Chương 25: Thiên Kim Trở Về

~3 phút đọc 485 từ

Đám cưới Hàn Vương và đích nữ phủ Tể Tướng — sự kiện lớn nhất kinh thành năm đó.

Pháo đỏ treo khắp phố. Kiệu hoa tám người khiêng. Dân chúng đứng kín hai bên đường, rải hoa chúc phúc.

Ninh Uyên ngồi trong kiệu, áo cưới đỏ thêu phượng vàng, trâm vàng cài tóc. Đẹp — đẹp nhất đời nàng.

Đại phu nhân Tống thị đứng trước cổng phủ, nước mắt chảy nhưng miệng cười.

"Con gái mẹ. Xinh quá."

Tể Tướng cầm tay Ninh Uyên, dẫn nàng ra kiệu. Tay ông siết chặt — không muốn buông.

"Cha." Ninh Uyên bóp nhẹ tay ông. "Con sẽ về thăm thường xuyên."

"Ừ." Ông nuốt nước mắt. "Ừ."

Thanh Trúc và Thanh Tùng đi theo — hai hầu gái trung thành, cùng sang Hàn Vương phủ.

"Tiểu thư, phủ Hàn Vương lớn không?" Thanh Trúc hỏi, mắt long lanh.

"Lớn. Nhiều phòng trống. Ngươi thích phòng nào chọn phòng đó."

"Thật ạ?!" Thanh Trúc nhảy cẫng.

Kiệu hoa đến Hàn Vương phủ. Tiêu Dạ Hàn đứng trước cổng, áo đỏ — lần đầu tiên hắn mặc màu khác ngoài trắng.

Hắn trông... khó chịu.

"Áo này ngứa." Hắn nói nhỏ khi đỡ Ninh Uyên xuống kiệu.

"Chịu đi. Một ngày thôi."

"Cả đời cũng được. Nếu ngươi ở bên."

Ninh Uyên đỏ mặt. "Đừng nói mấy câu đó trước mặt người."

"Sao? Ta thấy rất hay."

Lễ bái đường. Hai người quỳ trước trời đất.

Bái nhất — trời đất. Bái nhị — tổ tiên. Phu thê giao bái.

Khi hai người đối mặt cúi đầu, Ninh Uyên nhắm mắt. Ký ức kiếp trước hiện ra lần cuối:

Lửa. Phản bội. Nước mắt. Chết.

Rồi — tất cả tan biến. Thay vào đó là:

Hoa mai. Trà thơm. Đôi mắt ấm áp. Bàn tay chắc chắn.

Nàng mở mắt. Tiêu Dạ Hàn nhìn nàng, mỉm cười.

"Xong rồi." Hắn nói. "Giờ ngươi là vợ ta."

"Và ngươi phải rót trà cho ta mỗi ngày."

"Biết rồi."

Đêm. Phòng tân hôn.

Ninh Uyên ngồi bên cửa sổ, nhìn trăng.

Tiêu Dạ Hàn rót trà — đúng cam kết.

"Nghĩ gì vậy?" Hắn hỏi.

"Nghĩ về kiếp trước. Kiếp trước, đêm tân hôn, ta khóc vì hạnh phúc — hạnh phúc giả. Kiếp này..." Nàng quay sang, mỉm cười. "Ta khóc vì hạnh phúc thật."

Nước mắt rơi. Nhưng là nước mắt ngọt.

Tiêu Dạ Hàn lau nước mắt cho nàng.

"Kiếp này, không ai hại ngươi nữa. Ta ở đây."

Ninh Uyên tựa đầu vào vai hắn. Ngoài cửa sổ, hoa mai nở rộ trong đêm xuân.

Thiên kim trở về.

Không phải trở về quá khứ — mà trở về với chính mình. Với người xứng đáng. Với cuộc đời nàng đáng sống.

Tô Ninh Uyên — đích nữ phủ Tể Tướng, Hàn Vương phi — mỉm cười.

"Cảm ơn, kiếp này."

— HẾT —

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí