Chương 9: Mượn đao giết người, diệt trừ hậu họa

~9 phút đọc 1.718 từ

# Mượn đao giết người, diệt trừ hậu họa

Viên nhựa cây tẩm Mật Gấu Hắc Phong nằm chỏng chơ trên nền cẩm thạch, tỏa ra một mùi nồng hắc tanh hôi vô cùng nhạt nhòa nếu bị trộn lẫn cùng hương tử đàn, nhưng dưới con mắt sắc sảo của một kẻ đã sống qua sinh tử luân hồi như Cẩm Y, thủ đoạn hạ độc hương liệu này lại quá đỗi quen thuộc. Ở kiếp trước, chính Bách Mị Phấn của Bạch Mạn Nhu đã trộn xạ hương để hãm hại nàng, thì nay trò mượn hương phát độc lại vỗn cũ xài lại dưới sự chỉ đạo của tâm phúc Thái hậu.

Tôn Thái Hậu vẫn ngồi vững trên thái sư kỷ, bàn tay đồi mồi nắm chặt cán gậy, giọng gằn lên nhưng có phần yếu thế hơn: "Dù trong nhang có trộn thứ dơ bẩn gì thì Bán Hạ Hồng cũng ở trong cháo yến do Hoa cô mang tới. Hỏa lựu thất ở phòng bếp, nồi yến ninh ba giờ, ngoại trừ ả ai có cơ hội bỏ thuốc?"

"Cơ hội thì không chỉ có một người, Mẫu hậu." Cẩm Y quay gót, ánh mắt phượng hoàng rực sáng xoáy vào tỳ nữ vừa đứng hầu bên nôi cháo - cung nữ thiếp thân Nhã Phương của Diên Hi cung. Tỳ nữ này dọa sợ đến mức run rẩy, quỳ móp cả hai đầu gối. "Thái y, xin ông lấy mũi kim bạc kiểm tra ngay vạt áo lót bên trong ống tay phải của Nhã Phương. Ta tin rằng, bụi phấn của Bán Hạ Hồng bám cực kỳ dính, không dễ gì bị giũ sạch nếu có kẻ lén thò tay đổ bột vào mâm lúc tiếp nhận."

Tiêu Cảnh Dực khẽ hất cằm. Một cấm quân lập tức tiến lên, thô bạo túm lấy cung nữ Nhã Phương, giật ngược tay áo mỏng mùa đông của nàng ta ra. Lão thái y lập cập dùng kim bạc tẩm giấm cào nhẹ vào lớp lụa lót. Thoáng chốc, mũi bạc vốn trắng tinh lập tức xỉn đen như mực ống.

Sự thật đã phơi bày một nửa. Kẻ hạ độc trực tiếp vào cháo không phải Hoa cô, mà chính là nô tỳ bên người Tần Thường tại trong lúc chuyển bát cháo qua thềm son.

"Nô tỳ oạn oan! Nô tỳ oan uổng! Nô tỳ không có hạ Bán Hạ Hồng!" Nhã Phương gào thét khóc lóc, dập đầu rớm máu liên tục.

Cẩm Y phớt lờ tiếng gào rú ầm ĩ, thong thả xoay người đi vòng qua chỗ lư hương, chất giọng êm ái nhưng có sức nặng tựa ngàn cân: "Tất nhiên ngươi không có thứ độc phẩm đó, chỉ có kẻ đưa nó cho ngươi và xúi giục ngươi. Bán Hạ Hồng và Mật Gấu Hắc Phong vốn dĩ thuộc dòng độc dược Cung Xích của dân du mục ngoài quan ải, nội trạch hoàng gia mấy mươi năm nay hoàn toàn cấm xuất hiện. Cả hoàng cung này người xuất thân ngoại biên từng quen biết dược tính này... chỉ có một vài tỷ muội theo hầu từ năm Tiên Đế."

Mũi nhọn đã không còn chắp vá mỏng manh nữa, nó chĩa thẳng với độ chính xác tử thần. Thái Hậu Tôn thị biến nhan sắc lạnh toát, trong khi Trần ma ma – ma ma thiếp thân đứng sau lưng nãy giờ – đồng tử dãn ra, hai bàn tay giấu trong tay áo cuộn chặt nổi gân xanh. Trần ma ma xuất thân từ cô nhi ở ngoài quan ải Lưỡng Xuyên, đi theo Tôn thị từ thời phi tần, am hiểu kịch độc biên cương vô số kể.

Cẩm Y dừng bước, đứng cách Trần ma ma ba bước chân, mỉm cười sắc như đao tạc: "Trần ma ma, ta nghe nói chứng phong thấp của bà dạo mùa đông lại tái phát. Bà luôn dùng cao hổ cốt xoa bóp, nhưng thứ cao ấy nếu đụng phải loại nhang đàn tẩm mật gấu, thì vết chà xát ở ống tay áo sẽ không bao giờ chịu bay mùi mà quấn bện tới nửa tháng. Mấy hôm trước vào thỉnh an Thái Hậu, ta đã thấy mùi này nồng đậm quanh người bà. Chẳng hay, nén nhang trong phòng Tần Thường tại có phải do chính bà tốt bụng sai người ban xuống từ kho Thái hậu để cho cô ấy sưởi ấm, còn sẵn tiện dụ dỗ Nhã Phương thò tay rắc Bán Hạ Hồng rồi đổ vạ cho Khôn Ninh cung?"

Câu hỏi chất vấn thẳng mặt, lời lẽ đanh thép không còn nể nang.

Đầu gối Trần ma ma mềm nhũn, bà ta đột ngột khuỵu xuống. Nhưng là một con cáo già lọc lõi, Trần ma ma không lập tức nhận tội, chỉ khẩn thiết dập đầu kêu gào thảm thiết: "Hoàng hậu nương nương! Nô tỳ đi theo Thái Hậu ba chục năm, chưa từng dám phật nửa câu, làm sao có gan mưu sát hậu cung? Kính xin Bệ hạ và Oai Hoàng thái hậu xét soi lòng trung kiên của cẩu bộc! Đừng để người ta gắp lửa bỏ tay người, hủy hoại thanh danh cung Từ Ninh a!"

Lời thề sống chết mang cả Từ Ninh Thái hậu ra làm lá chắn để răn đe. Tôn Thái hậu tức tốc định đứng lên bảo vê nô tài tâm phúc, mở miệng gắt: "Cẩm Y! Chỉ dựa vào cái mũi đánh hơi hương của ngươi mà dám định đoạt sinh tử một quản tự ma ma của ai gia? Khó trách thiên hạ nói Thượng Quan gia ngang ngược ngất trời!"

"Thần thiếp đâu chỉ có mũi đánh hơi." Cẩm Y nghênh đón uy áp của Thái hậu mà không hề chớp mắt, khóe môi khẽ cong lên đường nét chết chóc. Nàng đưa tay rút trong tay áo ra một chiếc ấn chỉ bằng ngà voi nhỏ xíu, tung lên án thư trước mặt Tiêu Cảnh Dực. "Bệ hạ. Cách đây ba ngày, ám vệ Thượng Quan gia vô tình tuần tra ở cửa Tây môn phụ thành, bắt được một tiểu tử bán thuốc rong trà trộn chở phân ngựa đi ném. Trong đế giày hắn tàng trữ 5 cân Bán Hạ Hồng chưa kịp nghiền, hắn nhận tội đã bán một lượng nhỏ cho cung tỳ ra cung mua phấn. Tiểu tử ấy vẫn còn sống bám ở nha môn Hình bộ. Mười vạn lượng bạc hối lộ có lưu trữ con dấu của Từ Ninh cung trên tấm ngân phiếu mà hắn giữ... tất cả tang chứng đều ở ngự tiền ty."

Bùm!

Lời vừa dứt, linh hồn Tôn Thái Hậu vỡ nát. Bà ta lảo đảo lùi lại vấp phải ghế kỷ, suýt nữa ngã lăn. Trần ma ma thì hoàn toàn gục ngã, khuôn mặt nhăn nheo hằn đầy nếp nhăn giãy giụa tuyệt vọng, há hốc miệng không tát nổi một câu biện hộ. Ngay cả Tiêu Cảnh Dực cũng phải giật mình, đồng tử co rút nhìn Cẩm Y. Nữ nhân này, từ ba ngày trước đã âm thầm giăng lưới ngoài cung, chặn đứng nguồn độc, tính toán từng bước lùi để biến mưu kế hãm hại nàng thành một bản án tử trực diện bứt đứt cánh tay trái của mẫu hậu hắn! Nàng không phải là chim oanh hót trong lồng, nàng là con rắn chúa tính toán thần sầu!

Nhân lúc phe địch mất hoàn toàn khả năng kháng cự, Cẩm Y quay ngoắt người về phía Tiêu Cảnh Dực, hai tay chắp lại dập đầu bái cẩn, giọng nói dồn dập hùng hồn của bậc chủ nhân: "Bệ hạ! Tội mưu hại phi tần, hỗn loạn nội đình, âm mưu đổ tội mưu phản nhiễu loạn triều cương cho hoàng hậu. Bằng chứng rành rành, nội bộ thối nát, Trần ma ma này thân làm nô tì mà cậy thế mẫu hầu lộng quyền tàn sát. Xin bệ hạ làm gương Lục cung, chém đầu lập uy! Xử lăng trì theo quốc pháp Đại Tĩnh!"

"Cẩm Y! Ngươi dám!" Thái hậu thét lên, tay vươn ra muốn cứu Trần ma ma, người bạn thanh mai trúc mã theo bà nửa đời.

Nhưng Tiêu Cảnh Dực đứng phắt dậy, đôi mắt bạo chúa phủ thêm màu máu của sự kinh ngạc lẫn tán thưởng mưu quyền đối với vị Hoàng Hậu dưới trướng. Hoàng gia bị cắm sừng quyền lực ngay trước mặt, không thể không giết uy hậu cung. Hắn rút gươm treo trên tường, quăng mạnh rầm chảng xuống đất ngay trước mặt Trần ma ma, lạnh lẽo phán quyết:

"Hoàng hậu thân chánh lục cung, thay trẫm nhổ bỏ ác nhọt, giải nỗi oan tài đức vẹn toàn. Lôi Trần ma ma và Nhã Phương ra khỏi Diên Hi cung, trượng sát tại chỗ vứt xác ngoài bãi phân ngựa! Từ hôm nay, toàn bộ Từ Ninh cung cấm cửa quét dọn một tháng tĩnh thân. Ai dám kháng mệnh, đồng tội xử chém!"

Ngự lâm quân lập tức ập tới gông cổ Trần ma ma đang gào khóc điên loạn kéo đi. Tiếng đập trượng nện vào da thịt bần bật từ ngoài sân Diên Hi cung vang lên cùng tiếng thét tử tuyệt. Tôn Thái Hậu đứng chôn chân như gốc cây khô héo, hai mắt vằn tia đỏ phẫn hận nhìn Cẩm Y, nhưng lực bất tòng tâm. Vị mưu sĩ số một của bà chỉ trong nửa ngày đã hóa kiếp hồn ma, và Bạch Mạn Nhu thì cấm túc phế lụy. Lưỡi dao Cẩm Y mượn từ gươm Hoàng đế đã cắt cụt đứt tay chân Thái hậu vô cùng hoa mỹ.

Sóng ngầm cuộn trào tan tác. Trong màn tuyết bay mịt mù, Thượng Quan Cẩm Y tự tay dìu Hoa cô đứng dậy khỏi nền gạch buốt. Nàng quay đầu liếc nhìn bóng lưng Tiêu Cảnh Dực biến mất trong tuyết, trên môi hiện lên nụ cười lạnh như cõi âm ty. Vương giả trò chơi mới chỉ vừa lật chương. Hoàng thành Đại Tĩnh, từ nay về sau, Lục cung độc duy nhất một chủ nhân tàn độc ngồi phượng tọa.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí