Chương 35: Lên Đường
Sau trận chiến, Thanh Vân Tông tang thương.
Lâm Hạo Thiên được chôn cất trên đỉnh Thanh Vân — nơi cao nhất, nơi gió thổi mạnh nhất. Kiếm tu — gió là bạn.
Tiểu Kiếm ngồi trước mộ sư phụ suốt ba ngày.
Ngày thứ tư, nàng đứng dậy.
"Sư phụ, con đi đây."
Vân Thanh Tử đứng chờ ở cổng tông.
"Thiên Sơn phía bắc. Mảnh kiếm thứ ba ở đó." Lão nói. "Nhưng Thiên Sơn là lãnh thổ của Huyền Minh Tông."
"Con biết."
"Ngươi sẽ đi một mình? Giữa lãnh thổ kẻ thù?"
"Không một mình." Tiểu Kiếm nhìn Tiểu Mộc. "Con có ba mảnh Cửu Thiên Kiếm. Ma Tông có ba. Còn ba mảnh ngoài kia."
Cô Phong bước tới. "Ta từ chức vị trí Hàn Phong Các. Đi cùng ngươi."
Trần Phong gãi đầu. "Đã nói rồi mà. Đi đâu cũng có ta."
Nhóm ba người — Tiểu Kiếm, Cô Phong, Trần Phong — bước qua cổng Thanh Vân Tông.
Phía trước — Thiên Sơn, vùng đất băng giá vĩnh cửu.
Tiểu Kiếm nhìn lên trời. Ánh chiều tà nhuộm vàng con đường.
"Cửu Thiên Kiếm — chín mảnh, chín phần linh hồn kiếm tiên. Ta phải tìm trước Ma Tông."
Nàng nắm chặt Tiểu Mộc. Ba mảnh trong kiếm cộng hưởng, tỏa sáng ấm áp.
"Sư phụ đã chỉ đường. Giờ, là lúc ta tự bước."
Ba người đi về phía bắc, bóng lưng nhỏ dần trên con đường dài.
Câu chuyện của Tiểu Kiếm — chỉ mới bắt đầu.