Chương 42: Nước Mắt Quỷ

~9 phút đọc 1.663 từ

Cảnh Nhân Cung hiện lên dưới màn sương đêm lạnh lẽo như một tàn tích bị bỏ hoang. Từng lớp mái ngói xanh tẻ nhạt rỏ những giọt nước đọng xuống phiến đá kê bậc thềm, kêu tí tách đầy cô tịch.

Nhụy Liên, tiểu cung nữ nhỏ thó với khuôn mặt tái mét vì rét, rón rén men theo bức tường gạch loang lổ. Ả giấu chặt gói gấm tẩm thuốc dưới vạt áo, tim đập thình thịch văng vẳng bên tai như trống đánh trận. Một tay ả liên tục nắm lấy mép váy, tay kia run rẩy giữ lấy ngực. Không có lính canh. Sau khi Trần Quý phi bị tước Phượng ấn, đám thái giám gác cổng cũng chẳng thèm canh phòng tử tế nữa, phần lớn lùi về phía sảnh ngoài đốt lửa sưởi ấm, đùn đẩy trách nhiệm cho nhau.

Nhụy Liên trượt qua khe hẹp chốt cửa phía Tây, nơi bản lề vỡ vụn đã lâu không ai buồn sửa, và lẻn thẳng vào tẩm cung rách tươm của Quý phi.

Bên trong, không một ngọn nến nào được thắp sáng. Mùi ẩm mốc tỏa ra ngột ngạt.

Trần Ngọc Dao ngồi bất động trên sập gụ, đôi mắt vô hồn nhìn dán vào bức rèm tơ chéo rách bươm. Từng là biểu tượng của nhan sắc bậc nhất Tử Cấm Thành, nay ả trông tiều tụy, làn da trắng nhợt thiếu sức sống, đôi môi nhợt nhạt khô nứt.

"Nương nương..." Nhụy Liên khẽ gọi tiếng mỏng manh như sương.

Trần Ngọc Dao từ từ quay đầu lại. Ánh mắt ả chậm chạp lướt qua thân ảnh nhỏ bé của tiểu cung nữ.

"Ngươi... ra ngoài từ bao giờ?" Giọng ả đặc sệt, khàn đục như tiếng ma xước dạ.

Nhụy Liên vội vã quỳ rạp xuống sàn gỗ lạnh lẽo, móc từ trong ngực áo ra gói gấm nhỏ. Bao gấm đen tuyền, trên viền có thêu hình một con ngân xà uốn khúc bằng chỉ bạc lóe lên dưới ánh trăng nhạt nhòa lọt qua khe cửa.

"Bẩm... bẩm nương nương. Nô tỳ nhận được cái này từ người của Lão gia qua khe cửa Tây." Nhụy Liên lắp bắp, đưa cao bao gấm. "Lão gia truyền lời... nói đây là ân huệ cuối cùng. Muốn gỡ gạc thể diện thì... tự mình hoàn tất. Không thành công... thì thành nhân."

Đôi bàn tay gầy gò của Ngọc Dao lập cập vươn ra, vồ lấy bao gấm. "Không thành công... thì thành nhân?" Ả lặp lại, thanh âm chói tai bất chợt cất lên thành một tràng cười ngặt nghẽo, sắc lẹm vang động không gian chết chóc. "Ha ha... ha ha ha! Ân huệ cuối cùng? Ông ta gọi đây là ân huệ cuối cùng?!"

Ả điên cuồng nhìn chằm chằm vào biểu tượng ngân xà. Đó là loại kịch độc bí truyền của Tây Vực mà Trần gia gọi là "Vô Lệnh" — không mệnh để gọi, cũng không cách nào cứu sống. Chỉ cần một lượng nhỏ tẩm vào y phục, khi gặp hơi ấm và mồ hôi của cơ thể, nọc độc sẽ ngấm rất nhanh qua lỗ chân lông. Người trúng độc sẽ mê sảng, hai mắt trợn ngược, sùi bọt mép và cuối cùng là co giật tới chết trước bao con mắt.

Ả hiểu rõ kế hoạch hèn hạ của phụ thân mình. Ông ta không muốn ả tự vẫn để giữ tiết tháo gia tộc. Ông ta muốn ả dùng cái mạng tàn tạ này để đính nọc độc lên Lâm Chiêu Nguyệt — con cờ gai chướng mắt đã cản đường Trần gia kiểm soát triều đường. Gỡ gạc thể diện? Không, ông ta chỉ mượn tay ả làm thế thân cho sát thủ cuối cùng. Dẫu ả chết, nếu Chiêu Nguyệt cũng chết, Trần gia sẽ chỉ mất đi một con tốt vô dụng, nhưng lại trừ được mối hậu họa mang tên Hoàng Quý phi.

"Được lắm, phụ thân. Ngài quả nhiên tâm can sắt đá." Giọt nước mắt của ả rỉ ra từ khóe mi, nguội lạnh và cay đắng trào xuống khuôn mặt không trang điểm. "Ngài tước bỏ con gái của ngài như tước bỏ một miếng giẻ rách... Ngài muốn ta chết? Ta sẽ ôm theo tiện nhân Lâm Chiêu Nguyệt xuống suối vàng bồi táng cùng ta!" Ả thét lên, trừng mắt vò nát bao gấm độc vào lòng bàn tay. "Lâm Chiêu Nguyệt... mày sẽ rực rỡ nhất trong lễ Đông Chí... và... mày sẽ chết thê thảm nhất!"

***

Ngày hôm sau, tại điện Hiệp Nguyệt, bầu không khí hoàn toàn trái ngược với sự rùng rợn của Cảnh Nhân Cung. Mọi cung nga ngọc nữ đều hối hả ngược xuôi, trong tay bưng mâm, tay xách lụa, rộn ràng tất bật nhưng rất mực quy củ.

Chiêu Nguyệt đang ngồi xem xét bản vẽ bố trí cho lễ đàn Đông Chí. Ngón tay thon thả của nàng lướt dọc theo từng sơ đồ, nơi dự kiến bày án thờ hoàng thiên hậu thổ, nơi đặt bếp lò nghênh thần ánh sáng. Lễ tế diễn ra ngoài trời, bá quan văn võ triều bái, nội dung tuy không rườm rà nhưng yêu cầu không khí trang nghiêm và không được xảy ra sai sót.

Uyển Nhi tiến vào, khoác áo choàng viền lông cáo bước đến bên lò sưởi đồng cọ xát đôi tay lạnh cóng.

"Ngoài kia lạnh buốt, thế mà tỷ tỷ lo được mọi quy phục như núi." Uyển Nhi cười tươi rói, ngồi cạnh rót trà cúc nóng ấm mời Chiêu Nguyệt.

"Nội Vụ Phủ vẫn còn nhiều kẻ làm biếng sau cái án của Tào Đức Hải." Chiêu Nguyệt nhận chén trà nhưng mắt vẫn không rời khỏi đồ án. Môi nàng mím lại cẩn thận. "Lễ Đông Chí năm nay, không chỉ là đại lễ tạ ơn trời đất... mà còn là 'đại lễ' trừ tà của hậu cung."

Uyển Nhi bỗng hạ thấp giọng, hàng lông mày nhíu lại nghiêm túc. "Ta nghe Tiểu Hà báo cáo từ tai mắt cài ở Cửa Tây... Đêm qua có kẻ lén đưa một gói nhỏ vào Cảnh Nhân Cung, gặp mặt cung nữ Nhụy Liên."

Chiêu Nguyệt khẽ ngưng đọng ngón tay gõ trên mép gỗ lim. "Đến rồi."

"Vậy bây giờ chúng ta cần đi tóm cổ chúng?" Uyển Nhi vội vã muốn đứng lên. "Rõ ràng bọc nhỏ kia chính là độc dược, hoặc tà vật hãm hại tỷ tỷ. Nếu ta báo Bệ hạ lục soát Cảnh Nhân Cung lúc này, Trần Quý phi hết đường chối cãi!"

"Tam muội!" Chiêu Nguyệt kéo tay Uyển Nhi ngồi xuống, gương mặt dửng dưng lạnh lẽo đến mức khiến Uyển Nhi có hơi run rẩy. "Khám xét bây giờ, tỷ sẽ bắt được gì? Một gói bột vô danh? Nàng ta chỉ việc chối cãi đó là nhang muỗi, hay dược vật cầm máu thì Bệ hạ xử trí thế nào? Trần Thừa tướng vẫn còn ở ngoài triều. Không đủ chứng cứ trí mạng thì chỉ là gãi ngứa."

"Thế... ý tỷ tỷ là..." Uyển Nhi dường như thấu ngộ đôi chút.

"Rắn độc chui ra từ hang thì phải để nó cắn trúng cái bóng rồi mới đánh vỡ sọ nó. Nàng ta không ngu đến mức hạ độc thức ăn của ta hay dâng trà dâng bánh, vì ta đương nhiên sẽ thử độc." Chiêu Nguyệt lướt gót chân bước ra cửa sổ, nhìn những cung nữ áo xanh từ Thượng Phục Cục bưng những tấm lụa đỏ thắm vụt qua sân. Đôi mắt nàng phản chiếu một tia sắc sảo, tựa hồ như soi thấu cả tâm can của đối thủ. "Lễ Đông Chí... thứ ta chắc chắn phải dùng, phải phơi bày trước mặt thiên hạ là thứ gì?"

Uyển Nhi tròn mắt, nín thở. "Lễ phục! Chiếc áo choàng Hoàng Quý phi bọc tơ vàng của Thượng Phục Cục..."

Chiêu Nguyệt gật đầu nhẹ, quay lại mỉm cười đầy tính toán. "Chính xác. Muội biết Thượng Phục Cục rắc rối thế nào rồi đấy. Xưa nay tay chân của Tào Đức Hải cài cắm rất rải rác. Vừa hay, ta cần một sợi chỉ đỏ để nối lại toàn bộ vở diễn này. Ma Ma Phương phụ trách may chính áo lễ phục của ta, bà ta vốn rất tham lam tài vật."

"Muội hiểu rồi! Tỷ tỷ muốn muội theo sát Thượng Phục Cục từ nay tới ngày giao áo, tóm gọn chứng cứ khi chúng giở trò."

"Không chỉ theo sát." Chiêu Nguyệt nắm nhẹ lấy cổ tay Uyển Nhi. "Nếu bắt được kẻ hạ độc... Muội tuyệt đối không được bứt dây động rừng. Nắm thóp ả ta, nhưng tha mạng, và đe dọa chu di cửu tộc để biến ả thành con tốt của chúng ta. Chắc chắn Trần Quý phi muốn độc ngấm vào người ta qua hơi ấm da thịt. Ta sẽ tặng cho ả một màn trình diễn còn rực rỡ hơn lửa thiêng trên đàn Đông Chí."

Kiếp trước, ngọn lửa của Đông Chí làm rụi Thái miếu và tước đi nửa mạng sống lính thị vệ. Kiếp này, ngọn lửa đó sẽ thiêu sống kẻ thù của nàng, từ cái bóng đen tàn lụi trong Cảnh Nhân Cung, cho đến sự bảo thủ gớm ghiếc của thế gia họ Trần.

Đôi mắt Chiêu Nguyệt nheo lại. Vở kịch sắp tàn, sân khấu đã chuẩn bị.

*Một gói Vô Lệnh à? Kém tắm.* Nàng nghĩ thầm. Mọi mưu ma chước quỷ của Trần Quý phi đều chỉ nằm gọn trong lòng bàn tay một kẻ đã bước qua cái chết như nàng. Dưới bóng của sự hoang tàn, một Hoàng Quý phi sẽ niết bàn từ cõi tro tàn ấy. Lễ Đông Chí, ngày đêm dài nhất của một năm đen tối, sắp mở ra.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí