Chương 8: Kẻ Xâm Nhập
Khoa lắp camera an ninh vào ngày hôm sau.
Không phải loại chuyên nghiệp — chỉ là hai cái Xiaomi giá rẻ mua online, kết nối qua wifi với điện thoại. Một cái hướng về cổng chính, một cái hướng vào sảnh — nơi có cửa tầng hầm.
Thu Hà hỏi: "Anh nghĩ Hắc Linh sẽ quay lại?"
"Ông ta muốn vào tầng hầm. Ông ta biết Cổng ở đâu. Và ông ta cần tôi — nhưng nếu tôi không hợp tác, ông ta sẽ tự tìm cách."
"Vậy sao anh không đổi khóa?"
"Vì tôi muốn biết ông ta làm gì khi nghĩ không ai nhìn thấy."
Thu Hà nhìn anh. "Anh đáng sợ đấy, kiến trúc sư ạ."
---
Hai ngày không có gì xảy ra. Khoa cải tạo phòng khách tầng 1 — công việc thật sự, công việc mà anh bỏ bê suốt tuần. Lột giấy dán tường, sơn lại trần, thay ống nước. Ban ngày, biệt thự chỉ là một ngôi nhà cũ cần sửa. Ban đêm, nó trở thành thứ khác — nhưng Khoa đã quen. Vết nứt sáng. Nhã cười. Ông Vinh ngồi trong thư phòng. Bóng Đen thở ở tầng hầm. Đó là cuộc sống mới.
Đêm thứ ba. 1 giờ 47 sáng.
Điện thoại rung. Cảnh báo chuyển động từ camera cổng.
Khoa mở app. Hình ảnh hồng ngoại — xám đen, hạt mịn. Một bóng người đang leo qua tường rào bên hông biệt thự. Không đi cổng chính — leo tường, nhẹ nhàng, chuyên nghiệp, như đã làm nhiều lần.
Hắc Linh.
Ông ta mặc áo đen, quần đen, đội mũ len kéo sát trán. Trông không giống nhà ngoại cảm — giống trộm. Ông ta tiếp đất, đứng im ba giây — lắng nghe — rồi di chuyển dọc tường biệt thự về phía cửa sau.
Camera trong sảnh bắt được ông ta bốn phút sau. Cửa sau mở — Hắc Linh có chìa. Nghĩa là: hoặc ông ta từng có chìa, hoặc ông ta đúc chìa riêng, hoặc có ai đó cho ông ta.
Ông ta đi thẳng đến cửa tầng hầm.
Khoa quan sát trên màn hình, nín thở.
Hắc Linh rút từ trong túi áo ra một túi vải nhỏ — kiểu túi đựng bùa. Ông ta mở túi, lấy ra một thứ gì đó — camera hồng ngoại không rõ, nhưng nó phát sáng nhẹ. Ông ta đặt thứ đó lên mặt cửa tầng hầm, ấn chặt, miệng lẩm bẩm.
Rồi ông ta thử mở cửa.
Khóa. Khoa đã khóa lại — ổ khóa mới, khóa chữ U, mua ở tiệm Kim khí ngoài phố.
Hắc Linh thử chìa — không vào. Thử bẻ — không bẻ được. Ông ta đứng im, nhìn ổ khóa.
Rồi ông ta cười. Rất nhẹ. Camera bắt được nụ cười — lạnh, kiên nhẫn, không vội vã.
Ông ta rút lại thứ phát sáng, nhét vào túi vải, quay lưng và đi ra cửa sau.
Toàn bộ quá trình: tám phút.
---
Sáng hôm sau, Khoa gọi Thu Hà đến.
"Xem đi." Anh mở video trên laptop.
Thu Hà xem hai lần. Lần đầu im lặng. Lần hai ghi chép.
"Ông ta có chìa cửa sau. Ông ta đã vào đây trước — nhiều lần." Cô nhíu mày. "Thứ ông ta đặt lên cửa tầng hầm — anh biết là gì không?"
Khoa lắc đầu. "Nhưng nó phát sáng. Trên camera hồng ngoại. Nghĩa là nó tỏa nhiệt — hoặc tỏa năng lượng nào đó."
"Bùa?"
"Có thể. Hoặc một loại dụng cụ." Anh nhớ lại nhật ký Trương Bá Vinh — nhà ngoại cảm họ Nguyễn "chuẩn bị nghi lễ." Gia đình Hắc Linh có kiến thức — thật sự, không phải mê tín — về Cổng Âm. Họ biết cách tương tác với nó.
"Tôi sẽ cho video này lên báo." Thu Hà rút điện thoại.
"Chưa." Khoa giữ tay cô. "Nếu cô cho lên báo, Hắc Linh sẽ biết ta theo dõi ông ta. Ông ta sẽ cẩn thận hơn — hoặc tệ hơn, ông ta sẽ hành động nhanh hơn."
"Vậy anh muốn làm gì?"
"Theo dõi tiếp. Để ông ta quay lại, để xem ông ta muốn gì ở tầng hầm." Khoa nhìn màn hình — freeze frame, Hắc Linh cười trước cửa tầng hầm. "Và tôi muốn cô tra thêm về ông nội ông ta — Nguyễn Đắc Huyền. Ông ta 'chuẩn bị nghi lễ' năm 86. Ông ta biết cách mở Cổng. Kiến thức đó — Hắc Linh có."
"Nguy hiểm," Thu Hà nói.
"Rất."
---
Thu Hà gọi lại chiều hôm đó.
"Nguyễn Đắc Huyền." Giọng cô nghiêm trọng. "Tôi lục hồ sơ sở lưu trữ thêm lần nữa. Ông ta không chỉ là nhà ngoại cảm — ông ta là thành viên của một hội kín. Hội Hắc Minh."
"Hội gì?"
"Hội Hắc Minh. Thành lập năm 1956 tại Đà Nẵng. Mục đích: 'nghiên cứu ranh giới giữa hai cõi.' " Thu Hà đọc từ tài liệu. "Có ba thành viên sáng lập — Nguyễn Đắc Huyền là một. Hai người còn lại: Lê Văn Thuận và Phạm Thị Diệu. Cả ba đều chết bất thường — Huyền đột quỵ, Thuận mất tích năm 1990, Diệu nhảy lầu năm 1993."
"Và hội bây giờ?"
"Chính thức thì đã giải tán. Nhưng... tôi tìm thấy một thứ." Thu Hà dừng lại — kiểu dừng kịch tích mà nhà báo hay dùng khi có tin bom tấn. "Nguyễn Đắc Huyền có một kho lưu trữ cá nhân — đăng ký tại sở lưu trữ thành phố nhưng chưa ai mở. Hồ sơ đóng dấu 'tài liệu cá nhân, không phân loại.' "
"Mở được không?"
"Về lý thuyết, người thừa kế có quyền truy cập. Người thừa kế duy nhất còn sống: Nguyễn Đắc Linh. Tức Hắc Linh."
Im lặng.
"Nhưng," Thu Hà tiếp, giọng lanh lợi, "có một quy định: nếu tài liệu liên quan đến vụ án hình sự, báo chí điều tra có quyền yêu cầu tiếp cận. Vụ thảm sát biệt thự số 7 — mười ba người chết — hồ sơ hình sự. Kho lưu trữ của Nguyễn Đắc Huyền — nhà ngoại cảm có liên quan trực tiếp."
"Cô có thể làm được?"
"Anh Khoa. Đây là việc tôi sinh ra để làm."
---
Đêm hôm đó, Khoa không ngủ. Ngồi trong sảnh, laptop mở video camera, mắt theo dõi hai khung hình — cổng và sảnh. Nhã xuất hiện ở tầng 2 — ánh sáng lờ mờ trong tấm gương hành lang — nhưng không xuống. Cô bé sợ tầng hầm. Cô bé sợ Bóng Đen. Nhưng hơn hết — Khoa nhận ra — cô bé sợ Hắc Linh.
"Ông ấy đến rồi hả?" Nhã hỏi, giọng vọng từ gương. "Người đàn ông mắt tối."
"Đến rồi. Nhưng anh không để ông ấy vào."
"Ông nội... ông nội nói người đàn ông mắt tối là cháu của người đã giết nhà mình."
Khoa nhìn tấm gương. Hình ảnh Nhã nhấp nháy — như tín hiệu TV kém. Cô bé khóc — không ra tiếng, chỉ nước mắt lăn trên gò má trong suốt.
"Ông không giết gia đình mình, Nhã ơi." Khoa nói nhẹ nhàng. "Ông nội con hy sinh — cả gia đình hy sinh — để bảo vệ thành phố. Con là người hùng. Cả nhà con đều là anh hùng."
Nhã nhìn anh. Nước mắt dừng. Và lần đầu tiên — lần đầu tiên kể từ khi Khoa gặp cô bé — Nhã mỉm cười.
Không phải nụ cười buồn. Nụ cười trẻ con. Sáng. Ấm.
"Anh hùng," cô bé lặp lại. "Nhã là anh hùng."
Rồi cô biến mất. Tấm gương trống. Phản chiếu Khoa — một mình, mắt đỏ, ngồi giữa biệt thự đầy vết nứt.
Anh mỉm cười. Lần đầu tiên trong nhiều ngày.
Rồi điện thoại rung. Tin nhắn từ số lạ:
"Tôi biết anh đang theo dõi tôi. Hãy cẩn thận — camera không bắt được tất cả."
Hắc Linh.
Nụ cười tắt.