Chương 7: Rắn Độc Lộ Diện

~4 phút đọc 686 từ

Một tháng sau.

Tô phủ dường như chìm trong một lớp sương mù căng thẳng. Việc làm ăn do Lâm thị cai quản ở phía đông thành năm lần bảy lượt bị quan phủ tuần tra, đình chỉ vì hàng kém chất lượng. Cửa hàng tơ lụa lớn nhất thì bãi công vì gia nhân bất bình. Tô Bách Niên điên đầu, liên tục trách mắng Lâm thị làm ăn tắc trách.

Trong lúc đó, Vãn Nguyệt ngồi yên trong sân viện, ngày ngày ung dung cắm hoa, pha trà. Nàng không ra tay, chỉ là Cố Tường An mượn gió bẻ măng, từng chút một chặt đứt vây cánh tài chính của bà ta.

Một buổi tối, Minh Yên mang đến một bát yến sào.

"Tỷ tỷ, dạo này tỷ xanh xao quá. Mẫu thân hầm bát yến này từ chiều, đặc biệt sai muội mang đến tẩm bổ cho tỷ." Minh Yên cười nói, nhưng đôi mắt không giấu nổi vẻ thâm độc.

Kiếp trước, Vãn Nguyệt có thai, thân thể suy nhược, Lâm thị cũng từng sai người mang yến sào đến. Cuối cùng đứa bé mất đi. Bây giờ cũng bài cũ soạn lại.

"Muội muội có lòng." Vãn Nguyệt nhận lấy bát yến. Khói bay nghi ngút, mùi thơm ngào ngạt, hoàn toàn không có mùi lạ. Cao thủ dùng độc thì độc không bao giờ có mùi.

Nàng lấy cây trâm ngọc bích trên tọc xuống, giả vờ gãi đầu, sau đó lướt nhẹ chuôi bạc của cây trâm vào trong nước yến. Thúy Nhi và Minh Yên không mảy may để ý. Bạc chạm vào nước, lập tức ngả màu đen xỉn.

Tì Sương.

Vãn Nguyệt cười lạnh trong lòng. Lâm thị chó cùng dứt giậu, thấy tài sản bốc hơi thì muốn giết ngay con nhóc chướng mắt để thâu tóm toàn bộ của cải phòng trường hợp Cố gia can thiệp sâu.

"Thơm quá, nhưng tỷ hơi no bụng." Vãn Nguyệt đặt bát yến xuống bàn. "Lát nữa tỷ ăn."

Minh Yên nhíu mày: "Tỷ ăn khi còn nóng đi, nguội mất ngon."

Đúng lúc này, ngoài sân có tiếng bước chân bực dọc cộp cộp vang lên. Tô Bách Niên vừa đi uống rượu về, người đầy mùi rượu, bước vào phòng Vãn Nguyệt để hỏi chuyện sổ sách vì nay Cố Tường An vừa ghé phủ mắng ông một trận té tát.

"Vãn Nguyệt! Cậu của con rốt cuộc là có ý gì..." Tô Bách Niên định mắng, thì khựng lại khi thấy bát yến thơm lừng trên bàn. Đang khát nước, lại có yến sào, ông không nghĩ ngợi liền vươn tay: "Mang yến sào cho ta uống miếng nước."

Minh Yên trợn ngược mắt, mặt cắt không còn một giọt máu. Nàng ta vội vàng lao tới, gạt phăng bát yến xuống đất.

XOẢNG!

Bát sứ vỡ nát, nước yến lênh láng trên nền gạch.

Tô Bách Niên sững sờ, cơn say tan biến một nửa. Ông trừng mắt nhìn đứa con gái thứ: "Mày làm cái trò gì vậy? Tạo phản à?"

Minh Yên lắp bắp, chân tay run lẩy bẩy: "Dạ... không... bát yến đó... có... có kiến rớt vào... con sợ phụ thân uống hỏng bụng..."

Đúng lúc đó, Vãn Nguyệt cúi xuống, nhặt một mảnh sứ có dính nước yến lên. Nàng lẳng lặng rút một cây trâm thử độc bằng bạc ra khỏi ống tay áo, chạm vào mảnh sứ.

Bạc đen kịt.

Tô Bách Niên nhìn kim bạc, rồi nhìn vũng nước dưới sàn đang sủi bọt nhẹ. Sắc mặt ông từ đỏ chuyển sang trắng bệch, rồi từ trắng chuyển sang tím tái.

"Lâm... Lâm thị..." Ông nghiến răng, giáng một cái tát trời giáng vào mặt Minh Yên khiến nàng ta ngã sóng soài. "Độc phụ! Dám hạ sát cả đích nữ trong nhà! Kéo nó xuống nha môn!"

Vãn Nguyệt đứng lùi lại, nhìn vở kịch diễn ra hoàn hảo. Không cần tự tay dính máu, Lâm thị và Minh Yên đã tự hủy diệt tương lai của chúng trong chính ngôi nhà này.

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí