Chương 2: Phúc Lâm Đường
Sáng hôm sau, bà Sáu gõ cửa phòng Trần Diệu lúc sáu giờ rưỡi.
Không phải gõ — là đập. Đập như thể đằng sau cánh cửa có mỏ vàng.
"Diệu ơi! Con ơi mở cửa!"
Hắn mở cửa, mắt nheo nheo vì nắng sớm. Bà Sáu đứng ngoài, mặt mày rạng rỡ — khác hẳn bà lão mệt mỏi suốt ba năm qua. Đôi mắt sáng, da dẻ hồng hào, thậm chí còn chải tóc gọn gàng cài kẹp hoa.
"Bà Sáu, sáng sớm sao..."
"Con ơi!" Bà nắm tay hắn, mắt rưng rưng. "Đêm qua bà ngủ. Bà ngủ — thật sự ngủ! Tám tiếng liền! Tám tiếng, con hiểu không? Ba năm nay bà chưa ngủ được tám tiếng!"
Hắn gật đầu, không ngạc nhiên. Thanh Tâm Thang dù chỉ 15% hiệu quả so với bản gốc, vẫn thừa sức xử lý chứng mất ngủ do rối loạn thần kinh tự chủ.
"Bà khỏe hơn rồi đúng không ạ?"
"Khỏe gì đâu — bà thấy trẻ ra mười tuổi!" Bà Sáu cười toét. "Cho bà xin thêm được không? À mà — con bán bao nhiêu? Bà mua cho cả chị Hai bà bên Phường 3, chị ấy cũng mất ngủ dữ lắm."
Lục Diệu Trần — à không, Trần Diệu — nhìn bà Sáu. Ba ngàn năm buôn bán đã dạy hắn một bài học sắt máu: sản phẩm tốt tự tìm khách hàng.
"Dạ, cháu bán ạ. Năm mươi ngàn một ly."
"Rẻ vậy?"
"Dạ, giá giới thiệu ạ."
---
Buổi trưa hôm đó, hắn trở lại Phúc Lâm Đường.
Tiệm thuốc Bắc vẫn vắng vẻ như hôm qua — bà chủ Phúc Lâm Đường, bà Bảy Phúc, ngồi sau quầy đọc báo, cái quạt giấy phe phẩy lười biếng. Kệ gỗ chất đầy dược liệu lặng lẽ tỏa hương.
"Ô, cậu hôm qua." Bà Bảy ngẩng đầu. "Lại mua ngải cứu hả?"
"Dạ, hôm nay cháu mua nhiều hơn ạ."
Hắn đọc danh sách — mười bảy loại dược liệu, từ cam thảo, đương quy, hoàng kỳ, đến bạch truật, sinh địa, xuyên khung. Bà Bảy nghe mà mắt tròn lên.
"Cậu đi mở tiệm thuốc à?"
"Gần gần vậy ạ."
Trong khi bà Bảy cân đo, Trần Diệu lặng lẽ phóng thần thức quét khắp tiệm. Tia thần thức yếu ớt như đèn pin sắp hết pin, nhưng đủ để hắn "đọc" thành phần từng ngăn kéo.
Sinh địa → tương đương Huyền Âm Thảo, 71%. Xuyên khung → tương đương Phong Vân Thảo, 66%. Hà thủ ô → tương đương Hắc Phát Linh Căn, 79%.
Và — hắn dừng lại.
Góc sâu nhất của tiệm, ngăn kéo cao nhất, phủ bụi. Nhãn viết tay: "Hồng hoa — cũ, không bán."
Thần thức lướt qua — và hắn rùng mình.
Hồng hoa này không bình thường. Nó cũ — rất cũ, ít nhất hai mươi năm — nhưng cấu trúc phân tử vẫn ổn định một cách bất thường. Và mức tương đồng với Hỏa Linh Hoa của Tu Linh Giới: 91%.
91%. Gần như nguyên bản.
"Bà ơi." Hắn chỉ lên ngăn kéo trên cùng. "Hồng hoa kia, bà mua ở đâu ạ?"
Bà Bảy ngẩng lên, nheo mắt. "Cái đó à? Của ông chồng bà để lại. Ông ấy lên núi Sơn Trà hái hơn hai mươi năm trước, nói là thấy bên khe suối, hái về cho bà pha trà uống. Nhưng bà ngửi thấy mùi lạ lắm, không dám bán."
"Bà bán cho cháu được không ạ?"
"Có bao nhiêu đâu, chắc còn... nửa lạng? Cho cậu luôn, ai mua mấy cái hoa mốc meo đó."
Trần Diệu cẩn thận nhận gói hồng hoa — tay hắn run nhẹ, không phải vì yếu, mà vì xúc động.
Nếu hồng hoa này tương đồng 91% với Hỏa Linh Hoa — thì hắn có thể dùng nó làm nguyên liệu chính cho Tiểu Hoàn Đan. Loại đan dược cấp cao nhất mà hắn có thể chế trong điều kiện không có linh khí. Công dụng: trị hầu hết bệnh mãn tính, phục hồi tổn thương nội tạng, thậm chí... kéo dài tuổi thọ.
Nhưng hồng hoa này chỉ còn nửa lạng. Dùng một lần là hết.
"Ta phải tìm thêm." Hắn nghĩ. "Núi Sơn Trà... Nếu hai mươi năm trước có hồng hoa cấp này, chắc hẳn vùng đất đó vẫn còn dư lượng linh khí cổ đại."
Nhưng chuyện đó để sau. Bây giờ — hắn cần tiền. Rất nhiều tiền.
---
Trở về phòng trọ, hắn bắt tay vào việc.
Bà Sáu đã giúp hắn một việc to lớn mà không biết: bà giới thiệu chị Hai Phường 3, chị Hai giới thiệu cô Ba kế bên, cô Ba giới thiệu dì Tư bán vé số — một mạng lưới truyền miệng tốc độ ánh sáng mà không quảng cáo nào bì được.
Đến chiều, phòng trọ 15m² của hắn đã biến thành "tiệm thuốc" bất đắc dĩ. Bốn người đàn bà ngồi xếp hàng trên cái giường sắt, chờ mua "thuốc ngủ thần kỳ của thằng Diệu."
Hắn pha Thanh Tâm Thang cho từng người — mỗi ly điều chỉnh tỉ lệ khác nhau tùy theo triệu chứng.
Chị Hai: mất ngủ do tiền mãn kinh → tăng đương quy, thêm ích mẫu. Cô Ba: mất ngủ do lo âu → tăng cam thảo, giảm ngải cứu. Dì Tư: mất ngủ do đau khớp → thêm ngưu tất, độc hoạt.
Mỗi ly năm mươi ngàn. Bốn ly hai trăm ngàn. Trừ chi phí nguyên liệu — lãi ròng một trăm sáu mươi ngàn.
Lục Diệu Trần — người từng giao dịch hàng triệu linh thạch mỗi vụ — nhìn bốn tờ năm chục ngàn nhàu nhĩ trong tay, cảm thấy... hài lòng.
"Mọi đế chế đều bắt đầu từ viên gạch đầu tiên." Hắn thì thầm.
---
Ngày thứ hai, tám người.
Ngày thứ ba, mười lăm người.
Bà Sáu trở thành "nhân viên marketing tự nguyện" — bà đi khắp xóm khoe: "Tối qua tui ngủ ngon lắm nha, nhờ thuốc thằng Diệu phòng 302!" Hiệu quả còn hơn chạy quảng cáo Facebook.
Nhưng đến ngày thứ ba — vấn đề xuất hiện.
Hắn đang ngồi trong phòng, tay cầm cối giã, miệng lẩm bẩm công thức, thì nghe tiếng gõ cửa khác lạ. Không phải kiểu gõ của bà Sáu hay khách hàng. Cộc. Cộc. Cộc. Nhịp đều, lạnh lùng.
"Mở cửa. Đội quản lý thị trường."
Trần Diệu mở cửa. Hai người đàn ông mặc sơ mi trắng, đeo bảng tên, mặt lạnh. Phía sau là một thanh niên cao gầy, mặc vest xám, nụ cười quen thuộc — quen thuộc đến nỗi ký ức chủ nhân cũ rùng mình.
Trương Văn Đức.
"Ồ, Diệu." Đức cười, giọng ngọt lịm. "Lâu quá mới gặp. Nghe nói cậu kinh doanh thuốc ở đây? Không có giấy phép mà bán thuốc cho người ta uống — cậu biết xử phạt bao nhiêu không?"
Trần Diệu nhìn Đức. Ký ức chủ nhân cũ dâng lên — Đức chính là kẻ chơi xấu, đổ thâm hụt kho hàng lên đầu hắn, khiến hắn bị sa thải. Và bây giờ Đức đang là quản lý tại Hoàng Phát Dược, hưởng cái ghế mà đáng lẽ là của Trần Diệu.
Nhưng Lục Diệu Trần đã ba ngàn năm đàm phán với yêu vương, ma đế, tiên nhân — hắn không thèm chấp một thằng ăn cắp cấp thấp.
"Trương Văn Đức." Hắn nói bình thản. "Nếu tôi nhớ không nhầm, anh làm quản lý ở Hoàng Phát Dược, không phải đội quản lý thị trường, đúng không?"
Đức hơi cứng mặt. "Tao đi với các anh ấy đây — với tư cách công dân phản ánh vi phạm."
"À." Trần Diệu quay sang hai cán bộ. "Hai anh, tôi hoàn toàn hợp tác. Tôi chưa có giấy phép kinh doanh thuốc, điều này tôi nhận. Phạt bao nhiêu, tôi chịu."
Hai cán bộ nhìn nhau. Phần lớn trường hợp, người vi phạm sẽ chối, cãi, hoặc khóc lóc xin tha. Rất ít ai bình thản đến mức này.
"Phạt hai triệu. Và anh phải ngừng bán ngay."
"Được ạ." Hắn lấy phong bì ra — trong đó có hai triệu lẻ, gần hết tiền doanh thu ba ngày. "Đây ạ."
Đức đứng sau, cười đắc thắng. "Thấy chưa? Tao nói rồi — đừng nghĩ ra khỏi Hoàng Phát là tự do muốn làm gì thì làm."
Trần Diệu nhìn Đức. Không tức giận. Không bực bội. Hắn nhìn bằng ánh mắt của một người đã sống ba ngàn năm, đã thấy hàng triệu kẻ như Đức — đắc ý lúc nhỏ, thảm hại về sau.
"Anh Đức." Hắn nói, giọng nhẹ nhàng. "Anh đi cùng đội quản lý thị trường đến nhà tôi — điều này tôi ghi nhận. Cảm ơn anh nhắc nhở."
Rồi hắn đóng cửa.
Đức đứng ngoài, cảm giác thắng lợi bỗng dưng nhạt đi — hắn không hiểu tại sao, nhưng ánh mắt bình thản của Trần Diệu khiến hắn... bất an.
---
Trong phòng, Trần Diệu ngồi xuống, đếm lại tiền. Hai triệu tiền phạt, cộng năm trăm ngàn nguyên liệu — doanh thu ba ngày bay sạch.
Hắn lại trở về vạch xuất phát.
Nhưng hắn không lo. Hắn lo thứ khác: trong ba ngày bán "thuốc thần kỳ" ở con hẻm, hắn đã hiểu luật chơi của thế giới này. Muốn buôn bán — phải có giấy phép. Muốn bán thuốc — phải có chứng nhận chất lượng. Muốn lớn — phải có pháp nhân.
Ở Tu Linh Giới, hắn cũng phải đăng ký tông phái, nộp thuế linh thạch cho Tiên Đạo Liên Minh, tuân thủ luật đan dược — cùng một logic.
"Được." Hắn lẩm bẩm. "Ta sẽ chơi theo luật của các ngươi."
Hắn cầm điện thoại — thứ đồ vật mà hắn đã dần quen — và bắt đầu tra Google: "Thủ tục đăng ký kinh doanh hộ cá thể ngành dược."
Ba mươi phút sau, hắn lập danh sách: 1. Đăng ký kinh doanh hộ cá thể — cần CMND, đơn xin, lệ phí 100.000đ. 2. Giấy chứng nhận đủ điều kiện kinh doanh dược — cần bằng Dược sĩ (hắn có!) + cơ sở đạt chuẩn. 3. Thuê mặt bằng — tiệm nhỏ, ít nhất 10m².
Vấn đề: hắn hết sạch tiền. Thậm chí lệ phí 100.000 đồng cũng không có.
Trần Diệu nhắm mắt. Nghĩ.
Rồi hắn mỉm cười — nụ cười của Lục Diệu Trần, kẻ từng bán đan dược giả cho ma đế rồi vẫn thoát chết.
"Đầu tư. Ta cần nhà đầu tư."
Hắn cầm điện thoại, gọi cho bà Sáu.
"Bà Sáu ơi, bà có muốn hùn vốn mở tiệm thuốc với cháu không ạ?"
---
Bà Sáu — sáu mươi ba tuổi, hưu trí, sở hữu ba căn nhà trọ ở Hải Đông — gật đầu ngay lập tức.
Không phải vì bà hiểu kinh doanh. Mà vì bà ngủ được. Sau ba năm mất ngủ, thuốc Tây không ăn thua, thuốc Đông cũng vô ích — thằng nhỏ phòng 302 cho bà một ly nước màu nâu, và bà ngủ tám tiếng.
Giá trị đó, bà quy ra tiền, vô giá.
"Bà góp năm chục triệu. Nhưng bà không biết làm ăn nha con — bà chỉ đầu tư thôi."
"Dạ, bà cứ yên tâm. Cháu sẽ hoàn vốn cho bà trong ba tháng."
Năm chục triệu. Đối với Lục Diệu Trần — chẳng là gì. Nhưng đối với Trần Diệu ở thế giới này — đó là cả một bầu trời mới mở ra.
Hắn chia ngân sách: - 15 triệu: đặt cọc ki-ốt ở chợ thuốc Đông Hải Đông (6m², vị trí cuối dãy, rẻ nhất). - 10 triệu: nguyên liệu dược liệu (mua sỉ từ Phúc Lâm Đường). - 10 triệu: dụng cụ pha chế (nồi, bình, lọ, nhãn mác). - 10 triệu: đăng ký kinh doanh + giấy phép + chi phí pháp lý. - 5 triệu: dự phòng.
"Ngân sách eo hẹp." Hắn lắc đầu. "Ở Tu Linh Giới, năm chục linh thạch chỉ mua được nửa lò đan."
Nhưng ở thế giới này — năm chục triệu đủ để hắn bắt đầu.
Hắn mỉm cười, nhìn ra cửa sổ. Nắng chiều Hải Đông rải vàng trên mái ngói, và tiếng rao "bánh mì, bánh mì nóng giòn đây" vọng lên từ con hẻm.
"Trần Gia Đường," hắn thì thầm — cái tên hắn đã chọn cho tiệm thuốc tương lai. "Bắt đầu thôi."
Nhưng hắn không biết rằng Trương Văn Đức — sau khi dẫn quản lý thị trường đến "dẹp" hắn — đã gửi tin nhắn cho sếp tại Hoàng Phát Dược:
"Anh Bảo ơi, thằng Diệu bị phạt rồi. Chắc không dám bán nữa đâu."
Và Hoàng Gia Bảo — đang ngồi trong phòng làm việc tầng 18, nhìn ra thành phố từ cửa sổ kính — đọc tin nhắn, cười khẽ.
"Tốt. Dọn rác sớm, đỡ phiền."
Nhưng rác này — không phải loại dọn được dễ dàng.