Chương 45: Máu Đổ Đàn Nam Giao

~8 phút đọc 1.422 từ

Tiêng đao kiếm va đập loảng xoảng xé toạc sự uy nghiêm tĩnh mịch của đàn tế Nam Giao. Ánh thép xanh lạnh lẽo nhấp nháy chớp động trong màn sương mù, vấy lấm cả sắc đỏ rực rỡ của thảm nhung dưới đôi hài gấm của bậc cửu ngũ chí tôn.

Chiêu Nguyệt chới với do bị Tiêu Dạ Trầm kéo mạnh về phía sau. Trong tíc tắc, một đường đao sắc lẹm gọt đứt dải tua ngọc bội trên đai eo của Hoàng đế, sượt qua cánh tay rồng chém rách mảng lụa quý giá. Lưỡi dao kề lướt mang theo cái lạnh sát thủ nhắm thẳng cổ họng nàng, nhưng cánh tay rắn chắc của Tiêu Dạ Trầm đã vươn lên tóm chặt lấy cổ tay gã cấm vệ áo đỏ, bóp nát xương tay gã trước khi kịp hạ lưỡi đao. Một tiếng thét gãy vụn hòa cùng tiếng đứt gãy sụn khớp khiến kẻ thù phải quỵ rạp, thanh trường đao leng keng rơi trên nềm đá cẩm thạch trắng.

"Kẻ nào dám loạn nghịch trước hoàng lăng đền miếu?!" Tiêu Dạ Trầm gầm lên như một con mảnh thú thức tỉnh, vung tung chân đá văng gã thích khách vỡ toác cằm văng khỏi thềm cao.

Đám sát thủ nhận ra kế hoạch đánh úp chớp nhoáng của chúng đã vấp phải cái khiên sống chính là thân xác Hoàng đế. Nhưng cung nỏ đã rời dây không có đường thu. Hơn hai chục bóng đen giả danh lính Trại Tây hung tợn vung vũ khí lao xộc lên từ ba phía. Thái hậu ở lầu Bắc thảng thốt lảo đảo nhưng Thái giám Lý An và đám cận vệ đã đan tay che chắn rút chạy vào điện kính sảnh, còn mấy đám hậu phi ở đài bên cánh thì gào thét kinh hoàng, bỏ cả cung quy chay trốn toán loạn.

Chiêu Nguyệt không có công phu cái thế, nhưng nàng có sự băng lãnh của một kẻ đã đứt ruột nhìn tử vong chọc lủng tim mình.

"Bảo vệ Bệ hạ! Rút về án thờ tà tả!" Nàng lớn tiếng chỉ đạo đám tiểu thái giám đang bủng rủn tay chân, rồi tự mình đứng chắn ngang đường hỏa tuyến với ánh mắt sắc hơn dao cạo găm thẳng xuống nhóm thích khách. Bộ lễ phục Cửu Phượng nặng trịch, rực lấp lánh như một ngọn đuốc sinh mệnh bất diệt, hoàn toàn chế diễu bọc bột độc Vô Lệnh rẻ tiền của Cảnh Nhân Cung.

Chỉ còn tấc gang, đám sát thủ múa đao chuẩn bị chặt thịt... thì đột nhiên, một tiếng còi rít thê lương xuyên ngang không trung.

*BÙM! BÙM! BÙM!*

Không phải pháo hoa, mà là tiếng báo động của ngự lâm quân từ hướng sườn núi!

"Xuyên hỏa tiễn! Bắn!"

Tưởng chừng thích khách được trang bị vũ trang áp vía, bỗng chốc từ bốn vách Nam Giao, từ trong màn sương mờ mịt hiện hình hàng loạt cung thủ mặc thiết giáp mầu thiết hắc của Tướng quân Tống Ninh — đội thân binh tuyệt mật do mệnh lệnh riêng của Hoàng đế chỉ huy!

Ngàn mũi tên tua tủa phủ đen một vạt trời, bắn cắm phập thành một lưới dày đặc chặn kín toàn bộ đường thoát của đám thích khách. Hàng chục mũi tên đi xuyên qua giáp đỏ của bọn phản nghịch, gim chúng ngã la liệt trên bậc đá dẫn lên tế đàn.

"Giết cẩu tặc! Kẻ nào kháng cự, chém không tha!" Tống Ninh, võ tướng anh tuấn khuôn mặt nồng nặc mùi máu trên chiến trường, tay cầm trường thương lao vụt ra như ma tôn tái thế, dốc sức bạt tung hai tên sát thủ đang tới gần ngai Bệ hạ. Thương thuật bá đạo vẩy tới đâu, đầu người buông rớt tới đó.

Chỉ trong một nén nhang đứt đoạn, bẩy sát thủ chết tại chỗ, năm tên bị bắn trọng thương rên rỉ bò trên vũng máu đỏ tươi.

Mọi tiếng động của một vụ ám sát động trời bị vùi dập và khống chế bằng bàn tay thép của Tiêu Dạ Trầm. Mùi hương vòng của điện đàn giờ đây phảng phất mùi tanh tưởi ghê người của huyết nhục. Không có lửa nổi Thái Miếu, cũng không có phi tần độc phát sùi bọt mép. Mọi biến số đều bị đôi uyên ương Hoàng đế — Hoàng Quý phi bọc thép nuốt trọn vào hố tử địa.

Bên dưới mười lăm bậc thềm, bá quan văn võ triều bái đã bủng beo cả mặt mũi. Trong hàng ngũ đứng đầu, Trần Thừa tướng – Trần Bách Xuyên, kẻ mưu sâu kế hiểm – lúc này nét mặt lão cứng đờ như hòn ngói nung hỏng. Đôi mắt lão vốn chứa nọc độc nay kinh hoàng co thụt lại.

*Làm sao có thể? Vì sao đội ngự lâm của Tống Ninh lại ở ngay đây? Trại Tây quân đã bị chặn đứt rồi sao?* Lão âm thầm chửi trong cuống họng, vội lùi cái tay già nua vào tay áo nhằm giấu đi sự rúng động đang khiến gân xanh nổi đầy gáy.

Lão đang toan tính mở đường thoái lui, chối sạch mọi liên can, bằng không...

"Bắt tất cả lại. Phế bỏ tay chân, bẻ gãy quai hàm, kẻo chúng nhai độc tự vẫn!" Tiêu Dạ Trầm dõng dạc hạ lệnh, âm vực băng lãnh như muốn đóng băng tủy sống tất thảy những kẻ có mặt. Máu đang rỉ từ vết xước ở tay rồng nhỏ xuống lụa, nhưng y không bận tâm. Đôi mắt long nhan rực lửa quắc thẳng về vị trí của Thừa tướng.

Trần Bách Xuyên lập tức quỳ gập đầu sụp xuống vũng tuyết ướt nhão. "Bệ hạ long ân, hồng phúc tề thiên! Khốn kiếp thay bọn phản nghịch Tây doanh phản chủ làm loạn tế đàn! Vi thần tội đáng muôn chết khi nhậm chức chỉ huy binh phủ mà đã lăng nhăng sơ suất..."

Một câu nói dọn sạch tội, thảy hết cho "Tây doanh" để biến sát thủ của nhà họ Trần thành một nhóm tàn binh manh động tự phát. Trần Bách Xuyên hiểu, ở lúc này, ai nhận thua trước, thì đầu vẫn còn trên cổ, cho dù có phải cắt thịt tế thân.

Chiêu Nguyệt đứng trên tế đàn, vạt nhung Cửu Phượng đỏ rực nay càng thêm u uất. Nàng dùng mép tay áo tinh khôi chậm rãi lau nhẹ vết máu loang trên tay áo Tiêu Dạ Trầm, trước khi tự mình bước xuống ba bậc thềm cẩm thạch.

Gió thổi tung tà áo, nàng nheo mắt nhìn con rồng khổng lồ đang co rúm quỳ bên dưới. Lão thừa tướng quyền thế hô mây gọi gió, lần đầu tiên trước thiên hạ bị bức đến đường lùi tuyệt vọng, phải dùng máu thủ hạ để gột rửa bàn tay dơ bẩn của mình.

"Trần Thừa tướng nói đúng. Tội đáng muôn chết." Giọng Chiêu Nguyệt vang lớn, mộc mạc mà như xé tai quan viên Lục Bộ. "Sơ suất bảo an đại lễ Đông Chí, khiến tặc tử thâm nhập, xâm phạm thiên nhan Bệ hạ. Loại tội này đâu thể chỉ khóc tạ lỗi là xong?"

Tiêu Dạ Trầm không để nàng nói hết, y giận dữ bồi nhát búa quyết định đập vỡ hy vọng cuối cùng của gia tộc họ Trần: "Truyền chỉ! Đình chỉ ngũ phẩm trở lên của Tây doanh binh phòng. Bãi chức Hổ phù quân vụ của Trần Thừa tướng, giam lỏng đợi chức sự Đại Lý Tự điều tra. Ai cầu xin, đồng tội tạo phản khi quân!"

Câu nói tựa một lưỡi sét vung thẳng trúng lôi đài, báo tử cái ngày tàn khốc của vây cánh Trần gia chốn triều môn.

Máu Nam Giao đang dần đông đặc lại dưới bông tuyết trắng muốt.

Lễ phục của Chiêu Nguyệt vẫn còn nguyên vẹn, không có gói Vô Lệnh nào ngấm lên thân xác yếu nhược này. Nàng đã sống, và lần này, nàng lội ngược vòng lửa tử thần để ban tặng cái án tử trở lại cho Cảnh Nhân Cung. Trần Quý phi sẽ thét gào cay đắng thế nào trong bóng tối của tòa ngục tự mình xây nên? Chút hơi tàn cuối cùng chờ chiêm tinh bão rớt sẽ quét sạch cái họ Trần tham tàn khỏi sử sách của triều đình Tiêu gia.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí