Chương 2: Bầu Trời Nứt
Xe cấp cứu đến muộn mười lăm phút — đông đúc ngày lễ, đường tắc. Lê Hạ Vy không chờ. Cô xé tay áo, tự băng bó cho tài xế xe tải bất tỉnh. Tay cô nhanh, chính xác — phản xạ của người đã quen với máu. Trần Minh Đức đứng cách đó ba mét, lưng tựa vào bức tường vỡ của quán cà phê. Máu từ vết thương trên lưng đã ngừng chảy — hắn ép miếng vải vào, siết chặt, không nhăn mặt. Hắn nhìn cô làm việc. *Đúng như vòng 73. Cô ấy luôn như vậy — không cần ai sai bảo, không cần ai cho phép. Thấy máu thì lao vào.* "Anh!" Hạ Vy quay lại, nhìn hắn. Mắt cô dừng ở vết máu trên áo khoác. "Anh bị thương. Lại đây." "Không nặng." "Tôi là bác sĩ. Để tôi xem." Không phải câu hỏi — là mệnh lệnh. Cô bước đến, kéo tay hắn, bắt hắn quay lưng lại. Tay cô nhẹ nhàng lật vạt áo lên — vết cắt dài khoảng mười lăm phân, không sâu nhưng rỉ máu. "Cần khâu." Cô cau mày. "Anh chịu đau giỏi quá. Bình thường người ta đau thế này phải la lên rồi." "Tôi quen." Cô nhìn hắn, ánh mắt lạ — nửa tò mò, nửa lo lắng. Nhưng không hỏi thêm. Cô lấy bông gạc từ túi xách — bác sĩ nội trú luôn mang theo bông băng, hắn biết — và băng tạm cho hắn. "Đến bệnh viện. Bắt buộc." "Được." Hắn không tranh cãi. Không phải vì lời cô, mà vì hắn cần đến bệnh viện — nơi đó sẽ là một trong những "Điểm An Toàn" khi Hệ Thống kích hoạt. --- Bệnh viện đa khoa Hải Vân chiều ngày 1 tháng 1. Vắng hơn ngày thường — bác sĩ nghỉ lễ, chỉ có ca trực. Hạ Vy kéo hắn vào phòng cấp cứu, tự tay khâu vết thương. Kim chạm da. Hắn không nhúc nhích. "Anh thật sự không đau à?" Cô hỏi, mắt tập trung vào đường khâu. "Có. Nhưng tôi biết nó sẽ qua." "Triết lý quá." "Kinh nghiệm." Cô dừng tay, nhìn hắn qua kính bảo hộ. "Anh nói lạ. 'Kinh nghiệm bị thương.' Anh từng bị thương nhiều?" *Hàng trăm lần. Gãy xương, đứt gân, mất máu, bỏng, nhiễm trùng. Chết ít nhất sáu mươi ba lần vì vết thương.* "Đại loại." Cô khâu xong, cắt chỉ. Tay cô lau nhẹ vùng da xung quanh — cẩn thận, chuyên nghiệp, nhưng có gì đó... dịu dàng hơn mức cần thiết. "Xong rồi. Đừng vận động mạnh trong ba ngày." *Ba ngày. Đúng lúc Hệ Thống kích hoạt, quái vật tràn ngập, và hắn phải chiến đấu.* "Cảm ơn." Hắn đứng dậy, mặc lại áo khoác. Dừng ở cửa phòng. "Vy." "Dạ?" "Hôm nay, đừng rời bệnh viện." Cô nhíu mày. "Tại sao?" "Cứ ở đây. Đến sáng mai." "Anh Đức, anh không giải thích gì hết mà cứ bảo tôi phải làm thế này thế kia—" "Tôi giải thích không được." Giọng hắn — lần đầu tiên — có gì đó nứt. Không phải vỡ, chỉ là một vết rạn nhỏ trên bề mặt lạnh lùng đó. Cô im lặng. Nhìn hắn. Mấy giây. "Được. Tôi có ca trực đêm nay." Hắn gật đầu, quay lưng bước đi. *Ca trực đêm. Tốt. Cô sẽ ở trong bệnh viện khi Hệ Thống kích hoạt.* --- 4 giờ 47 phút chiều. Trần Minh Đức đứng trên nóc bệnh viện, nhìn về phía tây. Gió biển thổi mạnh hơn bình thường — hắn nhận ra, vì hắn đã đứng ở đây chín mươi tám lần. *Sắp rồi.* Trong những vòng trước, Hệ Thống kích hoạt lúc 4:52 chiều ngày 1 tháng 1. Chính xác. Không sớm, không muộn. Hắn nhìn xuống. Dưới đường, người dân vẫn đi lại bình thường. Một gia đình đẩy xe nôi, đứa bé ngủ ngon. Mấy thanh niên cầm pháo hoa còn sót, cười đùa. Một ông cụ ngồi trên ghế đá, đọc báo. *Ba triệu người. Không ai biết.* 4:50. Hắn nắm chặt lan can sắt. Gỉ sắt cứa vào lòng bàn tay. 4:51. Gió dừng. Đột ngột. Như thể ai đó tắt công tắc. Không khí đặc lại — nặng, ngột ngạt, như trước cơn bão. Nhưng không phải bão. 4:52. Bầu trời nứt. Trần Minh Đức không ngẩng lên — hắn biết nó trông như thế nào. Nhưng hắn vẫn nhìn. Vì lần này, hắn cần xác nhận. Một vết nứt đỏ rực xuất hiện ở phía tây — bắt đầu như một sợi chỉ mỏng, rồi lan ra nhanh chóng, như mạch máu sưng phồng trên da trời xanh. Ánh sáng đỏ lọt qua vết nứt — không phải ánh hoàng hôn, mà là thứ ánh sáng khác. Lạnh. Chết. Rồi thêm một vết nứt. Và thêm. Và thêm. Trong chưa đầy ba mươi giây, bầu trời Hải Vân như một tấm kính bị đập — hàng chục vết nứt đỏ chạy ngang dọc, từ chân trời đến đỉnh đầu. Bên dưới, tiếng la hét bắt đầu. Người ta nhìn lên, chỉ tay, la hoảng. Xe cộ phanh gấp, va vào nhau. Đứa bé trong xe nôi khóc thét. Ông cụ đọc báo đứng dậy, mắt trợn tròn, tờ báo rơi khỏi tay. Trần Minh Đức vẫn đứng yên. Lạnh lùng. Tĩnh lặng. Rồi — chúng rơi xuống. Từ vết nứt lớn nhất, một sinh vật rơi ra — đen, nhỏ bằng con mèo, bốn chân, không mắt, miệng đầy răng nhọn. Nó rơi xuống mái nhà cách bệnh viện hai trăm mét, đập xuống, bật dậy ngay lập tức. Cấp F. Loại yếu nhất. Nhưng không đi một mình. Theo sau nó, hàng chục con nữa đổ xuống — như mưa đen, rơi lộp độp trên mái nhà, trên đường phố, trên ô tô. Tiếng la hét trở thành tiếng gào. Tiếng chạy. Tiếng kính vỡ. Trần Minh Đức quay lưng, bước vào thang bộ. Không chạy — đi nhanh, nhịp đều, như người đi làm muộn. Hắn biết Cấp F sẽ không tấn công bệnh viện ngay. Chúng săn mồi lẻ trước — người đi một mình trên đường, trẻ em tách nhóm, người già chậm chân. Hắn có khoảng hai mươi phút trước khi chúng đến đây. Hai mươi phút để chuẩn bị. --- Tầng trệt. Phòng cấp cứu đã hỗn loạn — bệnh nhân la hét, y tá chạy qua chạy lại, bác sĩ trực đang gọi điện inh ỏi. Lê Hạ Vy đứng giữa sảnh, điện thoại áp tai, mắt nhìn ra cửa kính — nơi bầu trời đỏ rực đang phản chiếu trên sàn đá hoa. "... Vâng, tôi ở bệnh viện. Trời... trời nứt ra. Tôi không biết giải thích thế nào..." Cô quay lại, thấy Trần Minh Đức bước vào. Mắt cô mở to. "Anh Đức!" "Vy, đóng cửa chính. Tất cả cửa kính. Ngay bây giờ." "Cái gì—" "Có thứ sẽ đến từ bên ngoài. Không phải người." Cô nhìn hắn — gương mặt hắn bình tĩnh đến mức kỳ quái. Giữa lúc mọi người đang hoảng loạn, hắn đứng đó như một cái bóng lạnh giữa cơn bão. "Anh biết chuyện gì đang xảy ra." Không phải câu hỏi. Là khẳng định. "Đúng." "Kể." "Không đủ thời gian. Đóng cửa trước." Cô nhìn hắn hai giây nữa. Rồi — bản năng bác sĩ, bản năng cứu người — cô quay lại, hét lớn: "Mọi người! Đóng tất cả cửa! Kéo rèm, khóa cửa phụ! Ai ở gần cửa kính thì tránh ra!" Giọng cô — sắc, rõ, quyền lực. Trong khoảnh khắc, cô không phải bác sĩ nội trú nữa. Cô là người chỉ huy. Y tá và bệnh nhân bắt đầu di chuyển. Không phải vì cô giải thích được — mà vì giọng cô mang thứ sức mạnh mà người ta bản năng muốn nghe theo. Trần Minh Đức nhìn cô. Trong khoảnh khắc đó, 31% xói mòn nhân tính dường như nhẹ đi — chỉ một chút, nhưng đủ để hắn cảm nhận. *Vẫn còn. Ta vẫn còn cảm xúc.* Rồi từ bên ngoài — tiếng gầm gừ. Thấp, đều, từ nhiều cổ họng. Hắn nhìn ra cửa kính. Trong ánh chiều đỏ rực, trên bãi đỗ xe bệnh viện, năm con quái vật Cấp F đang bò đến — thân đen bóng, không mắt, miệng há rộng. Nước dãi nhỏ giọt trên nền bê tông. Chúng dừng lại cách cửa kính hai mươi mét. Đầu nghiêng sang một bên — như đang lắng nghe. Rồi một con — lớn hơn bốn con còn lại — ngẩng đầu lên. Và gầm. Âm thanh đó — sắc, rung, xuyên qua kính, xuyên qua xương. Mọi người trong phòng cấp cứu đóng băng. Hạ Vy quay lại, mắt mở to. Trần Minh Đức bước lên phía trước, đứng giữa cô và cánh cửa kính. "Ở đây. Đừng ra ngoài." Hắn cúi xuống, nhặt một thanh sắt từ đống đổ nát gần cửa — chân ghế bị va đập từ vụ xe tải. Nặng, dài khoảng bốn mươi lăm phân, đầu nhọn. Không phải vũ khí lý tưởng. Nhưng đủ. Hắn kích hoạt kỹ năng — không cần ra lệnh bằng miệng, chỉ cần nghĩ. *Phân Tích Hệ Thống.* Một bảng thông tin hiện ra trước mắt, phủ lên hình ảnh con quái vật dẫn đầu: --- **[Quái vật Cấp F — Ám Thú Đốm]** HP: 45/45 Điểm yếu: Bụng dưới (giáp mỏng), gáy (hạch thần kinh) Tốc độ: Trung bình Tấn công: Cắn (sát thương vật lý thấp) Đặc biệt: Tấn công theo bầy, hoảng loạn khi thủ lĩnh chết --- *Giết con đầu đàn. Bốn con còn lại sẽ tan.* Hắn đẩy cửa kính, bước ra ngoài. Gió lạnh thổi vào mặt. Mùi tanh — mùi quái vật, một thứ mùi không thuộc về thế giới này. Năm con Ám Thú quay về phía hắn. Chúng gầm gừ, thân hạ thấp, sẵn sàng lao tới. Trần Minh Đức nâng thanh sắt lên. Không run. Không sợ. *98 vòng. 63 lần chết. Đây chỉ là Cấp F.* Con đầu đàn lao lên — nhanh, mạnh, miệng há rộng. Răng nhọn sáng lấp lánh dưới ánh trời đỏ. Hắn bước sang phải, né vừa đủ — cảm nhận luồng gió sắc lướt qua cánh tay — rồi vung thanh sắt từ dưới lên. Đầu nhọn cắm vào bụng dưới con thú. Nó hú lên — tiếng hú sắc, đau đớn — rồi rơi xuống, giãy giụa. Máu đen — không đỏ mà đen — chảy lênh láng trên nền bê tông. Bốn con còn lại dừng lại. Đầu chúng quay qua quay lại — hoảng loạn, mất phương hướng. Rồi — đúng như dữ liệu hệ thống — chúng quay đầu, bò nhanh về phía bóng tối giữa các tòa nhà. Hắn rút thanh sắt ra, máu đen nhỏ giọt. Phía sau, qua cánh cửa kính, Lê Hạ Vy đứng bất động. Mắt cô dán vào hắn — vào cách hắn chiến đấu, vào sự bình tĩnh đến đáng sợ của hắn. Hắn quay lại, bước vào, đóng cửa. "An toàn. Tạm thời." Im lặng trong phòng cấp cứu. Mọi người nhìn hắn — nhìn thanh sắt dính máu đen, nhìn áo khoác dính máu mình, nhìn đôi mắt lạnh như nước giếng. Hạ Vy là người đầu tiên lên tiếng. "Anh Đức." Giọng cô run, nhưng cô ép nó ổn định. "Anh biết những thứ đó là gì." "Biết." "Anh biết chuyện gì đang xảy ra." "Biết." "Vậy nói cho tôi. Nói cho tất cả mọi người." Hắn nhìn quanh — hai mươi bốn người, gồm bệnh nhân, y tá, và bác sĩ. Hai mươi bốn đôi mắt sợ hãi, hoang mang, tuyệt vọng. Hắn hít sâu. *31% xói mòn. Nói lời giải thích dài dòng. Tốn cảm xúc. Tốn nhân tính.* Nhưng cô ấy đang nhìn hắn. Với đôi mắt nâu sẫm mà hắn đã nhớ suốt chín mươi tám vòng lặp. Hắn mở miệng. "Thế giới đang thay đổi. Những gì các bạn vừa thấy — chỉ là bắt đầu. Ngày mai sẽ tệ hơn. Và ngày kia sẽ tệ hơn nữa." Hắn dừng lại. Nhìn từng khuôn mặt. "Nhưng có cách sống sót. Và tôi biết cách." Im lặng. Rồi Hạ Vy bước lên, đứng cạnh hắn. "Tôi tin anh." Ba chữ. Đơn giản. Nhưng trong phòng cấp cứu tối mờ, dưới bầu trời nứt vỡ đỏ rực, ba chữ đó nặng hơn bất kỳ kỹ năng nào Hệ Thống từng ban cho hắn. Trần Minh Đức nắm chặt thanh sắt. *Vòng 99. Bắt đầu thật rồi.* Và bên ngoài, trong bóng tối giữa những tòa nhà, một bóng người đứng lặng — nhìn về phía bệnh viện. Khuôn mặt ẩn trong bóng đêm, chỉ lộ ra đôi mắt — đỏ, như màu vết nứt trên trời. "Anh ta nhớ." Một câu nói thầm, không ai nghe thấy. "Thú vị." Bóng biến mất. Chỉ còn lại dấu chân trên nền bê tông ướt — và vết nứt nhỏ, chạy dọc theo bức tường nơi hắn vừa đứng.