Chương 4: Lời tỏ tình dưới mưa

~6 phút đọc 1.146 từ

Tháng mười một. Sài Gòn vào mùa mưa muộn.

Thanh Hà đứng dưới mái hiên thư viện, nhìn mưa rơi trắng xóa sân trường. Giọt nước chảy thành dòng dọc mái ngói cũ, rơi xuống vũng nước đục, tạo những vòng tròn lan ra rồi biến mất.

Hai tháng trôi qua kể từ ngày cô 'trở về.' Hai tháng đủ để cô xây dựng nền tảng tài chính ban đầu — hai mươi triệu trong tài khoản tiết kiệm, đủ để cô bắt đầu bước tiếp theo.

Nhưng quan trọng hơn tiền bạc — hai tháng đủ để cô nhận ra một điều: yêu lại một người từ đầu, khó hơn cô tưởng rất nhiều.

Không phải vì Minh Khôi khó tính. Ngược lại — anh dễ thương đến mức khiến cô đau lòng. Anh vẫn mua cà phê cho cô mỗi sáng. Vẫn để bông hoa dại trên ghi-đông xe đạp. Vẫn gửi tin nhắn goodnight đều đặn như đồng hồ.

Khó là vì cô biết quá nhiều. Cô biết anh thích ăn phở bò tái chín nhưng luôn gọi phở gà vì rẻ hơn. Cô biết anh thức khuya đọc sách kỹ thuật điện không phải vì đam mê, mà vì muốn ra trường sớm để phụ gia đình. Cô biết vết sẹo nhỏ sau tai phải anh — từ lần ngã xe đạp năm mười ba tuổi, chở em gái đi học.

Cô biết tất cả. Nhưng trong mắt anh, cô chỉ là một cô bạn cùng khóa mới bắt đầu 'thay đổi lạ lùng.'

Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Thanh Hà rút điện thoại ra nhắn tin cho Mai Linh: 'Tao ở thư viện, mày mang dù qua được không?'

Chưa kịp gửi, một chiếc áo mưa xanh đậm phủ lên vai cô.

'Đoán mày quên mang áo mưa.' Minh Khôi đứng phía sau, tóc ướt nhẹp, nước mưa chảy dọc theo đường viền khuôn mặt góc cạnh. Anh chỉ mặc áo sơ mi trắng — ướt đẫm, dính sát vào người.

'Khôi! Mày ướt hết rồi!' Thanh Hà cuống quít kéo áo mưa trả lại. 'Mày mặc đi!'

'Tao quen rồi. Con trai mà, ướt chút không sao.' Anh xua tay, nước mưa bắn lung tung. 'Mày mặc đi, về ký túc xá đi, muộn rồi.'

Thanh Hà nhìn anh. Áo sơ mi trắng ướt, bám sát ngực, lộ ra làn da ngăm khỏe mạnh bên dưới. Mưa chảy trên mặt anh, nhưng anh vẫn cười — nụ cười rộng, ấm áp, không một chút phàn nàn.

Trong đời trước, cô đã nhận áo mưa và chạy đi mà không ngoái lại. Không nói cám ơn. Không quan tâm anh có bị cảm không.

Nước mắt chực trào ra. Cô cắn môi thật chặt.

'Hà? Mày sao vậy? Mày khóc hả?' Minh Khôi hoảng hốt bước lại gần. 'Ê ê, tao xin lỗi, tao có nói gì sai không?'

'Không.' Cô lắc đầu, nước mắt lăn xuống má. 'Mày không sai. Mày không bao giờ sai. Người sai là tao.'

'Mày nói gì vậy...'

'Khôi.' Cô nhìn thẳng vào mắt anh. Mưa vẫn rơi, ào ạt, như muốn nhấn chìm cả thế giới. Nhưng cô chỉ thấy đôi mắt anh — đen, sâu, lo lắng. 'Tao có chuyện muốn nói với mày. Nói lâu rồi mà không dám.'

Minh Khôi im lặng. Ngón tay anh siết chặt dây áo mưa trong tay, đốt ngón trắng bệch.

'Tao thích mày.' Cô nói. Không vòng vo, không ẩn ý, không chiến thuật. Ba chữ đơn giản nhất mà cô phải mất cả hai kiếp mới dám thốt ra. 'Thích lâu rồi. Thích kiểu... không muốn mất mày.'

Mưa rơi. Gió thổi. Thế giới như ngừng quay.

Minh Khôi đứng đó, miệng hơi mở, mắt tròn xoe. Nước mưa chảy trên trán anh nhưng anh không buồn lau. Tay anh buông chiếc áo mưa — nó rơi xuống nền xi-măng ướt.

'Mày... nói thật hả?' Giọng anh khàn đi. 'Mày không đang đùa?'

'Tao không đùa.' Thanh Hà cười, nước mắt và nước mưa hòa vào nhau trên má. 'Ba mươi lăm tuổi rồi, ai đùa chuyện này nữa.'

'Hả? Ba mươi...'

'Ý tao là...' Cô lỡ lời. 'Ý tao là, tao nghiêm túc. Rất nghiêm túc. Nghiêm túc hơn bất cứ chuyện gì tao từng làm.'

Minh Khôi nhìn cô. Một giây. Hai giây. Năm giây. Mười giây — dài như cả thế kỷ.

Rồi anh bật cười. Tiếng cười vỡ ra giữa trời mưa, trong trẻo, vang vọng khắp sân trường vắng lặng.

'Trời ơi.' Anh đưa tay lên bịt mặt, tai đỏ ửng. 'Trời ơi, Lâm Thanh Hà. Mày biết tao chờ câu này bao lâu không?'

'Bao lâu?'

'Từ ngày đầu tiên nhập học.' Anh hạ tay xuống, đôi mắt lấp lánh. 'Ngày đầu tiên, mày đi ngang qua sân trường, tóc bay trong gió, mặt lạnh như tiền, không thèm nhìn ai. Tao đứng đó nghĩ: con gái gì mà kiêu dữ vậy. Rồi buổi chiều, tao thấy mày ngồi một mình trong căn-tin, đọc sách, không nói chuyện với ai. Và tao nghĩ: à, không phải kiêu. Là cô đơn.'

Thanh Hà cắn môi. Anh nói đúng. Năm mười tám tuổi, cô không kiêu — cô chỉ không biết cách kết bạn.

'Từ hôm đó, tao mua cà phê hai ly. Một ly cho tao, một ly đặt trên bàn cạnh mày trong căn-tin. Mày không bao giờ nói cám ơn, nhưng mày uống hết.' Anh cười, mắt nheo lại. 'Tao vui lắm. Vui kiểu ngu ngốc.'

'Tao xin lỗi.' Thanh Hà nắm tay anh. Bàn tay ướt, lạnh, nhưng khi ngón tay cô đan vào ngón tay anh — cả hai đều ấm lên. 'Tao xin lỗi vì đã không nhìn thấy mày sớm hơn.'

Minh Khôi siết tay cô lại. Nhẹ nhàng nhưng chắc chắn — kiểu nắm tay của một người đã chờ đợi rất lâu và không muốn buông.

'Không cần xin lỗi.' Anh nói, giọng ấm. 'Quan trọng là bây giờ — mày ở đây.'

Mưa vẫn rơi. Nhưng dưới mái hiên thư viện cũ, hai bàn tay nắm chặt, Thanh Hà cảm thấy — cuối cùng, sau hai đời người — cô đã ở đúng nơi cần ở.

---

Đêm hôm đó, Thanh Hà nhắn tin cho Mai Linh:

'Tao với Khôi... yêu nhau rồi.'

Mai Linh nhắn lại ngay: 'TRỜI ƠI CUỐI CÙNG CŨNG CHỊU!!!! Tao chờ ngày này lâu hơn cả mày!!! 🎉🎉🎉'

Thanh Hà cười đến mức nước mắt lại chảy. Vì hạnh phúc. Và vì biết rằng — trong đời trước, Mai Linh không bao giờ được biết tin này.

Cô mở sổ tay ra, viết:

'Mục tiêu tiếp theo: cứu Mai Linh. Ép nó đi khám phổi. Bằng mọi giá.'

Rồi bên dưới, cô viết thêm:

'Và giữ Minh Khôi. Bằng cả trái tim lần này.'

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí