Chương 6: Điểm Huyệt
Hồi Xuân Quán nằm ở góc phố Nguyễn Trãi — quán cà phê cũ, trần gỗ tối, đèn vàng ấm, nhạc bolero lẫn tiếng xay cà phê. Loại quán mà khách đến không phải để check-in mà để nói chuyện nghiêm túc.
Trần Diệu đến trước mười phút. Gọi cà phê sữa đá — thứ đồ uống hắn nghiện kể từ ngày xuyên đến, không hiểu tại sao Tu Linh Giới không có thứ này.
Minh Hà đến đúng bảy giờ. Không áo blouse, không ống nghe — quần jean, áo sơ mi trắng cổ peter pan, tóc xõa. Nhìn... khác hẳn. Từ bác sĩ nghiêm nghị thành cô gái hai mươi tư tuổi bình thường.
Nàng ngồi xuống đối diện, gọi trà chanh. Không nói chào, không nói gì — chỉ đặt lên bàn một cuốn sổ dày, bật bút, và nhìn hắn.
"Nói đi."
Trần Diệu nhấp cà phê. Ba ngàn năm đàm phán đã dạy hắn: trong cuộc gặp quan trọng, người nói trước thường thua.
Nhưng lần này hắn không muốn thắng. Hắn muốn đồng minh.
"Cô hỏi cơ chế — tôi sẽ giải thích bằng ngôn ngữ y khoa hiện đại, vì tôi biết cô sẽ không chấp nhận câu trả lời kiểu 'gia truyền.'"
Minh Hà gật, bút sẵn sàng.
"Dược liệu thông thường — ngải cứu, cam thảo, đương quy — chứa hàng chục hoạt chất. Khi dùng nguyên liệu thô, cơ thể phải tự phân giải, hấp thụ — hiệu suất thấp, khoảng 20-30%. Phần còn lại lãng phí hoặc gây tác dụng phụ."
"Tôi biết điều này." Nàng ghi chép. "Đó là lý do Đông y kinh điển cần 'quân thần tá sứ' — dùng nhiều vị thuốc cùng lúc để bù trừ."
"Đúng. Nhưng phương pháp của tôi khác. Tôi tách chiết hoạt chất chính ra khỏi nguyên liệu thô — giữ lại thứ cần, bỏ thứ không cần. Rồi phối hợp lại theo tỉ lệ tối ưu. Hiệu suất tăng từ 20% lên 90-95%."
"Bằng cách nào?" Nàng dừng bút, mắt sắc. "Chiết xuất hoạt chất cần thiết bị — máy ly tâm, dung môi, sắc ký. Anh không có gì ngoài cái nồi inox."
"Tôi dùng nhiệt phân đoạn." Hắn nói — nửa sự thật, nửa che giấu. "Mỗi hoạt chất có điểm sôi khác nhau. Bằng cách kiểm soát nhiệt độ chính xác — từng giây, từng nửa độ — tôi có thể tách chúng ra lần lượt."
Minh Hà dừng ghi. Nhìn hắn.
"Từng nửa độ." Nàng nhắc lại. "Bằng bếp gas. Không có nhiệt kế kỹ thuật số."
"Bằng tay." Hắn giơ bàn tay lên. "Tôi cảm nhận được nhiệt bằng da."
Im lặng.
Nàng đặt bút xuống. "Anh biết điều đó nghe vô lý đến mức nào không?"
"Biết." Hắn gật. "Nhưng cô đã thấy kết quả. Ba bệnh nhân, ba bệnh khác nhau, đều đáp ứng trong năm phút."
"Đó là lý do tôi ở đây." Nàng nói, giọng mềm đi — lần đầu tiên kể từ khi gặp hắn. "Vì kết quả không thể phủ nhận. Nhưng tôi là bác sĩ, anh Diệu. Tôi không thể chấp nhận 'tin tôi đi' — tôi cần bằng chứng."
Hắn nhìn nàng — đôi mắt nghiêm túc, chân thành, không có ác ý. Chỉ có khát khao hiểu biết.
"Thế này." Hắn nói. "Tôi cho phép cô mang thuốc về bệnh viện phân tích. Dùng thiết bị của cô — sắc ký, quang phổ, gì cũng được. Nếu cô tìm ra cơ chế — tuyệt vời. Nếu không — cô quay lại hỏi tôi. Tôi sẽ giải thích thêm."
"Và nếu kết quả đúng là thuốc anh tốt?"
"Thì tôi đề nghị hợp tác. Cô có kiến thức y khoa, có bệnh nhân, có uy tín chuyên môn. Tôi có công thức. Chúng ta cùng phát triển — thuốc của tôi sẽ giúp được nhiều người hơn."
Minh Hà nhìn hắn lâu — thật lâu — cố đọc xem hắn nói thật hay giả.
"Tại sao?" Nàng hỏi. "Tại sao anh muốn hợp tác thay vì tự làm? Anh có thể giấu bí quyết, kiếm tiền một mình."
Trần Diệu nhấp cà phê. Hắn nghĩ về Vạn Bảo Lâu — tông phái mà hắn xây dựng ba ngàn năm, bị phản bội vì hắn quá tin người. Hắn nghĩ về Hồ Thiên — đệ tử mà hắn coi như con, cuối cùng đoạt tất cả.
"Vì tôi đã thử 'tự làm' rồi." Hắn nói, giọng nhẹ bất ngờ. "Không hiệu quả."
Nàng không hiểu subtext — nhưng nàng cảm nhận được. Có thứ gì đó trong giọng nói hắn, nặng nề hơn tuổi hai mươi lăm rất nhiều.
"Được." Nàng đứng dậy. "Tôi sẽ phân tích. Cho tôi một tuần."
"Một tuần." Hắn gật.
Nàng bỏ tiền trà, quay đi. Dừng lại ở cửa.
"Anh Diệu."
"Gì?"
"Ông Hùng — bệnh nhân mất ngủ bảy năm — hôm nay ông ấy ngủ mười tiếng. Lần đầu tiên trong bảy năm."
Rồi nàng đi.
Trần Diệu ngồi lại, nhìn ly cà phê. Mỉm cười.
*Đồng minh thứ nhất — check.*
---
Nhưng Hoàng Gia Bảo không cho hắn thời gian chờ đợi.
Hai ngày sau cuộc gặp với Minh Hà — giữa trưa, nắng chang chang — ba gã đàn ông bước vào chợ Đông Hồng.
Không phải khách mua thuốc. Một nhìn là biết.
Gã đầu tiên: cao, gầy, xăm hổ trên cánh tay, mắt lạnh. Gã thứ hai: thấp, rắn, tay lăm lăm thanh sắt giấu trong ống quần. Gã thứ ba: trung niên, đeo kính đen, đứng xa nhất — chỉ đạo.
Béo Tài đang rót thuốc cho khách, ngẩng đầu lên thấy ba người — mặt tái mét.
"Anh... anh Diệu..."
Trần Diệu đang pha thuốc, không ngẩng đầu. Nhưng thần thức đã quét — ba người, vị trí, vũ khí, nhịp tim. Gã cao gầy: nhịp tim bình thường, đã quen đánh người. Gã thấp rắn: nhịp tim nhanh, hơi run — lần đầu cầm hung khí. Gã trung niên: nhịp tim chậm, không vũ khí — chỉ huy.
"Trần Diệu?" Gã cao gầy bước tới quầy, giọng cộc lốc. "Có người gửi lời nhắn: đóng cửa, dọn đồ, biến khỏi chợ. Trước năm giờ chiều."
Khách hàng đang xếp hàng — bốn người — lùi lại sợ hãi. Chị Tám đối diện kéo cửa cuốn ầm một cái.
"Béo Tài." Trần Diệu nói, giọng bình thản. "Đưa khách ra ngoài."
"Anh ơi..."
"Đi."
Béo Tài run rẩy dẫn khách ra, mắt nhìn lại. Trần Diệu đứng dậy, cầm ly Thanh Tâm Thang đang pha dở, đặt xuống quầy.
Hắn nhìn ba người.
Ở Tu Linh Giới, hắn từng đối đầu Ma đế cảnh, giết sát thủ Hóa Thần kỳ, phá trận cấm thiên cổ. Ba thằng xăm trổ cầm thanh sắt — hắn không thèm chấp.
Nhưng thân xác này yếu. Không có linh lực. Không có thể chất siêu phàm. Hắn chỉ có thần thức — và ba ngàn năm ký ức về y đạo, về kinh mạch, về... điểm huyệt.
"Tôi không đóng cửa." Hắn nói.
Gã cao gầy cười, rút thanh sắt từ sau lưng. "Vậy đừng trách tụi tao."
Hắn vung thanh sắt — nhanh, mạnh, nhắm vào đầu.
Trần Diệu nghiêng người. Không phải né — mà là trượt, như nước chảy qua đá, cơ thể hắn di chuyển theo quán tính tối ưu mà thần thức tính toán trong 0.3 giây. Thanh sắt lướt qua cách tai hắn hai phân.
Và hắn chạm vào cánh tay gã — một ngón tay, nhẹ như gió, ấn vào Khúc Trì huyệt.
Gã cao gầy mắt trợn trừng. Cánh tay — cánh tay cầm thanh sắt — đột ngột vô lực, rũ xuống như dây thừng đứt. Thanh sắt rơi xuống sàn kêu đánh "keng."
"Cái gì—" Gã hoảng hốt, cố giơ tay — nhưng không lên. Huyệt Khúc Trì bị phong, thần kinh quay bị chèn, cánh tay tê liệt tạm thời.
Gã thấp rắn lao tới, thanh sắt vung ngang. Trần Diệu bước sang phải — một bước, chỉ một bước — rồi giơ hai ngón tay, ấn vào sau tai gã: huyệt Phong Trì.
Gã thấp rắn ngã quỵ. Không phải bất tỉnh — mà là chóng mặt mãnh liệt, mất thăng bằng, nôn ọe trên nền xi măng.
Hai giây. Hai người.
Gã trung niên đeo kính — kẻ chỉ huy — lùi lại, mặt trắng bệch. Hắn rút điện thoại, quay video — không, gọi điện — tay run run.
Trần Diệu bước tới. Chậm rãi, bình thản, như đi dạo.
"Anh." Hắn nói, giọng nhẹ nhàng. "Về nói với người thuê anh: Trần Gia Đường không đóng cửa. Hôm nay không, ngày mai không, năm sau cũng không."
Gã trung niên nuốt nước bọt, gật đầu vội, kéo hai đàn em (một tay tê, một đang ói) chạy khỏi chợ.
---
Nhưng hắn không biết — toàn bộ sự việc đã bị quay video.
Bà Sáu — sáu mươi ba tuổi, chưa bao giờ bỏ lỡ drama — đã đứng ở ki-ốt đối diện, điện thoại giơ cao, quay từ đầu đến cuối.
"Thằng Diệu đánh ba thằng xã hội đen! Hai giây hạ hai thằng! Bà quay được hết nè!" Bà hét vào điện thoại, mặt đỏ phừng phừng vì phấn khích.
Video — 47 giây — được bà Sáu đăng lên Facebook nhóm "Hải Đông Ơi" (120,000 thành viên) với caption: "THẰNG BÁN THUỐC ĐÔNG Y Ở CHỢ ĐÔNG HỒNG ĐÁNH XÃ HỘI ĐEN NHƯ PHIM CHƯỞNG! ĐIỂM HUYỆT CÓ THẬT NHÈ!"
Hai tiếng sau: 50,000 views. Bốn tiếng: 200,000 views. Sáng hôm sau: 1.2 triệu views. Top trending Facebook Việt Nam.
Comment đầu tiên (14,000 like): "Ông này bán thuốc hay bán võ vậy? 😂"
Comment thứ hai (9,000 like): "Đi mua thuốc ổng liền, ai biết đâu uống vô cũng biết điểm huyệt."
Comment thứ ba (7,000 like): "Anh ơi anh bán thuốc ở đâu cho em mua! Thuốc hiệu quả, người bán lại đánh xã hội đen — tiệm thuốc an toàn nhất Việt Nam!"
---
Sáng hôm sau, Trần Diệu mở ki-ốt, và — không tin nổi.
Hàng người xếp dài từ ki-ốt cuối dãy ra tận ngoài cổng chợ. Năm mươi người. Không, sáu mươi. Và vẫn đang tăng.
Béo Tài đứng ngớ ngẩn, miệng há hốc.
"Anh... anh ơi... nhiều người quá..."
Trần Diệu nhìn dòng người. Rồi nhìn điện thoại — video của bà Sáu đã lên 2 triệu views bản gốc, chưa kể hàng trăm bản repost.
Hắn cười — nụ cười của Lục Diệu Trần, kẻ đã biến tai họa thành cơ hội suốt ba ngàn năm.
"Nguyên tắc thương trường số 12," hắn thì thầm. "'Khi kẻ thù tấn công, hãy biến nó thành quảng cáo miễn phí.'"
"Anh nói gì?"
"Mở cửa thôi, Béo Tài. Hôm nay — sẽ là ngày bận nhất trong đời mày."
Và đúng vậy. Doanh thu ngày hôm đó: mười hai triệu đồng. Kỷ lục lịch sử Trần Gia Đường. Kỷ lục lịch sử ki-ốt 6m² chợ Đông Hồng.
Nhưng ở tầng 18 Hoàng Phát Dược, Hoàng Gia Bảo xem video lần thứ ba, mặt tối sầm.
Ba thằng đàn em bị hạ trong hai giây. Trần Diệu — thằng nhóc 25 tuổi — biết "điểm huyệt." Video viral triệu view. Doanh thu đối thủ tăng gấp mười.
"Kế hoạch B thất bại." Đức nói, giọng run.
Hoàng Gia Bảo đặt điện thoại xuống. Im lặng mười giây.
"Kế hoạch C." Hắn nói, giọng lạnh như thép. "Cắt nguồn dược liệu. Mua hết. Toàn bộ. Không để lại cho nó một cọng cỏ."
Trương Văn Đức nuốt nước bọt.
*Cuộc chiến mới — bắt đầu.*