Chương 3: Nước Cờ Đầu Tiên

~9 phút đọc 1.623 từ

Ba ngày sau khi nhập cung, Chiêu Nguyệt đã nắm rõ cục diện hậu cung.

Sáng sớm, nàng ngồi bên cửa sổ Trường Xuân Các, tay cầm cọ vẽ — giả vờ họa một bức tranh hoa mai. Thực chất, trong đầu nàng đang sắp xếp lại bản đồ quyền lực.

Quý phi Trần Ngọc Dao — trấn giữ hậu cung, nắm quyền phân phát mọi thứ cho phi tần. Dưới trướng có ba cung nữ thân tín, một thái giám tổng quản (Tào Đức Hải), và sự hậu thuẫn của Thừa tướng Trần gia. Thế lực mạnh nhất.

Thuận Tần Lý Uyển Nhi — con gái Trấn Bắc Đại tướng quân Lý gia. Nóng tính, hay gây sự, bề ngoài hung hăng nhưng thực ra đơn giản. Kiếp trước bị Trần Quý phi lợi dụng làm tay sai mà không biết. Chưa được phong Thuận phi — sẽ được phong vào tháng Năm.

Thục Tần Vương Cẩm Nhi — con gái Hộ bộ Thượng thư. Im lặng, kín đáo, kiếp trước chết bệnh vào năm thứ năm. Chiêu Nguyệt nghi ngờ — chết bệnh, hay bị giết?

Và sáu tân Tài nhân mới nhập cung — trong đó, nàng biết ít nhất hai người là tai mắt của Trần gia.

"Tiểu Hà." Chiêu Nguyệt đặt cọ xuống, hất nhẹ bức tranh dở. "Tối qua ngươi có nghe thấy gì không?"

Tiểu Hà đang quét sàn, dừng tay ngẫm nghĩ. "Dạ... tiểu tỳ nghe thấy có người đi qua Trường Xuân Các vào canh ba. Bước chân rất nhẹ, như sợ bị phát hiện."

"Ngươi có nhìn thấy ai không?"

"Không ạ, tiểu tỳ không dám mở cửa sổ."

Chiêu Nguyệt gật đầu. Canh ba — giờ đó cung nữ không được ra ngoài. Ai đi ngang Trường Xuân Các lúc nửa đêm? Con đường này chỉ dẫn đến hai nơi: giếng nước phía bắc, và cửa hậu thông ra ngõ hẻm của thái giám.

Nàng ghi nhớ. Chưa cần hành động, chỉ cần quan sát.

---

Buổi trưa, Chiêu Nguyệt dẫn Tiểu Hà đến nhà bếp ngự thiện.

Kiếp trước, nàng chưa bao giờ đến nhà bếp — Tài nhân được phát cơm theo suất, không cần tự lấy. Nhưng kiếp này, nàng cần kết giao.

"Quản sự thẩm mẫu." Chiêu Nguyệt mỉm cười, đặt một gói trà nhỏ lên bàn — trà Long Tỉnh từ quê nhà, thứ nàng mang theo khi nhập cung. "Thiếp là Tài nhân Lâm thị, mới nhập cung. Nghe nói thẩm mẫu quản lý bếp ngự thiện đã hai mươi năm, thật đáng khâm phục."

Quản sự Vương thẩm mẫu — một phụ nữ trung niên mập mạp, mặt tròn, tay dính bột — ngạc nhiên nhìn nàng. Gần hai mươi năm ở nhà bếp cung, chưa có phi tần nào chịu xuống đây chào hỏi.

"Tài nhân nương nương khách sáo rồi." Bà ta cười, nhận gói trà, mắt thoáng vẻ hài lòng. "Già ở trong bếp, có gì đâu mà đáng khâm phục."

"Thẩm mẫu khiêm tốn." Chiêu Nguyệt ngồi xuống ghế gỗ, tự nhiên như ở nhà mình. "Bếp ngự thiện lo cơm nước cho cả hậu cung, từ bệ hạ đến cung nữ thái giám. Thiếu thẩm mẫu, cả cung đói."

Vương thẩm mẫu bật cười thành tiếng. "Tài nhân nương nương biết nói chuyện thật."

Chiêu Nguyệt cười. Nhưng câu tiếp theo nàng nói rất nhẹ, như vô tình:

"Thẩm mẫu, ngày mai yến tiệc mùng Năm — thiếp nghe nói bếp ngự thiện bận lắm. Liệu thẩm mẫu có cần thêm người phụ không?"

Vương thẩm mẫu ngạc nhiên. "Nương nương muốn... giúp?"

"Thiếp ở Trường Xuân Các cũng rảnh." Chiêu Nguyệt mỉm cười hồn nhiên. "Để Tiểu Hà đến phụ, con bé giỏi nấu nướng lắm."

Thực ra, Chiêu Nguyệt không cần Tiểu Hà giỏi nấu nướng. Nàng cần Tiểu Hà ở trong bếp ngự thiện — vì nàng biết rõ ngày mùng Năm, yến tiệc mùng Năm, có người sẽ bỏ thuốc xổ vào đồ ăn.

Kiếp trước, ba Tài nhân bị tiêu chảy nặng, mất mặt trước toàn phi tần. Trần Quý phi "tốt bụng" sai người chăm sóc, nhân tiện kéo họ về phe mình. Một nước cờ nhỏ, nhưng hiệu quả.

Kiếp này — Chiêu Nguyệt sẽ phá nước cờ ấy.

---

Chiều tối, Chiêu Nguyệt đang ngồi đọc sách trong phòng thì nghe tiếng huyên náo bên ngoài.

"Đồ hỗn xược! Ngươi biết ta là ai không?"

Giọng nữ, lanh lảnh, vang khắp Trường Xuân Các. Chiêu Nguyệt nhận ra — Lý Uyển Nhi.

Nàng đứng dậy, bước ra hành lang.

Lý Uyển Nhi đang đứng giữa sân, áo lụa hồng viền bạc, tóc cài trâm san hô, mặt đỏ bừng bừng. Trước mặt nàng ta, một tân Tài nhân — Hứa Minh Châu, con gái viên ngoại lang nhà Hứa — đang quỳ trên đất, mắt đỏ hoe.

"Thuận Tần nương nương, tiểu nữ thật sự không cố ý—"

"Không cố ý?" Lý Uyển Nhi giơ tay áo lên — một vệt trà vàng loang lổ trên lụa trắng. "Ngươi hất cả chén trà lên áo ta! Bộ áo này là phụ vương ta từ biên cương gửi về!"

Hai cung nữ đi theo Lý Uyển Nhi đứng sau, mặt nghiêm. Hứa Minh Châu quỳ dưới đất, nước mắt lưng tròng, không dám nói gì thêm.

Chiêu Nguyệt đứng bên hành lang, quan sát.

Kiếp trước, nàng không can thiệp. Lý Uyển Nhi phạt Hứa Minh Châu quỳ ngoài sân hai canh giờ, khiến con bé bị cảm nặng. Trần Quý phi nhân đó trách Lý Uyển Nhi "hà khắc", thêm một lần bôi đen hình ảnh nàng ta trước Hoàng đế.

Một mũi tên trúng hai đích — hại cả Hứa Minh Châu lẫn Lý Uyển Nhi.

Kiếp này —

"Thuận Tần nương nương." Chiêu Nguyệt bước xuống sân, nở nụ cười dịu dàng. "Chiều muộn rồi, gió lạnh. Nương nương mặc áo ướt sẽ bị cảm mất."

Lý Uyển Nhi quay đầu, cau mày. "Ngươi là ai?"

"Thiếp là Tài nhân Lâm Chiêu Nguyệt, mới nhập cung." Nàng cúi đầu lễ phép, rồi ngẩng lên, mắt nhìn vết trà trên áo. "Nương nương, thiếp biết một cách tẩy vết trà lụa rất hiệu quả — dùng nước gạo ấm ngâm nửa canh giờ, vết trà sẽ sạch hoàn toàn. Không hại vải."

Lý Uyển Nhi liếc nàng, vẻ nghi ngờ. "Thật?"

"Thật ạ." Chiêu Nguyệt quay sang nhìn Hứa Minh Châu — con bé đang quỳ, đầu gối trên đá lạnh, mắt đầy nước. Nàng nói nhẹ nhàng: "Hứa muội muội chắc cũng không cố ý. Nương nương rộng lượng, tha cho muội ấy một lần — muội ấy sẽ nhớ ơn nương nương suốt đời."

Câu nói nghe như xin tha. Nhưng Chiêu Nguyệt biết — với tính cách Lý Uyển Nhi, nàng ta thích được tung hô hơn thích trừng phạt. "Rộng lượng" là từ khóa đánh trúng lòng tự tôn.

Lý Uyển Nhi im lặng vài giây. Rồi phẩy tay:

"Được. Ta tha cho ngươi lần này." Nàng ta nhìn Hứa Minh Châu. "Lần sau cẩn thận hơn."

Hứa Minh Châu mừng rỡ, lập tức dập đầu: "Đa tạ nương nương! Đa tạ Lâm tỷ tỷ!"

Chiêu Nguyệt giúp con bé đứng dậy, lấy khăn phủi bụi trên đầu gối cho nàng ta. Hứa Minh Châu nhìn nàng, mắt lấp lánh biết ơn.

Lý Uyển Nhi đã quay đi, nhưng bước chân dừng lại nửa giây. Nàng ta quay đầu nhìn Chiêu Nguyệt — ánh mắt phức tạp.

"Ngươi... tên gì?"

"Lâm Chiêu Nguyệt."

"Hừ. Biết nói chuyện." Lý Uyển Nhi khịt mũi, rồi bước đi, cung nữ theo sau.

Chiêu Nguyệt nhìn bóng lưng nàng ta xa dần. Một nụ cười thoáng qua khóe môi.

Nước cờ đầu tiên — không phải đối phó kẻ thù, mà là kết giao đồng minh.

---

Đêm. Trường Xuân Các yên tĩnh.

Chiêu Nguyệt ngồi bên bàn, dưới ánh nến lay lắt, tay nắm chặt một chiếc trâm ngọc nhỏ.

Chiếc trâm — ngọc trắng tinh khiết, đầu trâm chạm hình hoa sen — là vật duy nhất nàng mang theo từ kiếp trước. Nàng không hiểu tại sao — khi trọng sinh, mọi thứ đều quay về lúc ban đầu. Nhưng chiếc trâm này, thứ Hoàng đế tặng nàng vào năm thứ ba, vẫn nằm trong tay nàng khi nàng tỉnh dậy trên xe loan.

Kiếp trước, Tiêu Dạ Trầm tặng nàng chiếc trâm này trong vườn mẫu đơn. Y không nói lời tình cảm — chỉ đưa cho nàng rồi bỏ đi. Mãi sau này nàng mới biết: chiếc trâm thuộc về mẹ ruột y.

Vật quý nhất của Hoàng đế, tặng cho nàng.

Nhưng y chưa bao giờ nói "ta yêu nàng".

Chiêu Nguyệt vuốt nhẹ bề mặt ngọc, mắt ẩn chứa bao nhiêu cảm xúc.

Kiếp này, nàng sẽ dùng chiếc trâm này. Nhưng phải đúng thời điểm. Khi Tiêu Dạ Trầm nhìn thấy nó — y sẽ sốc. Vì chiếc trâm này vẫn đang nằm trong hộp bảo vật của y. Cùng một chiếc trâm, xuất hiện cùng lúc ở hai nơi.

Đó sẽ là chìa khóa — để y bắt đầu tin nàng.

Nhưng chưa phải bây giờ.

Nàng cất chiếc trâm vào đáy hòm, khóa lại, giấu chìa khóa trong lớp lót vải.

Tiểu Hà đã ngủ say.

Chiêu Nguyệt thổi tắt nến, nằm xuống giường. Bóng tối ôm lấy căn phòng nhỏ.

Ngày mai — mùng Năm — yến tiệc. Trận đấu nhỏ đầu tiên.

Nàng nhắm mắt, nhưng khóe miệng cong lên.

Trần Ngọc Dao, ngươi đã quen thắng — nhưng lần này, ngươi sẽ thua mà không biết tại sao.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí