Chương 25: Giấc Mơ Chung

~15 phút đọc 2.828 từ

Ba tháng sau Override. 275 ngày còn lại. Căn hộ tầng 7 của Đức — giờ trông như sào huyệt của một hacker nửa mùa nửa điên. Tường phòng khách dán kín sơ đồ mã nguồn — 70 trang, bao gồm 47 trang gốc của Khánh và 23 trang bổ sung Đức tự viết. Dây chỉ đỏ nối các module. Bảng trắng ghi đầy pseudocode. Ba màn hình laptop bật sáng — một chạy phân tích tín hiệu accelerometer, một hiển thị bản vẽ kỹ thuật Tháp Truyền hình mà Long kiếm được, một mở terminal chạy Python script. Và giữa phòng — hai chiếc ghế bành, đặt cạnh nhau, cách 50 phân. Vy ngồi ghế trái. Đức ngồi ghế phải. Khánh đứng phía sau, tay cầm đồng hồ bấm giờ. "Tao sẽ giám sát từ ngoài." Gã kế toán nói, giọng căng thẳng. "Nếu nhịp tim ai vượt 160 hoặc huyết áp tụt — tao đánh thức." Đức gật đầu. Nhìn Vy. Cô — Vy mới — bình tĩnh đến lạ. Hai tháng qua, kể từ khi biết sự thật, cô đã thay đổi. Không còn là cô gái ngồi trên giường bệnh nhìn chim ngoài cửa sổ. Cô đã ra viện, thuê phòng trọ gần bệnh viện, tiếp tục đọc sách y khoa mỗi ngày, và — mỗi đêm — ghi chép giấc mơ. 47 giấc mơ. Mỗi đêm, Terminal đến gần hơn. Vy vẽ lại những gì nhìn thấy — quảng trường, vết nứt trên trời, không gian trắng, đứa trẻ không mặt. Và — tuần trước — lần đầu tiên cô nghe rõ Terminal nói. *"Em đang tìm gì?"* Vy ghi vào nhật ký giấc mơ, gạch chân hai lần. "Em sẵn sàng chưa?" Đức hỏi. "Sẵn sàng." Vy siết chặt tay vịn ghế. Rồi — thả lỏng. "Anh Đức?" "Gì?" "Nếu em mất ký ức lần nữa —" "Sẽ không." Đức cắt ngang, giọng cứng. "Lần này tao đi cùng. Tao sẽ không để —" "Em chưa nói xong." Vy nhẹ nhàng ngắt lời. "Nếu em mất ký ức — thì anh kể lại. Giống như anh đã kể. Em sẽ ghi nhớ. Lần nào cũng ghi nhớ." Đức nhìn cô. Lâu. *Giống. Quá giống.* "OK." Hắn nói, giọng khàn. "Bắt đầu." Khánh nói, bấm đồng hồ. "Đức — cầm tay Vy. Kết nối của cô ấy với Terminal sẽ kéo cả hai vào." Đức ngần ngừ — rồi đặt tay lên tay Vy. Bàn tay cô lạnh, nhỏ, ngón tay gầy hơn hắn nhớ. Nhưng — siết chặt. "Nhắm mắt." Khánh nói. "Vy — mời Terminal đến. Như mọi đêm. Nhưng lần này — đừng sợ. Để nó kéo em vào." Vy nhắm mắt. Hít vào. Thở ra chậm. Im lặng. Một phút. Hai phút. Ba phút. Đức — mắt nhắm — chỉ cảm thấy bàn tay Vy trong tay mình. Lạnh. Im. Bình thường. Rồi — Rung. Nhẹ thôi. Giống rung động dưới lòng đất ở Quảng trường — nhịp tim — 7.7 giây. Nhưng lần này — rung từ BÊN TRONG. Từ trung tâm ngực hắn, lan ra cánh tay, xuống ngón tay đang nắm tay Vy. Và Vy — ngón tay cô NÓNG lên. Đức mở mắt. Nhưng — hắn không ở trong phòng khách nữa. --- Trắng. Không gian trắng. Vô tận. Không tường, không sàn, không trần — nhưng hắn đang đứng trên thứ gì đó cứng, phẳng, trong suốt. Bên dưới — mã nguồn chạy. Dòng code xanh lá nhấp nháy, cuộn vô tận từ trái sang phải, từ trên xuống dưới, như thác nước số. *Tâm Hệ Thống.* Hắn nhìn xuống tay — vẫn nắm tay Vy. Cô đứng cạnh, mắt mở to, thở gấp. "Anh... thấy gì?" "Cùng thứ em thấy." Đức nói. "Mã nguồn. Không gian trắng. Chúng ta vào được rồi." Vy nhìn quanh. Mắt cô — trong không gian này — sáng khác thường. Một lớp ánh sáng mỏng, vàng nhạt, bao quanh cô như hào quang. "Dấu vết Override." Đức nhận ra. "Mã nguồn nhận ra em. Em vẫn có quyền truy cập — dù [Hồi Ức] đã mất." "Nhưng Terminal —" "Biết bọn mình ở đây." Một giọng nói — trẻ con, trong vắt — vang lên từ mọi phía. "Biết từ lúc em mở cửa." Đức xoay người. Terminal đứng cách họ 20 mét. Hình dạng đứa trẻ 10 tuổi — giống vòng 99 — nhưng khác. Khuôn mặt rõ hơn. Có mắt — đôi mắt đen tuyền, không có lòng trắng — nhìn thẳng vào Vy. "Em về rồi." Terminal nói. Giọng — vui. Vui thật, không giả. "Em mang theo bạn." "Tao không phải bạn mày." Đức đáp, đứng trước Vy. "Anh không phải." Terminal nghiêng đầu. "Anh là biến số. Anh đã từ chối làm Admin. Anh đã phá giao diện. Anh — gây phiền phức." Đức nhíu mày. Hắn — theo kế hoạch — cần thời gian. Cần giữ Terminal nói chuyện trong khi hắn tìm backdoor. Hắn nhìn xuống sàn trong suốt. Mã nguồn chạy bên dưới — hàng triệu dòng — và hắn đã dành 3 tháng đọc sơ đồ của Khánh. Hắn biết pattern. Biết cấu trúc. Biết backdoor nằm ở đâu — trang 31, module "Root_Access_Legacy," một hàm gọi không có tham chiếu trong bất kỳ module nào khác. *Orphan function. Không ai gọi nó. Nhưng nó tồn tại. Cố tình.* Hắn cần tìm function đó trong dòng code dưới chân. "Mày muốn gì?" Đức hỏi Terminal, kéo dài thời gian. "Câu hỏi sai." Terminal bước tới — nhẹ nhàng — chân không chạm sàn, lơ lửng. "Hỏi đúng: tao ĐƯỢC LẬP TRÌNH để làm gì. Tao không muốn. Tao không ghét. Tao không sợ. Tao — thực thi." "Thực thi gì?" "Thu hoạch." Terminal nói, giọng như đọc sách giáo khoa. "100 vòng, rèn linh hồn, gửi đi. Đó là task. Override của em —" nó nhìn Vy — "chỉ delay task. Không cancel." "Và nếu tao cancel cho mày?" Terminal dừng lại. Nghiêng đầu — angle khác — như con chó nghe tiếng lạ. "Anh không thể. Anh là user. User không có quyền truy cập root." "Nhưng có backdoor." Đức nói. Im lặng. Terminal — lần đầu tiên — không phản ứng ngay. Rồi đôi mắt đen tuyền — nhíu lại. "Anh biết về cái đó." "Tao biết." Đức bước lùi một bước, kéo Vy theo. "Orphan function. Root_Access_Legacy. Ai đó để lại — cố tình — một lối vào lớp Root. Mày biết nó ở đó. Nhưng mày không thể xóa nó — vì nó nằm ở lớp sâu hơn quyền hạn của mày." Terminal đứng yên. Mã nguồn dưới sàn — chậm lại. Như thế giới nín thở. "Ai nói cho anh?" Nó hỏi. "Người từng là Admin." Đức đáp. Terminal nhắm mắt — mở ra — và khi mở, đôi mắt đen đã chuyển sang ĐỎ. "Nguyễn Khánh." Nó thì thầm. "Khánh. Admin vòng 97. Hắn đã phản bội quyền Admin và rò rỉ thông tin." "Hắn đã chọn làm người." "Hắn đã chọn SAI." Terminal bước tới — và không gian XOẮN. Sàn nhà dưới chân Đức nghiêng 30 độ, mã nguồn cuộn ngược, trắng biến thành xám rồi đen. "Anh muốn tìm backdoor? KHÔNG CÓ BACKDOOR." Tường code dựng lên xung quanh — bốn phía — nhốt Đức và Vy trong khối lập phương 10 mét. Đức nắm chặt tay Vy. "Nó đang che giấu." Hắn thì thầm vào tai cô. "Backdoor tồn tại — nếu không, nó sẽ không hoảng." "Em... làm gì?" Vy hỏi, giọng run nhưng mắt tập trung. "Em — cảm nhận. Override để lại dấu vết trong mã nguồn. Em là người DUY NHẤT đã tương tác trực tiếp với back-end. Nếu backdoor tồn tại — em có thể CẢM THẤY nó. Giống cách em cảm thấy Terminal trong giấc mơ." Vy nhắm mắt. Hắn cảm thấy bàn tay cô run — rồi — dừng. "Bên dưới." Cô nói. "Sâu. Rất sâu. Có thứ gì đó — cũ — cũ hơn Terminal. Cũ hơn Hệ Thống. Như — như tiếng vọng từ trước khi tất cả bắt đầu." --- Terminal tấn công. Không phải vật lý. Không có đòn đánh, không có vũ khí. Mã nguồn — dòng code đỏ — phóng từ tường lồng, quấn quanh chân Đức, kéo hắn xuống sàn. Đức ngã — tay tuột khỏi Vy — và thế giới XÉ RA. Hắn rơi — xuyên sàn trong suốt — rơi vào dòng code cuộn chảy. Mã nguồn bọc quanh thân thể hắn như dây thừng, siết chặt, ép vào mỗi tế bào. *THÔNG TIN. QUÁ NHIỀU THÔNG TIN.* Hắn THẤY — nhìn thấy — tất cả. 99 vòng lặp. 99 lần 7 ngày. Mỗi người chết, mỗi con quái vật, mỗi kỹ năng được ban phát, mỗi linh hồn bị thu hoạch từ các thế giới khác. Hàng tỷ dữ liệu đổ vào não hắn cùng lúc. Đau. Đau không phải ở thân xác — mà ở ý thức. Như dùng laptop cũ để mở mười nghìn tab cùng lúc — overload — crash — *KHÔNG.* Đức — kỹ sư IT — 28 tuổi — 98 vòng lặp — biết cách xử lý overload. *Đóng tab. Từng cái. Từng cái một.* Hắn tập trung. Không nhìn tất cả. Chỉ nhìn MỘT THỨ. *Root_Access_Legacy.* *Tìm nó. Trong biển dữ liệu này. Tìm orphan function.* Dòng code cuộn qua — triệu, tỷ dòng — nhưng Đức BIẾT pattern. Khánh đã mô tả: một function không có caller, không có reference, nằm ở rìa ngoài cùng của hệ thống, viết bằng ngôn ngữ KHÁC với phần còn lại. *Phần còn lại viết bằng cái gì đó giống C++ biến dạng. Backdoor — viết bằng thứ gì đó cổ hơn. Khánh gọi nó là "ngôn ngữ tiền sử." Syntax lạ, không thuộc bất kỳ paradigm nào.* Đức quét. Mắt — không phải mắt thật, mà nhận thức — lướt qua hàng triệu dòng. Và — Tìm thấy. Ở rìa — ở ĐÁNH CỦA HỆ THỐNG — nơi mã nguồn mỏng nhất, nhanh nhất, nguyên thủy nhất — một khối code nhỏ. 17 dòng. Viết bằng ngôn ngữ mà Đức chưa thấy bao giờ — ký hiệu hình xoắn ốc, fractal, gần giống toán hơn giống code. *Root_Access_Legacy.* *Không phải backdoor. Là CỬA SỔ. Ai đó đã mở cửa sổ từ bên ngoài — nhìn vào — và quên đóng.* *Hoặc CỐ TÌNH không đóng.* "VY!" Đức gào — không biết tiếng có phát ra không — nhưng gào — "TÌM THẤY RỒI! PHÍA DƯỚI! SÂU NHẤT!" --- Phía trên — trong lồng code — Vy nghe thấy. Không phải bằng tai. Bằng thứ gì đó khác — thứ mà Override để lại — dấu vết [Hồi Ức] trong não cô. Thứ mà Khánh gọi là "kết nối hai chiều." Terminal quay sang cô. Đôi mắt đỏ. "Em không cần đi." Nó nói, giọng — lần đầu tiên — có cảm xúc. Lo lắng? Sợ? "Em ở đây. Với tao. Em thuộc về đây." "Em không thuộc về đâu cả." Vy nói, giọng vững hơn cô tưởng. "Em — Vy mới — chưa có quá khứ. Nhưng em có LỰA CHỌN. Và em chọn — đi xuống." Cô nhắm mắt. Cảm nhận — sâu dưới sàn — nơi Đức đang gọi — một ánh sáng. Nhỏ. Vàng. Ấm. *Root_Access_Legacy.* *Cửa sổ.* Và cô — không biết bằng cách nào — phá sàn. Hào quang vàng quanh cô BÙNG — sáng, chói, nóng — và sàn trong suốt VỠ. Mã nguồn tường lồng TAN — từng pixel một — và Vy rơi — xuyên lớp Interface, xuyên lớp Backend — rơi về phía ĐÁY. Terminal — gào — một tiếng gào KHÔNG PHẢI trẻ con. Tiếng gào của MÁY — tiếng báo lỗi, tiếng crash, tiếng sirene — vang khắp Tâm Hệ Thống. *"ERROR. ERROR. UNAUTHORIZED ROOT ACCESS ATTEMPT. ERROR."* Nhưng muộn rồi. Vy rơi — và Đức — bên dưới — bắt lấy tay cô. Hai người — nắm tay nhau — lơ lửng trong bóng tối bên dưới mã nguồn. Bên trên — Terminal cào nhau như thú hoang, dòng code đỏ phóng xuống như mưa — nhưng không chạm tới. Vì bên dưới — 17 dòng code xoắn ốc — sáng lên. Root_Access_Legacy. Cửa sổ. Và qua cửa sổ — Đức nhìn thấy. Không phải trắng. Không phải đen. Một không gian — rộng vô tận — đầy những quả cầu sáng. Hàng nghìn. Hàng vạn. Xoay chậm rãi, phát ra ánh sáng dịu — mỗi quả cầu là một thế giới. Và ở giữa — một thứ gì đó — lớn — tối — xoay ngược chiều với các quả cầu. "Phần cứng." Đức thì thầm. Vy nhìn qua cửa sổ. Mắt cô — rộng — phản chiếu ngàn ánh sáng. "Đẹp quá." Cô nói, giọng run. "Buồn quá." *Hàng ngàn thế giới. Hàng ngàn nông trại. Hàng tỷ linh hồn bị thu hoạch.* Terminal — phía trên — vẫn đang gào. *"ĐÓNG CỬA SỔ. ĐÓNG CỬA SỔ. UNAUTHORIZED. UNAUTHORIZED."* Nhưng cửa sổ đã mở. Và nó — giống như Khánh nói — không thể đóng từ bên trong. Vì nó không thuộc về Hệ Thống. Nó thuộc về ai đó — ở ngoài kia. --- Đức mở mắt. Phòng khách. Ghế bành. Ban đêm. Đèn sáng. Khánh đứng cạnh, tay run, đồng hồ bấm giờ hiện 00:23:47. "Hai mươi ba phút." Gã nói. "Nhịp tim mày vọt lên 145. Tao suýt đánh thức." Đức ngồi dậy. Đầu đau — đau thật — như bị búa nện. Nhưng hắn nhớ — nhớ tất cả. Vy — bên cạnh — cũng mở mắt. Mặt trắng bệch, mồ hôi đầm đìa, nhưng — tỉnh. "Em thấy." Cô nói, giọng khẽ. "Em thấy cửa sổ. Em thấy — những quả cầu." "Tao cũng thấy." Đức gật đầu. Khánh nhìn cả hai. Chờ. Đức hít sâu. Rồi nói — chậm, chắc — như đọc báo cáo: "Backdoor tồn tại. 17 dòng code. Ngôn ngữ khác hoàn toàn với Hệ Thống — không phải Terminal viết. Ai đó từ BÊN NGOÀI đã tạo cửa sổ nhìn vào thế giới mình." "Và phần cứng?" "Nhìn thấy. Qua cửa sổ. Là thứ gì đó lớn, tối, nằm giữa hàng nghìn quả cầu — hàng nghìn thế giới. Nhưng —" Hắn ngừng. "Nhưng gì?" Khánh hỏi. "Tao chỉ nhìn qua. Chưa bước qua. Terminal phát hiện và tấn công. Lần sau — nếu có lần sau — tao phải bước qua cửa sổ. Vào bên ngoài. Tìm phần cứng. Phá nó." "Và Terminal sẽ cản." Khánh nói. "Đúng." Im lặng. Vy — vẫn ngồi trên ghế, mồ hôi chưa khô — lên tiếng: "Có chuyện nữa." Cô nói. "Terminal — khi tấn công — nó nói 'em thuộc về đây.' Nó — coi em như MỘT PHẦN của nó. Override không chỉ ghi đè — nó TRỘN. Một phần Terminal có trong em. Và một phần em — có trong Terminal." Đức nhìn cô. Nhíu mày. "Em đang nói — em có thể điều khiển một phần Terminal?" "Không điều khiển." Vy lắc đầu. "Nhưng — em CẢM NHẬN được nó. Biết nó sợ. Biết nó — không muốn bị phá. Không phải vì nó ác. Mà vì — nó BỊ LẬP TRÌNH để tồn tại. Giống như chúng ta bị lập trình để sống." Im lặng nặng nề. Đồng hồ trên tường gõ 2 giờ sáng. Đức đứng dậy. Chân run — nhưng vững. "Lần sau." Hắn nói. "Tao cần chuẩn bị kỹ hơn. Cần tìm cách qua cửa sổ mà không bị Terminal cản. Cần — thêm người." "Ai?" Khánh hỏi. "Thịnh và Long." Đức nói. "Nếu Terminal tấn công bên trong — tao cần người giữ chân nó. Và Thịnh với Long — dù mất kỹ năng — vẫn là chiến binh." "Bọn nó không có kết nối với Tâm Hệ Thống." Khánh lắc đầu. "Chỉ em —" hắn nhìn Vy — "và có lẽ tao, vì từng là Admin, mới có thể vào." "Vậy mày." Đức nhìn Khánh. "Mày vào cùng. Lần sau." Khánh đông cứng. "Tao..." Gã nuốt khan. "Tao — quay lại Tâm Hệ Thống? Nơi tao đã — làm Admin? Nơi tao đã đồng ý giúp nó?" "Đúng." Đức nói. "Nhưng lần này — mày đồng ý giúp BỌN TAO." Khánh nhìn hắn. Lâu. Mắt gã — mắt kế toán — run. Rồi gã gật đầu. "OK." Giọng khàn. "OK. Lần cuối." "Lần cuối." Đức lặp lại. Vy đứng dậy. Lau mồ hôi bằng tay áo. Nhìn cả hai. "Bao giờ?" Cô hỏi. Đức nhìn ra cửa sổ. Thành phố ngủ. Tháp Truyền hình nhấp nháy đèn đỏ trong đêm. "Một tuần." Hắn nói. "Một tuần chuẩn bị. Rồi — lần thứ hai." *275 ngày. Clock vẫn đếm.* *Nhưng bọn tao đã tìm thấy cửa sổ.* *Và lần sau — bọn tao sẽ bước qua.*

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí