Chương 8: Sóng ngầm gợn sóng, Tôn thị ra chiêu
# Sóng ngầm gợn sóng, Tôn thị ra chiêu
Việc thay máu Ngự Thiện phòng và Ty Y cục kết thúc nhanh gọn, Thượng Quan Cẩm Y ngồi trong Khôn Ninh cung mà dường như có thể nắm trong lòng bàn tay mọi nhịp thở của hậu viện. Mọi bát sâm dâng lên Trường Xuân cung của Bạch Mạn Nhu hay y phục mặc trên người Thái Hậu đều bị tai mắt của nàng kiểm chứng gắt gao. Thế nhưng, trong chốn hậu cung, yên bình mãi mãi chỉ là lớp vải lụa mỏng manh, che đậy thứ gươm đao độc địa chực chờ ở phía sau.
Đầu tháng hai, tuyết đã ngừng rơi đứt đoạn nhưng cái lạnh vẫn cắt thịt. Trong Diên Hi cung nhỏ bé u ám, Tần Thường tại – một phi tần mờ nhạt vốn không được Hoàng thượng sủng ái suốt nửa năm qua, lại bất ngờ đột nhiên ho khan ra máu. Chuyện một mỹ nhân thất sủng ngã bệnh ở xó cung vốn chẳng phải việc kinh thiên động địa, nhưng cái chết có thể đến dễ dàng, còn sự kiện này lại diễn ra quá mức bất thường.
"Nương nương!" Thúy Vi lao vào thư phòng của Khôn Ninh cung, tà váy va đập lộn xộn, trên mặt loát một tầng mồ hôi ớn lạnh hốt hoảng. "Tần Thường tại ở Diên Hi cung vừa dùng xong bát cháo tổ yến buổi xế, bỗng nhiên nôn trào máu đen, co giật giữa sảnh. Thái y viện đã chạy đến nhưng nói rằng hiện tình vô cùng nguy kịch, độc tính chưa dò ra. Tôn Thái Hậu đã đích thân mang kiệu tới đó, bắt giữ toàn bộ cung nữ bưng cháo và lôi Hoa cô từ Ngự Thiện phòng ra đánh đập đòi bằng chứng!"
Cẩm Y đang nâng bút vẽ một cành mai gãy trên giấy tuyên, nét bút khẽ khựng lại, một giọt chu sa nhỏ xuống mặt giấy trắng muốt như vệt máu loang lổ.
"Hoa cô bị bắt?" Cẩm Y từ tốn đặt cây bút lông xuống, khuôn mặt tuyệt nhiên không có nếp dao động thảng thốt như Thúy Vi. Nàng sớm biết Tôn Thái Hậu không phải ngọn đèn cạn dầu. Vừa nhậm quyền được vài ngày, người giám sát của nàng ở Ngự Thiện phòng đã lập tức bị găm tội lớn. Đây không phải trùng hợp ngẫu nhiên.
Tần Thường tại vốn tính tình nhu nhược nhát gan, quanh năm chỉ co cụm trong cung, không kết thù chuốc oán với ai, lại càng không ngăn cản đường ân sủng của bất kỳ mỹ nhân nào. Giết nàng ta để cầu vinh là hoàn toàn vô lý. Mục đích thực sự của thủ phạm không phải là cái mạng của Tần Thường tại, mà là để tạt gáo nước bẩn vào "khả năng cầm quyền" của Cẩm Y. Nếu cơm nước trong Hoàng cung bị nhiễm độc, người chịu trách nhiệm trực tiếp chính là người vừa đứng ra bổ nhiệm quản lý mới: Hoàng hậu.
Thái Hậu muốn mượn tính mạng một phi tần thấp kém để hất cẳng Hoa cô, tước lại quyền lực điều hành lục cung, đồng thời đẩy Cẩm Y vào tội gián tiếp mưu sát hậu cung, phơi bày sự tắc trách của nàng ngay trước mặt Bệ hạ.
"Thái hậu ra tay nhanh chớp nhoáng thật," Cẩm Y hừ lạnh một tiếng, cầm chiếc khăn lau sạch phần mực dính trên tay áo. "Đi, bồi bổn cung tới Diên Hi cung. Sân khấu mụ ta đã dụng công dựng sẵn, bổn cung làm sao có thể phụ lòng không đến góp vui."
Khi kiệu phượng của Cẩm Y đến trước sân Diên Hi cung, tiếng khóc than của cung tỳ và sự hỗn loạn ồn ào đã bao chùm một góc trời. Tiêu Cảnh Dực thân mặc miện phục long vân màu đen tuyền đứng chắp tay ở giữa sảnh chính, sắc mặt lạnh như băng. Đối diện hắn, Tôn Thái Hậu đang ngồi trên ghế thái sư, đôi mắt hằn học nhìn xuống sàn nhà.
Ngay dưới chân bà ta là vũng máu đen tanh tưởi của Tần Thường tại chưa kịp dọn. Ở một góc sân phủ tuyết, Hoa cô – nữ quan Ngự Thiện phòng vừa được Cẩm Y cân nhắc – đang bị hai tên thị vệ đè gập người, lưng cắm đầy dấu gậy rướm máu tươi, nhưng bà cắn răng không rên nửa lời, trừng mắt ngoan cường quyết không nhận một chữ phản nghịch.
"Kháo kiến Mẫu hậu. Bái kiến Bệ hạ." Cẩm Y ung dung bước vào điện, giọng nói trầm tĩnh vang vọng giữa sự náo loạn ngột ngạt. Lễ nghi bái cẩn không sai sót một ly, hoàn toàn toát lên phong độ chủ nhân lục cung không bị khuất phục bởi cảnh tượng đáng sợ trước mặt.
Tôn Thái Hậu đập mạnh cây gậy khảm ngọc đầu rồng xuống đất, âm thanh cộc vang đanh ác: "Hoàng hậu! Tiệc Thưởng Mai ngươi chê trách Bạch Tiệp dư giấu diếm dùng phấn hại thai nhi, ai gia cho rằng ngươi là kẻ cẩn trọng, biết cách lo toan quy củ, mới nhắm mắt để ngươi tự thuyên chuyển nhân sự hậu cung. Nhưng ngươi mở to mắt ra mà nhìn xem! Mới chỉ năm ngày, nô tài mới mà ngươi cất nhắc vào Ngự Thiện phòng đã to gan hạ độc vào cháo tổ yến, mưu hại sủng phi của phu quân ngươi! Quản giáo lơ là, dung túng ác tì, ngươi có tư cách gì làm mẫu nghi thiên hạ?"
Thái Hậu đâm thẳng mũi dao tàn nhẫn, không thèm nể mặt dù chỉ nửa câu. Tiêu Cảnh Dực hơi nghiêng mắt nhìn Cẩm Y, vẻ mặt hắn phức tạp. Hắn biết Cẩm Y vừa siết chặt lại bộ máy hậu viện mười ngày qua, và hắn âm thầm ủng hộ để nàng răn đe bọn tay chân của Thái hậu. Nhưng hiện thực máu me đang chực chờ bóp chết nàng, nếu nàng không có lời giải thích, hắn cũng chẳng thể chống lại luật lệ hoàng tộc.
Cẩm Y liếc nhìn bát cháo nát vụn ở góc tường và Hoa cô đang bị đánh đập tàn bạo ngoài sân, đôi mắt nàng lạnh buốt hẹp lại. "Thái Hậu bớt giận. Thuốc độc không có chân, tự rớt vào cháo không thể chỉ cậy vào miệng lưỡi cung nhân mà thâu tóm án trạng. Xin hỏi, Thái y viện đã tra ra đó là loại độc gì chưa?"
Lão thái y run lẩy bẩy từ trong buồng ngủ lết ra, cúi đầu run rẩy bẩm: "Hồi bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu... Tần Thường tại trúng phải Bán Hạ Hồng... Một loại độc dược cực hiếm tác dụng vào máu, uống cùng lúc đụng tới mật gấu sẽ gây nôn ra máu, tà khí công tâm. Lão thần kiểm tra tàn dư trong cung tỳ dâng bát cháo, quả thật trong cháo có chứa thành phần bột Bán Hạ Hồng, hòa tan không màu không vị."
Thái Hậu tức thì chỉ thẳng tay về phía Hoa cô đang bị đè: "Còn chối cãi gì nữa? Trong mười người nấu ăn, chỉ có mình ả Hoa cô là chưởng quản tổ yến. Nếu không phải ả, làm sao thứ độc chất quý hiếm này có thể trộn vào thức ăn của Hỏa lựu thất?"
Tiêu Cảnh Dực cau mặt chán chường: "Người đâu, lôi tiện tì Ngự Thiện phòng đi, thẩm vấn nghiêm ngặt, bắt khai ra đồng đảng cấu kết."
"Chậm đã!" Lần này, tiếng Cẩm Y dõng dạc nâng lên, đánh thẳng vào mệnh lệnh của hoàng đế. Mọi người nín thở nhìn về phía nàng. Nàng quỳ một gối xuống trước mặt hoàng đế, lưng vẫn thẳng tắp kiêu ngạo: "Bệ hạ minh giám. Việc bổ nhiệm Hoa cô là ý của thần thiếp. Thần thiếp giao phó cho bà ấy, bà ấy tuyệt đối không mưu sát phi tần. Nếu bệ hạ chỉ vì một lời kết luận vội vã mà giết một chưởng sự Ngự Thiện phòng, ngày mai cả thiên hạ sẽ nói Hoàng hậu ngu độn dùng sai người. Xin Bệ hạ cho thần thiếp nửa nén hương thời gian để thẩm tra tại chỗ, nếu không tra ra chân tướng minh bạch sự vô can của bà ấy, thần thiếp nguyện giao nộp mộc bài chưởng quản Lục cung, tự phế quyền nhiếp chính hậu viện!"
Lời thề động trời! Mọi phi tần ở đó tái nhợt mặt mày. Thượng Quan Cẩm Y đem toàn bộ danh dự hoàng hậu và quyền lực mình vừa khó nhọc lấy lại được để đánh cược cho một ma ma nhà bếp. Tiêu Cảnh Dực sững sờ, hàng lông mày sắc sảo của hắn hơi nhíu lại. Sự lỳ lợm và tự tin của người nữ nhân này khiến hắn nhen nhóm một sự hiếu kỳ đến tột độ. Hắn muốn xem nàng lấy gì để phá giải cú đánh chí mạng này.
"Được." Tiêu Cảnh Dực lạnh nhạt lên tiếng, âm vang uy nghi trấn áp cơn tức tối định phản đối của Thái hậu. "Trẫm cho nàng nửa nén hương. Chỉ cần qua nửa nén hương, sự việc không có bằng chứng, trẫm sẽ làm đúng y vạch tội, không nương nhẹ bất kỳ thân thủ nào của nàng."
"Đa tạ Bệ hạ." Cẩm Y đứng phắt dậy. Nàng không liếc nhìn đám binh sĩ hay Hoa cô đang khóc lóc, mà đi thẳng về phía lò hương bằng đồng chạm khảm đang tỏa khói lượn lờ ở góc phòng ngủ của Tần Thường tại. Nàng nhìn lão thái y, gằn giọng: "Thái y vừa nói, Bán Hạ Hồng phải đụng tới mật gấu mới phát tác mạnh đúng không?"
"Đ-Đúng vậy thưa nương nương," Thái y lập cập đáp.
"Cháo tổ yến vốn là món thanh đạm giải nhiệt, làm sao có thể chứa mật gấu đại nhiệt?" Cẩm Y lạnh lùng cười mỉm, lấy chiếc khăn tay bịt kín mũi, dùng kẹp vàng gắp viên lư hương đang tàn rụi bên dưới lớp tro đồng. Nàng gắp lên một cục nhựa cây đen nhánh, ném cạch xuống nền cẩm thạch trước mặt Thái hậu. "Sự thật nằm ở đây. Thứ độc phát tác tối đa, không phải vì trong họng chứa độc cháo, mà là vì bầu không khí nhang trầm trong phòng Tần Thường tại này đã chứa sẵn lượng lớn Mật Gấu Hắc Phong tẩm trong nhựa tử đàn!"
Tất cả cung nữ ngẩn ngơ không kịp hiểu, trong khi đồng tử của Trần ma ma – kẻ đứng đằng sau chống lưng Tôn Thái Hậu – bất giác thu hẹp lại bằng đầu mũi kim, chân trái bà ta vô thức lùi về phía sập gỗ. Cẩm Y vừa bắt được con đường phản kích mỏng như tơ nhện. Cục nhựa cây đen ấy, không chỉ minh oan cho Hoa cô, mà nó là lưỡi dao bén nhất để Cẩm Y chuẩn bị găm thẳng vào yết hầu đối diện. Nửa nén hương lật thiên địa của nàng, chính thức vận hành.