Chương 41: Hoàng Quý Phi

~10 phút đọc 1.835 từ

Ngày mùng ba tháng mười, một cơn mưa muộn quét qua kinh thành, rửa sạch những chiếc lá khô cuối thu trên những mái ngói cong vút của Tử Cấm Thành. Mưa mang theo hơi lạnh sắc lẹm, nhưng bên trong hoàng cung, bầu không khí lại như sôi sục, hừng hực một thứ sức nóng vô hình.

Sắc chỉ của Hoàng đế sáng nay đã được Lý An tuyên đọc tại cửa Tuyên Vũ Môn, sau đó ban hành ra khắp thiên hạ.

*“Trẫm có lệnh: Nguyệt Phi Lâm Chiêu Nguyệt — đức tính yểu điệu, trí tuệ thanh minh, gặp oan không oán, gặp nguy không sờn. Xứng đáng là bậc nhi nữ mẫu mực trong chốn cung đình. Nay đặc ân tấn phong làm Hoàng Quý Phi. Thường phục dùng lụa bát ti màu đỏ tía, kim châu phượng mão cửu phượng, ban cho ấn tín Quản lý lục cung thay quyền Hoàng hậu. Khâm thử.”*

Hoàng Quý Phi.

Chỉ là một bước nhỏ cuối cùng, nhưng lại cách xa một trời một vực so với tước Phi. Kể từ khi Hoàng đế đăng cơ, ngôi vị Hoàng hậu luôn bỏ trống, và chức vị cao nhất từng thuộc về Trần Quý phi. Trọng quyền cai quản sáu cung giờ đây chính thức thuộc về Chiêu Nguyệt. Nàng không còn là một nữ nhân đứng bóng, mà là người danh chính ngôn thuận nắm quyền sinh sát chốn hậu viện.

***

Hiệp Nguyệt Điện dường như rộng lớn và lộng lẫy hơn hẳn mọi khi. Không hẹn mà gặp, từ đầu giờ Ngọ, hàng loạt kiệu lọng, ô lụa của các tần phi lớn nhỏ lũ lượt kéo đến. Những lễ vật quý giá — từ san hô đỏ, lụa Tây Vực cho đến nhân sâm ngàn năm — xếp dài từ ngoài sân vào tận đại sảnh.

Chiêu Nguyệt mặc thường phục màu mận chín, tà áo thêu viền chỉ vàng hoa cúc, trên đầu cài một thanh trâm vàng khảm hồng ngọc. Không kiêu sa chói lóa như phượng bào, nhưng uy nghi tự tỏa ra từ từng cử chỉ. Nàng nhã nhặn mời các tần phi dùng trà.

"Chúc mừng Hoàng Quý Phi nương nương! Từ nay hậu cung có nương nương dẫn dắt, chúng muội muội cũng yên lòng." Tiếng chúc tụng vang lên dính vào nhau ríu rít như họa mi gọi bầy.

Chiêu Nguyệt mỉm cười, đôi mắt lướt qua từng gương mặt. Kẻ từng khinh rẻ nàng lúc còn là Tài nhân, nay cúi rạp người không dám thở mạnh. Kẻ từng tỏ ra thanh cao đứng ngoài cuộc chiến, nay dâng lễ quý đến lóa mắt. Chốn cung cấm này, tình người mỏng hơn tờ giấy phấn, gió thổi hướng nào thì rạp người theo hướng ấy.

Chỉ có Lý Uyển Nhi — nay đã được phong là Uyển Tần — ngồi ở ghế sát cạnh Chiêu Nguyệt. Nàng ta không mang theo vàng bạc châu báu, chỉ cầm một đôi vớ thêu tay tự làm tặng Chiêu Nguyệt. Ánh mắt Uyển Nhi ngập tràn sự vui mừng không che giấu. Mọi người biết vị trí đặc biệt của nàng ta nên chẳng ai dám ý kiến.

"Các muội muội có lòng, quy củ hậu cung từ trước đến nay lấy hòa thuận, khiêm nhường làm trọng. Bổn cung nay nắm phượng ấn, cũng mong các vị an phận thủ thường, cùng nhau hầu hạ Bệ hạ cho tốt. Những oan ức, vu cáo, hãm hại... Bổn cung tuyệt đối không khoan nhượng." Câu cuối cùng nàng nhấn nhá rõ từng tiếng, nhẹ như lông hồng mà lạnh tựa băng sương.

Các tần phi bên dưới đều lạnh xương sống, vội vã thưa: "Dạ, chúng tỷ muội xin khắc cốt ghi tâm lời dạy bảo."

Khi hội trà tàn, Chiêu Nguyệt giữ lại một mình Uyển Nhi ở thiên điện.

"Ngươi dạo này gầy đi rồi. Lại thức đêm thêu vớ cho ta phải không?" Chiêu Nguyệt trách yêu, đưa tách trà hoa cúc nóng cho bạn.

Uyển Nhi mỉm cười bẽn lẽn. "Ngươi... à không, nương nương giờ đã ở ngôi cao, ta không có gì đáng giá, chỉ biết dụng tâm một chút."

"Giữa ta và ngươi, không cần đa lễ." Chiêu Nguyệt xua tay, nét mặt bớt đi vẻ nghiêm nghị. Nàng nhìn Uyển Nhi, thấp giọng. "Uyển Nhi, Trần Quý phi sụp đổ, nhưng thế lực đằng sau là Trần Thừa tướng vẫn còn nguyên. Kẻ thù cùng đường mới là kẻ thù nguy hiểm nhất."

Uyển Nhi cau mày lo lắng, "Ý ngươi là họ sẽ nhắm vào lễ Đông Chí sắp tới?"

Chiêu Nguyệt gật đầu. Kiếp trước, lễ Đông Chí là một bước ngoặt tang tóc. Kiếp này, nàng đã thay đổi từng mũi kim sợi chỉ của bánh xe định mệnh, nhưng những bóng đen ở góc khuất kia chưa bị tận diệt.

***

Trong khi đó, tại thư phòng tối tăm của Trần Phủ — nằm cách hoàng cung mười dặm về phía Tây.

Trần Bách Xuyên, Trần Thừa tướng quyền khuynh triều dã, đang cầm trong tay một mảnh lụa tẩm máu khô. Lão quỳ trên nệm gấm, lưng vẫn thẳng như tùng như bách. Mảnh lụa đó là di thư của Tào Đức Hải — tên thái giám vừa cắn lưỡi tự vẫn trong hầm ngục Đại Lý Tự khuya hôm qua.

Trần Bách Xuyên nhìn ngọn lửa nến leo lét, vứt mảnh lụa vào chậu than. Ngọn lửa bùng lên, thiêu rụi mọi dấu vết.

Hừ, Tào Đức Hải là một tên hèn, nhưng đến phút cuối hắn lại đủ tỉnh táo để biết rằng cắn lưỡi là lựa chọn tốt nhất. Hắn chết thì gia quyến mới giữ được mạng hèn.

Bên cạnh Trần Bách Xuyên, hai vị cận thần thân tín đang run rẩy đứng hầu.

"Đại nhân." Một tên tiến lên thưa. "Cảnh Nhân Cung loan báo khẩn, Quý phi đã bị Thái hậu tước đoạt toàn bộ ấn tín. Giao phó cho Lâm Chiêu Nguyệt. Đại nhân... nhị tiểu thư đang chìm vào tuyệt lộ, có cần phái người hỗ trợ không?"

Trần Bách Xuyên nhắm mắt lại. Lão trầm ngâm một nén nhang, không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng than nổ lép bép. Khi mắt lão mở ra, một luồng hàn quang băng giá khiến thuộc hạ phải toát mồ hôi.

"Ngọc Dao đã thua." Lão lạnh lùng cất lời. "Ván cờ của nó trên hậu cung bị một con nhãi ranh lật đổ chỉ trong ba tháng. Một con bài phế phẩm, không đáng để ta hao phí vây cánh."

"Đại nhân! Đó là nhị tiểu thư ruột thịt..." Người thân tín cả kinh.

"Họ Trần ta chỉ cần những đứa con làm rạng danh dòng thư hương." Trần Bách Xuyên phất tay. "Nhưng Lâm Chiêu Nguyệt trèo lên càng cao, thì gai nhọn dưới gót giày càng dài. Ả ta phải chết trước lễ Đông Chí. Bọn hoàng tộc không thể yên vui khi ta chưa gật đầu."

Lão với tay trong ống tay áo rộng thình thịch, rút ra một bao kim ngân nhỏ thêu hình độc xà.

"Mang cái này vào cung." Lão đưa bọc độc dược cho tên áo đen đứng trong góc khuất. "Đưa vào Cảnh Nhân Cung qua lỗ chó ở cổng Tây. Giao cho tiểu cung nữ tên Nhụy Liên. Báo với khanh nhi của ta: Đây là ân huệ cuối cùng của phụ thân. Muốn gỡ gạc thể diện, hãy tự mình hoàn tất. Không thành công, thì thành nhân."

"Tuân mệnh, chủ tử." Tên thuộc hạ nhận lệnh, mờ dần vào bóng tối.

Trần Bách Xuyên quay mặt nhìn bức tranh sơn thủy khổ lớn treo trên tường. Hậu cung có thể thay chủ, nhưng quyền khuynh thiên hạ phải là Trần gia!

***

Trùng hợp thay, đêm ấy Tiêu Dạ Trầm bước bộ tới ngưỡng cửa Hiệp Nguyệt Điện khi canh ba vừa điểm.

Y không cho tiểu thái giám thắp đèn lồng lớn, chỉ tự mình đi cạnh vài cận vệ thân tín. Chiêu Nguyệt đang ngồi xem lại sổ sách Nội Vụ Phủ thì nghe tiếng động ở ngoài bèn mặc áo khoác mỏng bước ra.

"Bệ hạ khuya khoắt vẫn chưa an tẩm?" Nàng ngạc nhiên khi thấy mái tóc Tiêu Dạ Trầm còn vương những hạt mưa lạnh lép nhép.

Y bước nhanh lại, kéo nàng vào trong sảnh, hơi thở mang theo mùi rượu nhạt. "Trẫm bực mình vì tấu chương của bọn quan văn đòi chém phe họ Trần, phe họ Trần lại đòi chém Cấp sự trung... Cãi nhau inh ỏi. Chỉ muốn tới đây."

Chiêu Nguyệt khẽ mỉm cười, để mặc y kéo mình ngồi xuống trường kỷ ấm. Nàng đưa tách trà nóng hổi sưởi ấm đôi bàn tay lạnh buốt của y. Mùi hương ngọc lan quyện vào hơi ấm của trà khiến Tiêu Dạ Trầm từ từ buông thõng vai, tựa đầu vào đầu vai nàng.

Bao nhiêu mỏi mệt của một vị quân vương dường như được thả lỏng hoàn toàn trong không gian chật hẹp này.

"Lễ Đông Chí sắp sửa cử hành." Tiêu Dạ Trầm lên tiếng, giọng mơ màng. "Nàng làm Hoàng Quý Phi, trọng trách sẽ rất lớn. Tế trời, tế tổ, ban lộc cho vạn dân. Trẫm muốn năm nay phải tổ chức rực rỡ nhất để dẹp yên những bất an trong dân chúng, dọn sạch những uẩn khúc dơ bẩn của triều đình."

Tim Chiêu Nguyệt chùng xuống một nhịp. Bàn tay nàng đang ủ ấp mu bàn tay y bỗng khẽ siết chặt.

*Lễ Đông Chí. Đỉnh điểm của mưu đồ bốc hỏa vây xác ở Thiên Đài.*

Kiếp trước, đúng đêm đông năm đó, hỏa hoạn cháy rực Thái miếu, hàng loạt cung nữ chết thảm, và bằng một cách kỳ cục nào đó, nàng lại mang tội bao che phản thần. Sự thật nay đã dần được bóc tách. Nhưng định mệnh có những cỗ máy thời gian kỳ quặc. Khi bánh răng này bị bẻ cong, cỗ máy sẽ cố ép bánh răng khác vào cùng vị trí. Trần gia sẽ nhắm vào ngày này.

Và chúng tuyệt đối sẽ ra tay tàn độc tột cùng.

"Thần thiếp nhất định sẽ chu toàn." Nàng thì thầm bên tai Tiêu Dạ Trầm. "Vì ngài... và vì lời thề sinh tử giữa chúng ta."

Ở Cảnh Nhân Cung cách đó không xa, màn sương lạnh buốt phủ qua những vòm cây cổ thụ. Một bóng đen như chạch trườn sát mặt đất, thò tay qua khe hẹp ở cánh cổng mục nát đưa chiếc túi gấm độc dược. Bàn tay run rẩy của Nhụy Liên vội chộp lấy bao gấm, giấu vội vàng vào trong ngực áo, miệng lẩm bẩm những tiếng tuyệt vọng nức nở trong đêm.

Con thú cùng đường đã nhe nanh. Lễ Đông Chí. Hồn ai sẽ lìa khỏi xác?

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí