Chương 4: Phân Tích Không Nổi

~11 phút đọc 2.053 từ

Trương Văn Đức đến Trần Gia Đường vào lúc hai giờ chiều — giờ vắng khách nhất.

Hắn mặc áo polo Ralph Lauren nhái, đeo kính mát gọng vàng, bước vào ki-ốt 6m² với vẻ mặt kẻ bề trên ghé thăm kẻ bề dưới. Phía sau hắn là một cô gái trẻ — nhân viên phòng R&D Hoàng Phát Dược, tay xách túi giấy, mắt dáo dác.

Béo Tài đang lau quầy, ngẩng đầu lên.

"Chào anh, mua thuốc gì ạ?"

"Mua hết." Đức đặt lên quầy một tờ năm trăm ngàn. "Mỗi loại một gói."

Béo Tài nhìn tờ tiền, rồi nhìn Đức, rồi nhìn lại tờ tiền. Mấy tháng bán cơm, thằng nào trả tiền cũng phải nhắc — bây giờ có người vứt năm trăm ngàn mua thuốc như mua rau.

"Dạ... anh chờ em lấy nha."

Trong lúc Béo Tài xếp thuốc, Đức lướt mắt quanh ki-ốt. Nhỏ. Sạch sẽ, nhưng nhỏ. Kệ gỗ ép trưng bày bảy sản phẩm — Thanh Tâm Thang, Kiện Tỳ Tán, Hoạt Huyết Thang, thêm bốn loại mới: Dưỡng Can Thang, Nhuận Phế Thang, Tiêu Viêm Tán, và Ích Khí Thang. Nhãn dán đẹp, chữ in rõ ràng, có cả mã QR dẫn đến hướng dẫn sử dụng.

"Ki-ốt nhỏ nhỉ." Đức cười. "Trần Diệu đâu rồi?"

"Anh Diệu đi hái thuốc trên núi Sơn Trà rồi ạ. Chiều mới về."

"Tự đi hái?" Đức nhướn mày. "Chuyên nghiệp thật."

Hắn cầm túi thuốc, quay đi. Cô nhân viên R&D bám theo, mắt sáng lên — cô mới tốt nghiệp Dược, chưa từng thấy sản phẩm Đông dược nào đóng gói chuyên nghiệp như thế này ở một ki-ốt chợ.

"Anh Đức, cái nhãn này in đẹp quá..."

"Im. Về phân tích đi."

---

Ba ngày sau. Phòng thí nghiệm Hoàng Phát Dược, tầng 5.

Cô nhân viên R&D — Ngân, 24 tuổi, mắt thâm quầng sau ba đêm thức trắng — đặt bản báo cáo dày 15 trang lên bàn Hoàng Gia Bảo.

"Kết quả, anh."

Hoàng Gia Bảo lật trang đầu tiên.

Rồi trang thứ hai.

Rồi thứ ba.

Mặt hắn — thường xuyên giữ vẻ bình thản lạnh lùng — dần dần biến sắc.

"Cái gì đây?"

"Dạ... em không giải thích được." Ngân nuốt nước bọt, giọng run. "Sản phẩm Thanh Tâm Thang — thành phần gồm ngải cứu, cam thảo, đương quy, đại táo. Đều là dược liệu thường. Nhưng khi phân tích bằng sắc ký lỏng hiệu năng cao, em phát hiện... các hoạt chất đã được tách chiết ở mức cực kỳ tinh khiết."

"Tinh khiết bao nhiêu?"

"97.3%. Anh... với thiết bị chiết xuất hiện đại nhất của mình, công ty Roche đạt được khoảng 94% cho một hoạt chất đơn lẻ. Thằng này — xin lỗi, người này — đạt 97.3% bằng... em không biết bằng cách nào. Không có dấu hiệu sử dụng máy ly tâm, không có dung môi hữu cơ, không có enzyme. Như thể hắn... tách chúng bằng tay."

Im lặng.

Hoàng Gia Bảo đọc tiếp. Hoạt Huyết Thang — sáu thành phần dược liệu thông thường, nhưng tỉ lệ phối hợp tạo ra hiệu ứng cộng hưởng mà phần mềm mô phỏng phân tử không dự đoán nổi. Kiện Tỳ Tán — ba hoạt chất được "xếp lớp" theo cách hoàn toàn lạ, khiến thuốc giải phóng dần trong ruột thay vì tan hết ở dạ dày.

"Copy được không?" Hoàng Gia Bảo hỏi.

Ngân lắc đầu, mặt trắng bệch. "Không, anh. Em đã thử. Dùng đúng nguyên liệu, đúng tỉ lệ — nhưng không đạt được độ tinh khiết của hắn. Vấn đề không phải công thức — vấn đề là... quá trình. Hắn làm điều gì đó trong lúc pha chế mà chúng ta không hiểu."

"Thằng này tốt nghiệp đại học dược bình thường. 25 tuổi. Không có phòng lab, không có máy móc." Hoàng Gia Bảo đặt báo cáo xuống, giọng lạnh. "Và cô nói tôi rằng hắn giỏi hơn cả phòng thí nghiệm của chúng ta?"

Ngân không dám trả lời.

Hoàng Gia Bảo quay ghế, nhìn ra cửa sổ. Thành phố Hải Đông trải rộng bên dưới — ánh nắng chiều rọi lên những mái nhà cũ kỹ, và đâu đó trong đống nhà ổ chuột đó, có một gã bán thuốc trong ki-ốt 6m² đang đe dọa đế chế của hắn.

"Gọi Đức lên đây." Hắn nói.

---

Mười phút sau, Trương Văn Đức đứng trước bàn sếp, tay vặn vẹo sau lưng.

"Kế hoạch B." Hoàng Gia Bảo nói, giọng bình thản như đọc menu. "Copy không được thì phá. Gửi đơn khiếu nại tới Sở Y tế — vu thuốc của nó gây phản ứng phụ. Tìm một hai người sẵn sàng 'làm chứng.' Đồng thời liên hệ báo chí — tôi có người ở Hải Đông News — đăng bài cảnh báo 'thuốc không rõ nguồn gốc.' Trong lúc nó bận đối phó, ta cắt nguồn dược liệu. Tìm xem nó mua hàng ở đâu — chặn."

Đức gật đầu, ghi chép.

"Và Đức."

"Dạ?"

"Không được để lộ là Hoàng Phát đứng sau. Nếu lộ — cậu tự chịu."

Đức nuốt nước bọt. "Dạ... hiểu ạ."

---

Trần Diệu biết có chuyện khi doanh thu rơi tự do.

Tuần đầu — Trần Gia Đường bán được ba triệu rưỡi mỗi ngày. Tuyệt vời cho một ki-ốt chợ. Tuần thứ hai — hai triệu. Tuần thứ ba — tám trăm ngàn.

Không phải thuốc hết hiệu quả. Khách cũ vẫn quay lại — bà Sáu, chị Tám, cô Ba, ông chồng cô Ba (đã bỏ rượu thật). Vấn đề là khách mới không đến.

"Anh Diệu ơi." Béo Tài chìa điện thoại, mặt méo xệch. "Anh đọc cái này đi."

Trần Diệu nhìn màn hình. Một bài báo trên Hải Đông News:

**"CẢNH BÁO: Thuốc 'thần kỳ' ở chợ Đông Hồng — chưa được kiểm nghiệm, tiềm ẩn nguy hiểm"**

Bên dưới: lời "nhân chứng" — một bà cụ tên Phạm Thị Xuân, 72 tuổi, nói rằng uống Thanh Tâm Thang xong bị "chóng mặt, buồn nôn."

Trần Diệu đọc xong, mặt không đổi sắc.

Ba ngàn năm buôn bán Tu Linh Giới — hắn đã thấy chiêu này nhiều đến nỗi nhàm. Ở Tu Linh Giới, khi một tông phái mới nổi bán đan dược tốt hơn, các tông phái cũ sẽ: 1) mua về phân tích, 2) nếu không copy nổi thì vu khống, 3) nếu vu không được thì phá nguồn nguyên liệu, 4) nếu vẫn không xong thì thuê sát thủ.

Hoàng Phát Dược đang ở bước 2.

"Mày." Hắn nói với Béo Tài. "Tra tên 'Phạm Thị Xuân' này — xem ở đâu, có phải khách của mình không."

"Dạ." Béo Tài lôi sổ bán hàng ra — hắn ghi chép cẩn thận từng khách, thói quen từ nghề bán cơm. "Phạm Thị Xuân... không có anh ơi. Không có khách nào tên này."

"Tốt." Trần Diệu gật. "Bà này chưa từng mua thuốc của mình. Vậy bà ấy uống Thanh Tâm Thang ở đâu?"

"Tức là... bài báo bịa?"

"Không phải bịa — mà là dàn dựng. Có người trả tiền cho bà ấy nói lời chứng giả."

Béo Tài mở to mắt. "Ai?"

Trần Diệu nhìn ra ngoài ki-ốt. Bên kia con đường, một chiếc xe hơi đen bóng — Mercedes — đỗ kín đáo dưới tán cây. Hắn nhận ra biển số: 43A-xxx.xx — biển công ty, không phải biển cá nhân.

Thần thức yếu ớt lướt qua — trong xe có hai người, một trung niên, một thanh niên. Thanh niên cầm điện thoại quay video.

"Bọn chúng đang theo dõi mình." Hắn nói bình thản.

"Trời ơi! Làm sao bây giờ anh?!"

Trần Diệu lau tay vào khăn, bước ra quầy. Hắn nhìn chiếc Mercedes ba giây — đủ lâu để người trong xe biết hắn đã nhận ra — rồi quay vào.

"Làm sao à?" Hắn cười. "Ta phản công."

---

Buổi tối hôm đó, Trần Diệu không về phòng trọ. Hắn ngồi trong ki-ốt, bếp gas cháy nhỏ, tay pha chế không ngừng.

Không phải thuốc bán. Mà là mẫu thử.

Hắn lấy ra mười gói Thanh Tâm Thang, mười gói Hoạt Huyết Thang, mười gói Kiện Tỳ Tán — chia thành ba nhóm, đánh số thứ tự, đóng gói kín với nhãn niêm phong.

"Nếu ở Tu Linh Giới," hắn lẩm bẩm trong khi dán nhãn, "ta sẽ nộp đan dược lên Đan Đạo Liên Minh để kiểm nghiệm. Ở đây — ta nộp cho Sở Y tế."

Hắn mở laptop — chiếc laptop cũ mua thanh lý 800 ngàn — và bắt đầu soạn đơn.

"Đơn xin kiểm nghiệm chất lượng sản phẩm — tự nguyện."

Đúng vậy. Hắn không đợi Sở Y tế đến kiểm tra theo đơn khiếu nại của Hoàng Phát. Hắn chủ động nộp mẫu — trước khi đối thủ kịp hành động.

Nguyên tắc thương trường quy tắc số 47 của Vạn Bảo Lâu: "Khi bị vu khống, đừng bào chữa — hãy chứng minh."

Béo Tài ngồi kế bên, phụ dán nhãn, mắt thâm quầng.

"Anh ơi, nộp kiểm nghiệm tốn bao nhiêu?"

"Ba triệu cho toàn bộ ba mươi mẫu. Gần hết tiền dự phòng."

"Nếu kết quả xấu thì sao?"

Trần Diệu nhìn ly Thanh Tâm Thang trên bàn — thứ nước hổ phách trong suốt, ấm áp, đã chữa mất ngủ cho hàng trăm người.

"Sẽ không xấu." Hắn nói, giọng nhẹ nhàng nhưng tuyệt đối tự tin. "Ta đã pha đan dược ba ngàn năm. Không bao giờ sai."

Béo Tài không hiểu "ba ngàn năm" là gì, nhưng nhìn ánh mắt anh Diệu — bình thản, vững vàng như núi — nó tin.

---

Sáng hôm sau, Trần Diệu khoác ba lô chứa ba mươi mẫu thuốc, đạp xe ra Sở Y tế thành phố Hải Đông.

Cơ quan nhà nước. Hành lang dài, quạt trần chạy ù ù, nhân viên ngồi sau kính chống đạn nhìn hắn với ánh mắt "lại thằng dân đến làm phiền."

Hắn xếp hàng. Hai tiếng.

Khi đến lượt, cô nhân viên — trẻ, mặt lạnh, đang sơn móng tay — nhìn hắn từ trên xuống.

"Nộp đơn gì?"

"Đơn xin kiểm nghiệm chất lượng sản phẩm Đông dược — tự nguyện."

"Tự nguyện?" Cô nhân viên ngẩng đầu, ngạc nhiên thật sự. "Thường người ta bị bắt kiểm nghiệm chứ ai tự nộp?"

"Tôi muốn chứng minh thuốc của tôi đạt chuẩn. Đây là ba mươi mẫu, ba loại sản phẩm, mười mẫu mỗi loại. Giấy tờ đăng ký hộ kinh doanh, bằng Dược sĩ, bản kê nguyên liệu — đầy đủ ạ."

Cô nhân viên nhìn hắn — thanh niên gầy gò, áo sơ mi nhàu, ba lô cũ — rồi nhìn chồng hồ sơ gọn ghẽ hắn đặt lên bàn. Chuyên nghiệp đến bất ngờ.

"Kết quả mất hai tuần." Cô nói, vẫn lạnh lùng nhưng giọng đã bớt khinh.

"Được ạ. Cảm ơn cô."

Hắn quay đi. Hai tuần — thời gian vừa đủ để Hoàng Phát Dược tung ra đợt tấn công tiếp theo. Nhưng khi kết quả về — nếu mọi thứ đúng như hắn dự tính — thì không đơn khiếu nại nào chạm được vào Trần Gia Đường.

Nguyên tắc thương trường số 47 — chứng minh, không bào chữa.

Trần Diệu đạp xe về, gió biển Hải Đông thổi rát mặt. Hắn mỉm cười — nụ cười của một người đã quá quen với chiến tranh thương mại.

"Hoàng Gia Bảo." Hắn thì thầm với gió. "Ngươi chơi bẩn? Được. Ta chơi sạch — nhưng ta chơi giỏi hơn ngươi."

Nhưng hắn không biết — trong khi hắn nộp đơn kiểm nghiệm, ở bệnh viện Đa khoa Hải Đông, một bác sĩ trẻ khoa Đông y vừa đọc xong bài báo trên Hải Đông News.

Nguyễn Minh Hà — 24 tuổi, tốt nghiệp loại giỏi Đại học Y Hà Nội, con gái giáo sư Nguyễn Minh Quang — đặt điện thoại xuống, mắt sáng lên.

"Thuốc thần kỳ ở chợ Đông Hồng?" Nàng lẩm bẩm. "Để xem thần kỳ kiểu gì."

Nàng khoác áo blouse trắng, cầm ống nghe, bước ra khỏi phòng khám.

Đích đến: Trần Gia Đường.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí