Chương 8: Phá vỡ định mệnh

~11 phút đọc 2.074 từ

Ba ngày tiếp theo trôi qua, đối với Lê Hoàng Sơn, đó là một cuốn phim ác mộng quay chậm dần đều.

Tổng Giám đốc Tập đoàn Phát Đạt ngồi chễm chệ trong căn phòng văn phòng làm việc xa hoa lấp lánh ở tầng chóp tòa cao ốc, một tay cầm ly rượu mạnh, bất ngờ đập phang chiếc điện thoại vỏ vàng xuống mặt bàn gỗ hương rầm rầm khiến các trợ lý rụt cổ.

'Gì cơ? Tụi mày nói gì? Lô đất ở Bình Chánh của chúng ta bị Cục quản lý đình chỉ thi công vô thời hạn á? Ai ký lệnh?' Hoàng Sơn gào lên, gân xanh nổi đầy trên trán.

'Là... là bên liên ngành thanh tra xây dựng và đô thị, thưa sếp ạ. Họ... họ bỗng nhiên nhận được hẳn một bộ hồ sơ báo cáo dài mười trang bằng chứng về vi phạm chỉ giới an toàn giao thông nghiêm trọng và xả thải trộm...' Tiếng trợ lý vang lên líu nhí, sợ sệt run rẩy qua loa ngoài. 'Không... không chỉ vậy, hai ngân hàng đối tác cấp vốn lớn nhất... họ cũng vừa thông báo khẩn cấp dừng giải ngân hoàn toàn.'

'Dừng? Dựa vào cái cơ sở khốn kiếp gì?'

'Họ nói phát hiện báo cáo tài chính nội bộ của chúng ta năm ngoái gửi lên có dấu hiệu xào nấu dòng tiền ảo từ các công ty con hòng giấu lỗ...'

Lê Hoàng Sơn lảo đảo, mặt mũi trắng bệch tát không còn một giọt máu.

Chiêu trò phù phép đó... hắn đã làm cực kỳ kín kẽ và ma mãnh mà. Đó là những phương thức lách luật tinh vi tột bậc mà hắn đã phải mướn không biết bao nhiêu vị tay to cố vấn nghĩ ra. Trừ khi — trừ khi có ai đó đi guốc hoàn toàn trong bụng hắn, hiểu rõ cách di chuyển nguồn tiền lòng vòng giữa công ty mẹ, công ty con của hắn đến từng con số nhỏ mọn.

Cùng lúc đó, trên tất cả các diễn đàn kinh tế uy tín nhất, đột ngột xuất hiện đồng loạt một bài báo phân tích chuyên sâu ẩn danh. Mục tiêu không đâu khác chính là chỉ thẳng vào mô hình đa cấp vốn 'Bong bóng nợ luân hồi' mà Phát Đạt đang liều mình duy trì.

Từng con số được phơi bày rành rành. Từng dẫn chứng, sơ đồ công ty con được minh họa móc xích chi tiết. Từng biểu đồ dòng tiền đứt gãy đâm chọc chính xác vào tử huyệt: Phát Đạt đang dùng tiền huy động của các dự án vẽ trên giấy chưa hình thành để bù lấp thanh khoản nợ ngắn hạn cho những lô đất chết.

Chỉ sau một đêm. Cổ phiếu Phát Đạt trên sàn chứng khoán bắt đầu bị bán tháo điên cuồng, rơi tự do như bị cắt dây phanh.

'Lâm Thanh Hà...' Hoàng Sơn rít lên qua kẽ răng run rẩy. Hắn vo viên tờ báo tài chính ném thẳng vào góc tường. Trực giác bén nhạy của một con thú săn mồi nói cho hắn biết, con mụ giám đốc quèn của cái văn phòng công ty tư vấn bé tí xíu kia chính là bàn tay đen đứng sau vụ thọc huyết này.

Nhưng mọi thứ đã quá muộn để cứu vãn. Sự tín nhiệm trên thương trường khốc liệt giống như lâu đài trên cát, một khi có vết nứt từ nền móng, hiệu ứng domino sẽ tự động sụp đổ nhanh hơn chớp mắt. Các ngân hàng lo sợ mất vốn cho vay vội vã thi nhau rà soát lại sổ sách tín dụng, các cổ đông lớn nội bộ hốt hoảng báo bán giải chấp cổ phiếu ồ ạt.

Phát Đạt từ một con hổ đói háu ăn, kiêu hùng đầy nanh vuốt, bỗng chốc trở thành một con chó hoang ghẻ lở giữa bầy sói tài chính bị săn lùng.

---

Ba mươi ngày sau án tử hình trên truyền thông giáng xuống đầu Phát Đạt.

Trong một góc khuất yên tĩnh của quán cà phê vắng người ở trung tâm sầm uất quận 1, Lâm Thanh Hà mặc bộ suit xám nhạt thanh lịch. Chậm rãi và thong thả, cô khẽ dùng chiếc muỗng bạc khuấy vòng quanh ly cà phê đen đá không đường. Bầu trời Sài Gòn bên ngoài vần vũ những đám mây đen, nhưng trong đôi mắt phẳng lặng lấp lánh như đáy sâu giếng cổ của cô lại toát ra vẻ an tĩnh lạ thường.

Cửa kính quán bị người ta đẩy mạnh bước vào.

Lê Hoàng Sơn xuất hiện. Hắn tiều tụy, áo quần xộc xệch, hai mắt thâm quầng thô lố, râu ria lởm chởm hốc hác. Đâu rồi vẻ ngạo mạn vung tiền qua đống rác của một tháng trước? Hắn nặng nề kéo cái ghế gỗ ra, ngồi phịch xuống đối diện với người đã đâm một nhát chí mạng.

'Tôi biết thừa là cô.' Hắn vào đề trực tiếp, giọng khàn đục như người vừa ốm liệt giường. Cậu thanh niên kiêu ngạo mang dã tâm thôn tính cuối cùng cũng phải công nhận mình đã bị chơi lại một vố tan xác.

'Cậu nói gì, thật thứ lỗi cho tôi hiểu không kịp.' Thanh Hà nhếch môi, ánh mắt từ tốn lướt qua bộ dạng thảm bại của hắn.

'Tôi đã cho dân anh chị theo dõi kỹ rồi. Tất cả, từ gói hồ sơ gửi bên thanh tra quy hoạch, cho đến các bản phân tích tài chính gửi nặc danh tống tiền ngân hàng... đều được gửi từ những tài khoản IP ảo mã hóa. Nhưng gốc rễ của cách luân chuyển dòng vốn mà cô vạch trần...' Hoàng Sơn nghiến răng kèn kẹt, tay đấm bộp xuống bàn. 'Cô rốt cuộc đào đâu ra? Tại sao cô lại hiểu rõ cách thức vận hành ma quỷ của tôi đến như vậy? Bố cục cô giăng ra, cách cô đánh đòn tâm lý, y chang như cô đã từng làm sếp dạy tôi mười mấy năm ròng rã!'

Thanh Hà khẽ nâng ly cà phê thơm phức lên chạm môi. Bàn tay sơn móng hờ hững của cô không mảy may chút run rẩy.

*Tất nhiên là tôi phải hiểu quá rõ cậu rồi, cái thằng nhóc này. Ở kiếp trước, chẳng phải xuất phát điểm của cậu là một thằng thư ký tập sự dưới trướng tôi? Chính tôi cầm tay chỉ việc, bày cho cậu cách xào nấu và giấu nhẹm doanh thu. Cậu cắn ngược chủ, và điểm yếu của cậu là thói kiêu ngạo tự phụ, tôi nắm rõ như nhìn lòng bàn tay của mình.*

'Trên thương trường, không định nghĩa hai chữ bí mật tuyệt đối, thói đời mà.' Cô từ tốn đặt ly xuống, cất giọng vô hồn đều đặn, không mảy may cảm xúc. 'Nhưng tôi ra làm ăn chỉ tuân thủ đúng một nguyên tắc duy nhất, Hoàng Sơn. Đó là nước giếng sạch không rảnh rỗi phạm đi kháy nước sông đục. Cậu quá ngang ngược chướng mắt, tự cao tự đại cho rằng mình có chút hơi tiền thì có thể dùng thủ đoạn dơ bẩn chà đạp dập tắt bất cứ gia đình kẻ yếu thế nào.'

'Cô đã nắm đằng chuôi...' Hoàng Sơn chồm người tới, vẻ mặt đau đớn xen lẫn uất hận. 'Nhưng tại sao cô không đẩy bản báo cáo vi phạm thứ ba ra cho bên hình sự? Tại sao cô không ép tôi vào cái gọi là đường cùng? Mục đích cô là gì?'

Hắn hoàn toàn ý thức được, với cái nanh vuốt mà người đàn bà tàn độc trước mặt tung ra, nếu cô ta tiếp tục thả hồ sơ giả mạo hóa đơn VAT ra pháp luật, hắn chắc chắn một phần trăm sẽ bóc lịch không dưới 10 năm trong tù.

Nhưng cô ta để mở đường lui. Mọi chuyện bỗng dưng dừng lại ở mức phạt hành chính siêu nặng và cắt đứt nguồn thu 'sứt mẻ nặng nề', chứ nhất quyết không phải là 'treo tràng hạt chết đứng'.

'Vì tôi không rảnh rỗi mà muốn để cái bàn tay này nhúng bẩn vì tên tiểu nhân như cậu.' Thanh Hà liếc đôi mắt sắc lẻm nhìn xoáy sâu thăm thẳm vào não bộ hắn. 'Đòn này, là bài học nhỏ để tôi chứng minh: Trong cái bát cơm của xã hội, cậu vươn tay quá xa. Cậu rút cái tay bẩn thỉu rập khuôn đó về, lo mà làm ăn chân chính kiếm tiền sống tử tế. Đừng để một ngày nào đó... báo ứng ập xuống đầu phải gục ngã sau song sắt mới tỉnh ngộ.'

Bàn tay Thanh Hà lướt nhẹ ra lấy lại sự bình lặng. Cô dứt khoát đứng dậy, móc tờ giấy bạc một trăm ngàn thẳng thớm đặt trên mặt bàn gỗ thanh lịch.

'Quá khứ hay tương lai cậu làm cái dơ bẩn gì tôi không quan tâm. Từ nay về sau...' Giọng cô lạnh như sông băng. 'Đừng bao giờ để tôi thấy cái bóng cậu lởn vởn bước vào phòng làm việc, hay đụng đến móng tay của gia đình tôi thêm một lần nào nữa.'

Cô xoay lưng đi thẳng một mạch tung cửa, bước kiêu hãnh ra ngoài phố sầm uất. Bỏ mặc lại một Lê Hoàng Sơn ngồi chôn chân trên mồ hôi ướt lạnh còng lưng rệu rã như kẻ mất hồn.

Hắn mãi mãi không bao giờ hiểu được, giây phút ngày hôm nay chính là lúc cô thả hắn sống một con đường lui ở lại kiếp này. Nó vừa trọn vẹn bù đắp và trả luôn món nợ cái án tù chung thân mà chính vị CEO lạnh lùng tàn nhẫn năm xưa đã không khoan nhượng còng tay hắn vào ngục thất ở kiếp trước kia. Tất cả ân oán đến đây chính thức xóa sổ sòng phẳng.

Bước ra đến ngoài lề đường, bầu không khí lành lạnh sớm mai lọt thỏm vào chiếc áo suit. Thanh Hà tháo mắt kính đen xuống, ngửa đầu lên cao, hít một hơi vào sâu căng tràn lồng ngực.

Cô lục túi áo, rút vội điện thoại bấm gọi phím tắt số 1.

'Alo, anh ạ. Em xong việc ngoài công ty rồi nha.'

'Em có về kịp giờ ăn cơm tối chưa đấy? Bé An nhà mình nó cứ phụng phịu đói meo chờ mẹ mua kẹo về mới chịu ăn cơm canh sườn sụn nãy giờ đây này.' Giọng Minh Khôi cất lên ấm nóng, dễ chịu quen thuộc đan xen luôn thứ âm sắc the thé lèo nhèo nũng nịu của bé An đang với đòi gọi mẹ.

Thanh Hà bật khóc — nhưng khóe môi nở một nụ cười rạng rỡ đẫm hạnh phúc. Cô đưa tay vẫy nhanh về chiếc taxi vàng đang trờ đến.

'Mua rồi. Kem sô cô la. Em về ngay đây. Đợi em về ăn cơm nhé.'

Những ngày cuối cùng của tháng 12 năm 2018 đang đi qua bình lặng dịu êm.

Mai Linh vẫn khỏe mạnh trêu đùa trong mái trường rộn rã. Lê Hoàng Sơn đã thua thê thảm và vĩnh viễn không còn là cái gai trong tim. Toàn bộ sợi xích của định mệnh khắc nghiệt trói lấy kiếp trước đã thực sự bị Lâm Thanh Hà tự tay mình đập nát làm xà bần tro bụi.

Chỉ còn bây giờ, không hề tồn tại một đinh danh CEO Lâm Thanh Hà thao túng hai trăm tỷ máu lạnh chết trên xe một mình cô độc giữa đại lộ vắng lúc ba giờ sáng.

Chỉ còn một bà vợ Thanh Hà hiền thục đan áo gác chân trên gối chồng. Một người mẹ tất bật chở con trên chiếc xe gắn máy bon bon giữa cuộc đời thường nhật rộn rã.

Mưa bóng mây năm cũ đã dìm mình sau rặng mây.

Sáng mai, trời lại hửng nắng vàng ươm. Bánh xe thời gian vẫn thản nhiên quay về một tương lai mà vĩnh viễn không một thế lực nào sắp đặt trước được nữa. Từ khoảnh khắc kiếp người tái sinh... định mệnh mới thực sự thuộc về cô bảo vệ.

--- HẾT P2 ---

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí