Chương 2: Kiếm Linh Thức Tỉnh
Ba ngày.
Lâm Thanh Nguyệt ở dưới đáy vực Vong Hồn ba ngày.
Ba ngày đó, nàng ngồi xếp bằng trên nền đá, vận hành công pháp kiếm tu mới được kiếm linh truyền thụ. Kiếm linh không có ý thức, nhưng trong đó chứa đựng tàn dư ký ức của vị Kiếm Thần ngàn năm trước.
Từng đường kiếm. Từng chiêu thức. Từng lĩnh ngộ.
Tất cả đều in sâu vào tâm thức nàng, như thể nàng đã tu luyện hàng trăm năm trong cõi mộng.
"Cửu Thiên Kiếm Quyết."
Lâm Thanh Nguyệt thầm niệm danh xưng của bộ kiếm pháp này. Chín tầng, mỗi tầng tương ứng với một cảnh giới. Nàng hiện tại mới lĩnh ngộ được tầng thứ nhất — Phá Vân.
Chỉ tầng thứ nhất, nhưng uy lực đã vượt xa toàn bộ kiếm pháp của Thanh Vân Tông.
"Thảo nào Kiếm Thần có thể đánh bại vạn quân một mình."
Nàng mở mắt, ánh mắt trong veo như nước suối nhưng sâu thẳm không đáy.
Ba ngày vận công, tu vi đã ổn định ở Kim Đan sơ kỳ. Vết thương trên lưng hoàn toàn lành lại, không để lại sẹo. Cơ thể nàng thậm chí còn khỏe mạnh hơn trước khi bị thương.
Nhưng điều thay đổi lớn nhất không phải là tu vi.
Mà là tâm cảnh.
Lâm Thanh Nguyệt trước đây là một người dịu dàng, hay cười. Nàng tin người, yêu sư muội, kính sư phụ, hết lòng vì tông môn. Và chính sự ngây thơ ấy đã giết chết nàng.
Giờ đây, nàng đã hiểu.
Trong thế giới tu chân, lòng tốt mà không có thực lực, chỉ là con mồi.
Nàng đứng dậy, phủi bụi trên y phục rách nát. Nhìn quanh đáy vực một lần cuối.
"Nơi này là mộ phần của ta cũ."
Nàng bước đi, kiếm khí ngưng tụ dưới chân tạo thành bậc thang vô hình.
Từng bước. Từng bước.
Vách vực dựng đứng, nhưng nàng leo lên nhẹ nhàng như đi trên đường bằng.
Mất nửa canh giờ, nàng đã lên đến miệng vực.
Ánh trăng tràn vào mắt.
Lâm Thanh Nguyệt hít một hơi thật sâu. Không khí trong lành tràn đầy lồng ngực. Bầu trời đêm đầy sao, trăng bạc treo lơ lửng giữa trời.
Đẹp quá.
Nàng đã tưởng sẽ không bao giờ nhìn thấy bầu trời này nữa.
"Cảm ơn ngươi."
Nàng thầm cảm tạ kiếm linh trong cơ thể.
Vực Vong Hồn nằm ở rìa ngoài lãnh địa Thanh Vân Tông, cách chính điện khoảng hai trăm dặm. Xung quanh là rừng rậm hoang vu, hiếm có người qua lại.
Lâm Thanh Nguyệt không vội trở về tông môn.
Nàng cần chuẩn bị.
Tống Nhược Vi dám hạ thủ chắc chắn vì có người đứng sau. Mà người có thể đứng sau Tống Nhược Vi, trong toàn Thanh Vân Tông, chỉ có một người.
Đại trưởng lão — Chu Thiên Hành.
Tống Nhược Vi là đệ tử ruột của Chu Thiên Hành. Lão ta từ lâu đã thèm muốn vị trí Chưởng môn. Mà Lâm Thanh Nguyệt, từng là đệ tử yêu của Chưởng môn, tự nhiên trở thành cái gai trong mắt.
Khi nàng còn sống, Tống Nhược Vi không có cơ hội trở thành đệ tử chân truyền.
Khi nàng chết, mọi thứ thuộc về Tống Nhược Vi.
"Các ngươi đã tính toán kỹ lắm."
Lâm Thanh Nguyệt cười lạnh.
"Nhưng các ngươi quên mất một điều."
Nàng ngước nhìn vầng trăng sáng.
"Người chết, có thể sống lại."
Rừng đêm tĩnh lặng. Gió thổi qua tán lá xào xạc.
Lâm Thanh Nguyệt biến mất trong bóng đêm, như một thanh kiếm hòa vào hư không.
Ba ngày sau, một tin tức chấn động lan truyền khắp vùng Tu Chân Giới phía Đông.
Thanh Vân Tông đại đệ tử Lâm Thanh Nguyệt, thiên tài kiếm đạo trăm năm có một, đã tử nạn tại vực Vong Hồn.
Tông chủ Lâm Hạo Thiên bi thống không thôi.
Tống Nhược Vi, xưng là chứng kiến "sư tỷ bất cẩn trượt chân", được toàn tông an ủi.
Đại trưởng lão Chu Thiên Hành, mặt đầy thương xót, đề nghị truy phong Lâm Thanh Nguyệt làm "Thanh Kiếm Tiên Tử".
Không ai biết, "Thanh Kiếm Tiên Tử" đang ngồi trong một quán trà nhỏ cách Thanh Vân Tông năm mươi dặm, bình thản uống trà.
Khuôn mặt đã thay đổi nhờ một thuật biến dung đơn giản.
Ánh mắt lạnh như băng, nhìn xuyên tách trà, nhìn xuyên bức tường, nhìn về phía Thanh Vân Tông trên đỉnh núi xa xa.
"Truy phong?"
Nàng nâng tách trà lên.
"Sớm thôi, ta sẽ tự mình lấy lại danh xưng."
Trà hơi đắng.
Nhưng nụ cười trên môi nàng, còn đắng hơn.