ Trần.
Ả tính toán hoàn hảo. Chỉ cần gói Vô Lệnh phát tác, Thẩm Chiêu Nguyệt sẽ chết bất đắc kỳ tử trên tế đàn. Nếu phụ thân ả xuất binh làm phản, đó sẽ là áp lực khiến Tiêu Dạ Trầm phải nhún nhường để bảo vệ cái ngai vàng và thái hậu. Còn ả, mang thai long chủng, sẽ an nhiên bước lên ngôi Hậu.
Nhưng ván cờ này lại bị lật ngược hoàn toàn. Gói Vô Lệnh vô dụng. Sát thủ Trại Tây bị quân của Tống Ninh tàn sát tơi tả. Phụ thân trở thành con cá nằm thớt.
Trần Ngọc Dao cắn môi bật máu. "Thẩm Chiêu Nguyệt... con tiện nhân đó đã biết trước! Nó tương kế tựu kế để ép phụ thân vào tử địa!"
Đúng lúc đó, tiếng thái giám lanh lảnh vang lên bên ngoài cửa điện, phá tan sự im lặng ngột ngạt của Cảnh Nhân Cung:
"Hoàng Quý phi nương nương giá lâm!"
Trần Ngọc Dao giật thót người, sống lưng lạnh toát. Mới hôm qua, ả còn đứng trên vạn người, Thẩm Chiêu Nguyệt chỉ là một Phi tử được sủng ái. Hôm nay, người bước qua ngưỡng cửa tẩm cung của ả mang hàm vị Hoàng Quý phi—kẻ cai quản hậu cung danh chính ngôn thuận khi Thái hậu đã giao ấn lệnh.
Cửa gỗ từ từ mở ra. Chiêu Nguyệt bước vào. Nàng không mặc lễ phục Cửu Phượng nặng nề của Nam Giao, mà chỉ diện một bộ cung trang lam sam thêu họa tiết tùng bách thanh nhã. Tóc búi cao, chỉ cài một cây trâm bạch ngọc đơn giản, nhưng từng bước đi đều phát ra sự uy nghi bức người. Phía sau nàng là Uyển Nhi, vẻ mặt sắc lạnh, cùng cung nữ thân cận Tiểu Hà đang bưng một hộp gấm.
Chiêu Nguyệt dừng lại cách Trần Ngọc Dao mười bước chân, ánh mắt lạnh nhạt như nhìn một con kiến đang giãy dụa.
"Trần Quý phi có vẻ không được khỏe?" Chiêu Nguyệt khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Lễ Nam Giao kinh động, bổn cung phụng ý Bệ hạ đến hỏi thăm hoàng tự trong bụng ngươi. Có dọa kinh động đến thai nhi không?"
Trần Ngọc Dao cố gắng gượng dậy, nhưng cái thai nặng trịch cùng nỗi hoảng sợ từ vụ chính biến khiến ả không thể đứng vững. Thúy Liễu vội vàng đỡ lấy ả.
"Cảm tạ Hoàng Quý phi quan tâm," Trần Ngọc Dao rít qua kẽ răng, không giấu được sự hận thù vặn vẹo. "Khí số nhà họ Trần ta tuy bị kẻ gian hãm hại gài bẫy, nhưng bổn cung vẫn đang mang cốt nhục của Hoàng thượng. Kẻ nào đụng tới bổn cung, chính là mang tội khi quân chu di!"
Chiêu Nguyệt chậm rãi bước tới, đôi hài thêu lướt qua những mảnh vỡ của chiếc bình ngọc bích. Nàng nhìn đống đổ nát dưới đất, khẽ chép miệng tiếc rẻ. "Bình ngọc vỡ rồi. Lại là thứ Bệ hạ ban thưởng. Phá hoại thánh ân, tội lỗi này cũng không nhỏ đâu."
Nàng ngước mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt tái nhợt của Trần Ngọc Dao, điềm nhiên nói: "Thừa tướng đại nhân một đời cẩn trọng, tính toán sâu xa, dùng mạng lính Trại Tây mưu đoạt tại hoàng lăng. Kế hiểm như vậy, chẳng qua là vì muốn dọn đường cho đứa trẻ trong bụng Quý phi đây đăng cơ Thái tử phải không?"
Trần Ngọc Dao trừng mắt, hai bàn tay ôm chặt bụng bảo vệ. "Ngươi im miệng đi! Thẩm Chiêu Nguyệt, ngươi đừng đắc ý sớm. Bệ hạ không dám giết phụ thân ta đâu. Kẻo vây cánh họ Trần sẽ tạo phản loạn khắp tứ phương!"
Lý Uyển Nhi đứng phía sau khẽ bật cười mỉa mai. "Trần Quý phi nghĩ quá nhiều rồi. Lão Thừa tướng bị giam lỏng, Trại Tây bị Tống tướng quân tiếp quản. Ám sát Bệ hạ ở Nam Giao, tội chứng rành rành, còn ai dám đứng ra mà điên rồ bảo vệ cựu thần tạo phản?"
Chiêu Nguyệt phẩy tay ra hiệu cho Uyển Nhi im lặng. Nàng tiến thêm một bước, mũi hài gần như chạm vào tà áo gấm của Trần Ngọc Dao. Khoảng cách gần đến mức ả có thể ngửi thấy mùi trầm hương nhè nhẹ trên người nàng, cùng một cỗ sát khí lạnh băng nhắm thẳng vào linh hồn.
Khẽ nghiêng người, Chiêu Nguyệt dùng giọng đủ nhỏ để chỉ hai người nghe thấy, từng chữ nhả ra như rắn bò trên cổ:
"Ta đến đây không phải để giết cô. Cũng không phải để chế nhạo cái gia tộc sắp rụng đầu nhà cô." Chiêu Nguyệt đảo mắt nhìn xuống phần bụng nhô cao của Quý phi, nụ cười trên môi chợt trở nên bí hiểm thấu xương. "Ta chỉ thắc mắc... Trần Thừa tướng thông minh tráng tuyệt như thế, có từng biết giọt máu trong bụng nữ nhi bảo bối của mình... thật sự mang họ Tiêu chăng?"
Đồng tử Trần Ngọc Dao giãn to hết cỡ, hô hấp đột ngột nghẽn lại nơi cuống họng. Sắc diện từ trắng bệch chuyển sang xám ngoét. Ả lảo đảo ngã ngồi phịch xuống mép giường, hai tay run bắn lên như chiếc lá bồ đề trước cuồng phong.
"Ngươi... ngươi nói bậy bạ gì đó? Đây là long tự! Ngươi dám vu oan cho bổn cung?" Giọng ả vỡ ra, sắc nhọn và hoảng loạn đến cùng cực.
"Ta nói bậy bạ sao?" Chiêu Nguyệt đứng thẳng người lên, ung dung chỉnh lại ống tay áo lam sam. "Sự thật thế nào, trời biết, đất biết, cô biết. Thái y viện tấp nập vào Cảnh Nhân Cung bắt mạch an thai, thuốc thang đắt đỏ rót như nước. Nhưng không hiểu sao... dạo gần đây, Tần Xuyên - thuộc hạ thân tín của phụ thân cô phụ trách canh gác ngoại viện Cảnh Nhân, lại hay được vào cung ban đêm chuyển giao thư gia đình muộn như thế?"
Câu nói nhẹ tựa lông hồng nhưng nện xuống như một tiếng sấm rền rĩ làm nát bấy phòng tuyến tâm lý cuối cùng của Trần Ngọc Dao. Cái tên "Tần Xuyên" thốt ra từ miệng Chiêu Nguyệt giống như một mũi dùi nhọn xuyên thẳng qua tim ả.
"Lời nên nói đã nói. Bổn cung chỉ đi ngang hỏi thăm, Quý phi nghỉ ngơi cho khỏe lỡ kinh động thai nhi... chẳng biết của ai." Chiêu Nguyệt mỉm cười, quay lưng lướt đi.
Ra đến cổng Cảnh Nhân Cung, Uyển Nhi đi sát bên cạnh nhẹ giọng hỏi: "Hoàng Quý phi, thần thiếp thấy sắc mặt ả ta như gặp quỷ. Có phải đứa trẻ đó thực sự không phải huyết mạch của Bệ hạ?"
Chiêu Nguyệt ngẩng đầu nhìn bầu trời tuyết rơi lả tả, đôi mắt hẹp dài lóe lên sự tính toán sắc bén. "Ở kiếp trước, ả đã thuận lợi sinh ra một Hoàng tử, dùng nó làm cái cớ để ép triều đình phế ta lập Hậu. Nhưng đứa trẻ ấy thể chất nhu nhược, mắc chứng máu khó đông bẩm sinh. Bệnh đó... Tiêu Dạ Trầm và tiên đế đều không có. Chỉ có gia học Vệ úy Tần Xuyên là mắc chứng này qua nhiều đời."
Nàng siết nhẹ cây trâm bạch ngọc trên tóc, gằn giọng lạnh lẽo: "Rắn đã bị đập nát đầu, tất nhiên sẽ cắn càn. Cảnh Nhân Cung đang bị phong tỏa không được tiếp khách từ ngoài. Chuyện ta nghi ngờ huyết thống sẽ bức ả đến mức phát điên. Cứ canh chừng ở Thái y viện và theo dõi tuyến liên lạc của ả. Ta muốn nắm toàn bộ chứng cứ tận tay, ngay lập tức."
Trần gia muốn mạng nàng ở Nam Giao. Nàng sẽ trả lại ả Quý phi một tấm khiên mục nát với ngàn mũi tên đâm ngược, vĩnh viễn tước đi tư cách làm mẹ, làm người ở chốn thâm cung này.