Chương 7: Phía Dưới
Khoa quyết định vào tầng hầm vào buổi trưa — khi biệt thự yên ắng nhất, khi vết nứt mờ nhất, khi Bóng Đen (nếu nó tồn tại) yếu nhất.
Anh dành cả buổi sáng chuẩn bị. Đèn pin hai cái — một chính, một dự phòng. Chai nước. Điện thoại sạc đầy. Thước laser — vì kiến trúc sư không bao giờ ra trận mà thiếu thước. Và chiếc chìa khóa rỉ sét — chiếc nhỏ nhất trong chùm.
Thu Hà đến lúc 11 giờ, theo yêu cầu của Khoa. "Tôi vào tầng hầm. Cô đợi ở sảnh. Nếu mười lăm phút tôi không lên — gọi 113."
"113?" Cô nhìn anh như nhìn người điên. "Gọi nói gì? 'Chào, bạn tôi bị ma kéo vào tầng hầm'?"
"Nói có người bị nạn trong hầm. Họ sẽ phải đến." Anh nhét dây cáp USB vào túi — nối điện thoại với một cái loa bluetooth đặt ở cửa hầm, để Thu Hà có thể nghe nếu anh gọi.
"Anh Khoa." Thu Hà nắm cổ tay anh. Ngón tay cô ấm. "Đừng anh hùng."
"Tôi là kiến trúc sư. Chúng tôi đo đạc, lên bản vẽ, rồi giao cho người khác làm phần nguy hiểm." Anh cố cười. Không tự nhiên lắm.
---
Chìa khóa xoay trong ổ khóa với tiếng ken két — bốn mươi năm rỉ sét chống lại một cú vặn. Khoa phải dùng cả hai tay. Ổ khóa nhả ra với tiếng tách khô khan — như xương gãy.
Cánh cửa gỗ dày mở ra.
Lạnh.
Không phải gió lạnh. Không phải điều hòa lạnh. Lạnh từ bên trong không khí — như thể nhiệt độ bị hút ra, mỗi phân tử khí đều run rẩy. Hơi thở Khoa thành khói mỏng trước mặt — ở Hải Đăng, giữa trưa hè, 35 độ bên ngoài.
Cầu thang gạch dẫn xuống. Hẹp. Dốc. Không có tay vịn. Mỗi bậc phủ bụi dày — nhưng ở giữa mỗi bậc, bụi đã bị quét sạch. Dấu chân? Không — dấu trượt, như ai đó bị kéo xuống.
Đèn pin quét. Ánh sáng trắng xẻ qua bóng tối — và ánh sáng xanh từ vết nứt đáp lại, nhấp nháy dày đặc đến mức Khoa chỉ nhìn thấy xanh.
Vết nứt ở khắp nơi. Tường. Trần. Sàn. Không khí. Chúng xoắn vào nhau, chồng chéo, tạo thành một mạng lưới phát sáng — như tĩnh mạch trên da một sinh vật khổng lồ.
Khoa bước xuống bậc đầu tiên.
---
Tầng hầm rộng hơn anh tưởng.
Bản vẽ gốc của biệt thự — anh đã xem trong hồ sơ công chứng — ghi tầng hầm là 50 mét vuông. Không gian anh đang đứng ít nhất gấp ba lần.
Trần thấp — hai mét, Khoa phải hơi cúi đầu. Tường gạch cổ, trát vôi bong tróc, lộ ra gạch đỏ bên dưới. Sàn xi măng — nhưng ở giữa phòng, xi măng bị phá, lộ ra nền đất sét nâu đen.
Và ở giữa nền đất — vết nứt.
Không. Không phải vết nứt. Vết nứt ở trên là tĩnh mạch — thì cái này là trái tim.
Một đường rạn chạy dọc sàn, dài ba mét, rộng gần nửa mét — lớn nhất mà Khoa từng thấy. Ánh sáng xanh tuôn ra như lửa lạnh, sáng đến mức quét hết bóng tối trong phòng. Không khí xung quanh nó dao động — như nước trên mặt hồ khi có thứ gì di chuyển phía dưới.
Bàn thờ.
Bên cạnh vết nứt khổng lồ, một bàn thờ gỗ sơn son thếp vàng — cổ, đã cháy nham nhở, nhưng vẫn đứng. Trên bàn thờ: mười ba bát hương, mỗi bát cắm một cây nến đen — đã cháy hết, chỉ còn chân nến sáp đen chảy dài trên mặt gỗ.
Mười ba ngọn nến cho mười ba linh hồn.
Khoa áp tay lên miệng. Mùi — mùi đất ẩm, mùi nến cháy dở, mùi khói hương hàng chục năm ngấm vào gỗ — đập vào mũi anh như cú tát.
Và rồi — không khí thay đổi.
---
Nó không xuất hiện. Nó đã ở đó — từ khi Khoa bước xuống bậc thang đầu tiên — chỉ là bây giờ nó cho anh thấy.
Bóng Đen.
Không có hình dạng cố định. Nó giống một vùng bóng tối nén chặt ở góc tầng hầm — dày đặc, đậm hơn bóng thường, như thể ánh sáng bị nuốt vào đó và không bao giờ thoát ra. Đôi khi nó nhấp nháy — co giãn — như thở. Và ở giữa vùng tối, hai điểm sáng đỏ — nhỏ bằng đồng xu — giống mắt.
Không — là mắt.
Nó đang nhìn anh.
Khoa đứng bất động. Mọi bản năng trong cơ thể anh — mọi sợi dây thần kinh tiến hóa suốt triệu năm — đều hét lên: Chạy. Chạy ngay. Đừng quay lại.
Nhưng chân anh không nhúc nhích. Không phải vì sợ cứng — vì thứ gì đó giữ anh lại. Vết nứt dưới chân sáng lên, nhịp nhàng, và mỗi nhịp sáng anh cảm thấy nó — một lực kéo nhẹ, như nam châm kéo sắt, hút anh về phía vết nứt lớn.
*Đến đây.*
Không phải lời nói. Không phải ý nghĩ. Một lực — nguyên thủy, bản năng — như sức hút trọng lực. Tự nhiên. Không thể kháng cự.
Khoa bước thêm một bước. Không tự nguyện.
*Đến đây. Nhìn.*
Vết nứt dưới chân rộng ra — hay anh tới gần hơn? — và qua ánh sáng xanh, anh thấy: bên kia. Cõi Âm.
Không phải tối. Không phải lửa. Một thế giới xám — xám như ảnh cũ bạc màu, vô tận, trống rỗng. Trong đó, những bóng dáng di chuyển — chậm, lờ đờ, như người mộng du. Linh hồn. Hàng nghìn. Hàng triệu. Dạt dào và cô đơn.
Và ở xa — rất xa — một thứ gì đó nhìn lại anh.
Lớn.
Khoa chưa bao giờ biết sợ thật sự. Sợ thi trượt, sợ hết tiền, sợ bóng tối — đó là sợ trẻ con. Cái anh cảm thấy lúc này — nhìn vào thứ phía bên kia Cổng Âm — là sợ nguyên thủy. Nỗi sợ mà tổ tiên loài người cảm nhận khi đứng trước đại dương đêm, biết rằng có thứ gì đó dưới mặt nước, lớn hơn mọi thứ anh từng biết.
Bóng Đen cười.
Tiếng cười trầm đục vang khắp tầng hầm — không nghe bằng tai, nghe bằng xương. Nó rung qua sàn, qua tường, qua chân Khoa, lên tận ngực.
---
Một bàn tay nắm vai anh. Kéo lùi.
Khoa ngã ngửa. Sàn lạnh đập vào lưng. Đèn pin rơi, lăn, ánh sáng quay cuồng.
"KHOA!"
Thu Hà. Cô đứng trên cầu thang, mắt mở to, mặt trắng bệch. Cô đã chạy xuống — bất chấp lời dặn — vì nghe tiếng cười qua loa bluetooth.
"Ra! Ra ngay!" Cô kéo anh, dùng cả hai tay, lôi anh về phía cầu thang. Khoa thuận theo — chân bước cơ học, mắt vẫn nhìn về phía vết nứt.
Bóng Đen không đuổi theo. Nó đứng — hay trôi — ở góc phòng, hai đốm đỏ nhìn anh leo cầu thang.
Không vội. Không giận. Nó biết anh sẽ quay lại.
---
Trên sảnh, Khoa ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa tường. Toàn thân ướt mồ hôi lạnh. Tay run đến mức không cầm nổi chai nước.
Thu Hà quỳ bên cạnh, đổ nước lên khăn, lau mặt anh. Tay cô cũng run.
"Anh vào bao lâu?"
Khoa nhìn đồng hồ. "Mười hai phút."
"Mười hai phút mà anh đã gần bước vào vết nứt!" Giọng cô rít lên. "Tôi nhìn qua loa — nghe thấy tiếng cười — và tiếng bước chân anh mỗi lúc một xa! Anh bị nó dẫn dụ!"
Đúng. Bóng Đen không tấn công. Nó mời. Nó mở cửa, bật đèn, và chờ con mồi tự bước vào.
"Tôi thấy cõi bên kia," Khoa nói, giọng khàn. "Qua vết nứt. Nó... rộng lắm. Và có thứ gì đó rất lớn ở bên kia."
"Và mẹ anh ở đó?"
Câu hỏi đó — thẳng, không vòng vo — khiến Khoa nhắm mắt. Linh hồn mẹ anh gắn vào phong ấn. Phong ấn đang vỡ. Nếu nó vỡ hoàn toàn — mẹ anh sẽ bị hút vào Cổng Âm, cùng mười ba linh hồn khác.
"Phải." Anh mở mắt. "Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
Thu Hà nhìn anh — lâu, sâu. Rồi cô ngồi xuống cạnh anh, vai chạm vai.
"Thì chúng ta tìm cách. Nhưng không phải bằng cách một mình đi vào bóng tối."
Ở tầng hầm, cánh cửa gỗ vẫn mở. Từ bên dưới, ánh sáng xanh hắt lên — sáng hơn trước, vì phong ấn vừa mất thêm một mảnh.
Và trong phòng bên, Nhã đứng sau gương, tay ép vào mặt kính, nhìn hai người bằng đôi mắt bốn-mươi-năm-sáu-tuổi.
"Ông ơi," cô bé thì thầm, nhưng không ai nghe thấy. "Đừng để nó bắt ông. Đừng như mẹ ông."