Chương 4: Ánh Mắt Rồng
Sáng mùng Năm, hậu cung tấp nập.
Yến tiệc đón phi tần mới nhập cung được tổ chức tại Diệu Quang Điện — ngôi điện lớn nhất khu Đông cung. Chiêu Nguyệt theo hàng phi tần bước qua sân gạch đỏ, mắt lướt nhanh qua từng gương mặt quen thuộc.
Kiếp trước, nàng nhớ yến tiệc này rõ mồn một.
Trần Quý phi ngồi vị trí cao nhất phía Tây — chiếc ghế chạm phượng, gần ngang hàng với vị trí Hoàng hậu. Nàng ta mặc cung phục đỏ thẫm, thêu chỉ vàng, mái tóc búi cao cài trâm thất bảo. Đôi mắt hạnh nhân quét qua đám phi tần mới như nhìn đám kiến bò ngang đường.
Kiếp trước, ánh mắt ấy khiến Chiêu Nguyệt run rẩy.
Kiếp này, nàng chỉ thấy... buồn cười.
"Lâm Tài nhân," Tiểu Hà thì thầm bên tai, "nương nương nhìn kìa — Trần Quý phi đang nhìn mình."
"Để cô ấy nhìn." Chiêu Nguyệt mỉm cười nhẹ. "Mình chỉ là Tài nhân mới nhập cung. Cô ấy nhìn rồi sẽ quên."
Nhưng Chiêu Nguyệt biết — Trần Ngọc Dao không bao giờ quên ai. Nàng ta nhớ tất cả, ghi chép tất cả, xếp loại từng người theo mức độ đe dọa.
Kiếp trước, Chiêu Nguyệt được xếp vào nhóm "không đáng lo". Thấp hèn, ngây thơ, dễ lợi dụng.
Kiếp này, nàng cần duy trì nhận định đó — ít nhất cho đến khi đã đủ mạnh để lật ngược.
---
Yến tiệc bắt đầu.
Thái giám Tào Đức Hải đứng bên cạnh ngai vàng trống, giọng the thé vang khắp sảnh:
"Hoàng thượng giá lâm!"
Toàn bộ phi tần đứng dậy, cúi đầu. Chiêu Nguyệt theo phản xạ, mắt nhìn xuống sàn gạch.
Bước chân vang lên — đều đặn, trầm ổn. Tiếng vải áo long bào quét nhẹ trên đá.
Rồi — một giọng nói.
"Miễn lễ."
Hai chữ. Trầm, lạnh, không chút cảm xúc.
Chiêu Nguyệt ngẩng đầu.
Tiêu Dạ Trầm ngồi trên ngai, khuôn mặt điêu khắc sắc nét, đôi mắt hẹp dài tựa mắt rắn — lạnh lùng, quan sát. Y mặc long bào đen thêu rồng vàng năm móng, vương miện mười hai lưu tua rủ trước trán. Là một gương mặt đẹp — nhưng cái đẹp của thép lạnh, của lưỡi kiếm chưa rút khỏi vỏ.
Tim Chiêu Nguyệt nhói lên.
Kiếp trước, nàng yêu người đàn ông này mười hai năm. Từ ngày đầu nhập cung — mười bảy tuổi, run rẩy ngồi trong kiệu hoa — đến ngày cuối cùng — ba mươi tuổi, cô độc trong lãnh cung, uống chén thuốc độc.
Mười hai năm yêu, nhận lại — im lặng. Phế truất. Cô đơn. Và cuối cùng, cái chết.
*Tiêu Dạ Trầm, ngươi nợ ta.*
Nhưng nàng không để cảm xúc lộ ra. Khuôn mặt vẫn bình thản, mắt vẫn cúi thấp — đúng mức một Tài nhân mới.
---
Yến tiệc diễn ra theo nghi thức. Rượu dâng trước, trà sau. Phi tần mới được gọi tên từng người, tiến lên chúc thọ Hoàng đế.
"Lâm Chiêu Nguyệt — Tài nhân."
Chiêu Nguyệt bước ra khỏi hàng. Toàn bộ ánh mắt đổ dồn vào nàng.
Nàng cúi đầu, hành lễ. Nhẹ nhàng, chuẩn xác, không thừa không thiếu. Rồi ngẩng lên — và nhìn thẳng vào mắt Hoàng đế.
Chỉ nửa giây.
Nhưng đủ.
Kiếp trước, nàng cúi gằm mặt suốt, không dám nhìn. Tất cả phi tần mới đều cúi mặt — đó là quy tắc. Nhìn thẳng Hoàng đế là bất kính.
Nhưng Chiêu Nguyệt biết — Tiêu Dạ Trầm ghét sự nhu nhược. Y lớn lên giữa bầy sói — mẹ bị hại, quyền lực bị tranh giành. Y chỉ tôn trọng những người có xương sống.
Nửa giây — đủ để y thấy nàng. Không đủ lâu để bị xem là vô lễ.
Tiêu Dạ Trầm hơi nghiêng đầu. Đôi mắt hẹp chớp nhẹ — phản ứng duy nhất.
"Được," y nói, giọng phẳng lặng. Không khen, không chê. Nhưng cái "được" ấy — so với những cái gật đầu qua loa trước đó — đã nặng hơn vạn lần.
Chiêu Nguyệt lui xuống, tim đập thình thịch.
Không phải vì y.
Mà vì nàng biết — nước cờ vừa rồi có hiệu quả.
---
Yến tiệc tiếp tục. Rượu đổ, tiếng cười ríu rít. Trần Quý phi thao thao bất tuyệt bên Hoàng đế, tay nâng chén rượu dâng lên, giọng nũng nịu:
"Hoàng thượng, lần này hậu cung thêm nhiều gương mặt mới. Thần thiếp xin dẫn các muội muội tham quan hoa viên chiều nay — cho các em đỡ nhớ nhà."
Câu nói nghe rất đẹp. Nhưng Chiêu Nguyệt biết — "tham quan hoa viên" là cách Trần Quý phi thu thập thông tin. Hỏi han gia thế, tìm hiểu chỗ yếu, đánh giá ai đáng dùng, ai cần diệt.
Kiếp trước, Chiêu Nguyệt hào hứng tham gia. Kể hết mọi thứ. Và Trần Quý phi dùng mọi thứ ấy để hại nàng.
"Thần thiếp xin được," Chiêu Nguyệt cất giọng, đủ to cho mấy người gần nghe thấy.
Lý Uyển Nhi ngồi ở phía bên kia bàn, liếc nàng. Ánh mắt vẫn lạnh, nhưng không còn thù địch.
Yến tiệc kết thúc khi mặt trời nghiêng về phía Tây.
---
Chiều muộn. Ngự hoa viên.
Chiêu Nguyệt đi cùng đoàn phi tần do Trần Quý phi dẫn đầu. Con đường rải sỏi trắng, hai bên trồng mẫu đơn — đúng mùa nở, cánh hoa phơn phớt hồng trong nắng chiều.
*Vườn này.* Nàng nghĩ. *Đúng nơi này — ba năm sau — Tiêu Dạ Trầm sẽ tặng nàng chiếc trâm ngọc.*
Nhưng đó là chuyện sau.
"Lâm muội muội." Trần Quý phi chợt quay đầu, nở nụ cười ấm áp. "Muội quê ở đâu?"
"Thưa nương nương, thiếp quê Giang Nam."
"Ồ? Giang Nam đẹp lắm. Cha muội làm quan hay buôn bán?"
"Cha thiếp là Huyện thừa nhỏ, không dám nói quan." Chiêu Nguyệt cúi đầu, vẻ ngượng ngùng. "Gia thế đơn sơ."
Trần Quý phi gật đầu, mắt lóe lên — *không có hậu thuẫn*. Trong mắt nàng ta, Chiêu Nguyệt vừa bị xếp vào nhóm "không đáng lo".
*Tốt.* Chiêu Nguyệt nghĩ. *Chính xác như ta muốn.*
Nhưng nàng không ngờ — khi đoàn người rẽ qua khúc quanh, con đường dẫn đến Ngự thư phòng — nàng suýt đâm sầm vào một người.
Tiêu Dạ Trầm.
Hoàng đế đứng một mình bên gốc mai già, tay cầm một cuốn sách, vạt áo dài chạm đất. Không có thị vệ. Không có thái giám. Chỉ y — và sự yên tĩnh.
"Hoàng thượng!" Trần Quý phi sững lại, lập tức hành lễ. "Thần thiếp không biết Hoàng thượng ở đây—"
"Trẫm thích yên tĩnh." Y không ngẩng đầu, mắt vẫn nhìn sách. "Ngao phi không cần lo."
Giọng y phẳng lặng, nhưng câu nói đã là mệnh lệnh — *đi đi*.
Trần Quý phi nghiến răng, cười gượng, dẫn đoàn người lùi ra.
Nhưng Chiêu Nguyệt — đúng lúc quay đi — vô tình đánh rơi chiếc quạt.
Chiếc quạt lăn trên sỏi, dừng ngay dưới chân Hoàng đế.
Tiêu Dạ Trầm hạ sách xuống. Cúi người — *chính y cúi người* — nhặt chiếc quạt lên. Rồi ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn nàng thật kỹ.
"Ngươi—"
"Thần thiếp xin lỗi!" Chiêu Nguyệt quỳ xuống, đầu cúi gằm. "Thần thiếp vô ý—"
"Đứng dậy."
Giọng y không giận. Chỉ... tò mò.
Nàng đứng dậy. Mắt nhìn thẳng — lại nửa giây ấy — rồi cúi xuống.
Tiêu Dạ Trầm đưa quạt cho nàng. Khi tay nàng chạm vào, ngón tay y không buông ngay — chỉ lưu lại một khoảnh khắc rất ngắn.
"Ngươi là Tài nhân mới." Không phải câu hỏi. Là khẳng định. "Lâm..."
"Lâm Chiêu Nguyệt."
"Chiêu Nguyệt." Y nhắc lại tên nàng, giọng chậm rãi, như đang nếm thử. Rồi quay đi, tiếp tục đọc sách.
Chiêu Nguyệt ôm quạt, tim run rẩy.
*Không phải vì tình yêu.* Nàng tự nhủ. *Là chiến thuật. Chỉ là chiến thuật.*
Nhưng khi bước đi, lòng bàn tay — chỗ ngón y vừa chạm — vẫn ấm.
---
Đêm.
Tiểu Hà chải tóc cho nàng, vừa chải vừa kể chuyện yến tiệc hào hứng.
"Nương nương, Hoàng thượng nhìn nương nương lâu lắm! Con thấy rõ ràng!"
"Đừng nói bậy." Chiêu Nguyệt cau mày, nhưng mắt ấm lên. "Y nhìn tất cả mọi người."
"Nhưng với nương nương, y nói 'được'! Những người khác chỉ gật đầu thôi!"
Chiêu Nguyệt im lặng. Nàng nhìn vào gương đồng — khuôn mặt mười bảy tuổi nhìn lại nàng. Trẻ trung. Trong sáng. Khác xa khuôn mặt gầy guộc, tóc bạc trắng trong lãnh cung kiếp trước.
*Tiêu Dạ Trầm, kiếp trước ngươi không nhìn ta. Ngươi nhìn Trần Ngọc Dao — nàng ta biết cách khiến ngươi mê. Ta chỉ biết yêu thầm, chịu đựng, và chết.*
*Kiếp này — ta sẽ khiến ngươi nhìn. Không bằng nhan sắc. Không bằng nịnh nọt. Mà bằng thứ mà ngươi thực sự tôn trọng — trí tuệ và xương sống.*
Nàng nhìn xuống tay — vẫn ấm.
*Nhưng lần này, ta sẽ không yêu trước.*
Tiểu Hà ngáp dài, buông lược. "Nương nương, ngủ sớm thôi. Ngày mai còn phải đến Nghi Phụng Điện chào Trần Quý phi."
"Ừ." Chiêu Nguyệt gật đầu. "Ngủ đi."
Nhưng khi tắt nến, nàng nằm trong bóng tối rất lâu, mắt mở trừng trừng.
Ngày mai — Nghi Phụng Điện. Trận đấu nhỏ thứ hai. Lần này, nàng sẽ xem Trần Ngọc Dao biểu diễn — và học cách nàng ta điều khiển mọi người.
Biết kẻ thù, mới thắng kẻ thù.
Chiêu Nguyệt nhắm mắt, khóe miệng cong lên.