Chương 34: Thức Tỉnh
Mảnh kiếm thứ tư — ẩn trong Tiểu Mộc suốt thời gian qua.
Sư phụ đã giấu nó ở đó từ khi nàng còn nhỏ.
Máu của Tiểu Kiếm, nước mắt của Tiểu Kiếm, ý chí của Tiểu Kiếm — kích hoạt phong ấn.
Ba mảnh hợp nhất trong Tiểu Mộc.
Ánh sáng bùng nổ — xanh, vàng, và giờ thêm bạc. Ba màu xoay quanh thanh kiếm, tạo thành kiếm quang chói lóa.
Tiểu Mộc tiến hóa lần hai.
Thanh kiếm biến đổi hoàn toàn — không còn vẻ gỗ mộc mạc. Giờ đây, nó là một thanh trường kiếm tuyệt mỹ, thân kiếm trong suốt như pha lê, bên trong ba dòng năng lượng xanh-vàng-bạc chảy cuồn cuộn.
Tiểu Kiếm cảm nhận tu vi bùng nổ:
Trúc Cơ tầng 7. Tầng 8. Tầng 9.
Đỉnh phong Trúc Cơ.
Và — rào cản Trúc Cơ sang Kim Đan hiện ra. Nàng chưa vượt qua, nhưng đã chạm đến.
Sức mạnh mới tràn ngập. Cả chiến trường cảm nhận được.
Ma tu lùi lại, sợ hãi trước áp lực kiếm ý.
Chu Thiên Hành, đang bị thương nặng từ kiếm của Lâm Hạo Thiên, nhìn Tiểu Kiếm kinh hoàng.
"Không... không thể! Ba mảnh Cửu Thiên Kiếm?!"
Tiểu Kiếm nhìn hắn. Đôi mắt lạnh như băng.
"Đây là cú kiếm sư phụ ta dành cho ngươi."
Nàng phóng một kiếm.
Thanh Liên Kiếm Pháp — đệ thập thức — chiêu cuối cùng mà sư phụ truyền dạy.
Kiếm quang ba màu xé toạc bóng đêm, chém thẳng vào Chu Thiên Hành.
Hắn chắn bằng tất cả sức lực — ma lực, nội lực, cả mấy pháp bảo.
Không đủ.
Kiếm quang xuyên qua, cắt đứt một cánh tay.
Chu Thiên Hành gào thét, lùi lại. Huyết Ma lao đến cứu, mang hắn bay đi.
"TIỂU KIẾM!" Trần Phong từ xa gào lên. "Thắng rồi! Chúng rút lui!"
Ma Tông rút lui. Nhưng chiến thắng đẫm máu.
Tiểu Kiếm đứng giữa đống hoang tàn, ôm thi thể sư phụ.
Nước mắt đã cạn. Chỉ còn lời thề.
"Con sẽ tìm hết các mảnh kiếm. Con sẽ đánh bại Ma Tôn. Con sẽ hoàn thành kiếm đạo."
Tiểu Mộc rung nhẹ, như trả lời: ta sẽ luôn bên cạnh.
— HẾT ARC 4 —