Chương 10: Hậu Vị Bỏ Ngỏ

~3 phút đọc 510 từ

Một năm sau.

Hoàng đế băng hà. Thái tử Lương Dịch Thần kế vị, lấy niên hiệu là Kiến Long. Cả kinh thành chìm trong cờ phướn đỏ rực, tiễn cựu nghênh tân, hân hoan trước một tân quân quyết đoán, trị quốc anh minh.

Sau kỳ tang vua cha kết thúc, triều thần đồng loạt dâng tấu sớ yêu cầu Tân hoàng nạp phi lập Hậu. Dù sao, hậu cung trống rỗng là điều tối kỵ đối với xã tắc.

Tuy nhiên, Lương Dịch Thần đã ném tất cả tấu sớ xuống đất ngay giữa triều đình.

"Trẫm đã có người trong mộng. Hậu vị này, trừ nàng, không một ai có tư cách ngồi vào."

Câu nói sắc như dao chém đứt mọi tham vọng của các thế gia vọng tộc muốn đưa con gái vào cung.

Rằm tháng Tám.

Tô Vãn Nguyệt đứng trên lầu Các Nhạn của Tô phủ, nhìn ngắm ánh trăng thu vằng vặc. Tô Bách Niên đã truyền lại vị trí gia chủ cho người anh họ xa, bản thân về quê dưỡng lão. Trần Lịch Minh và Minh Yên sống trong cảnh cắn xé, nghèo túng đọa đày. Kẻ thù đều đã đền tội.

Tâm nguyện kiếp trước kiếp này, giờ đã trọn vẹn.

Từ xa thành môn, một đoàn xe ngựa dát ngọc bích, treo lồng đèn cung đình sáng rực rỡ, lồng lộng tiến về phía Tô phủ. Không gian tĩnh lặng bị xé toạc bởi tiếng nhạc đón dâu của hoàng gia chấn động rền vang.

Lương Dịch Thần, mặc trên người Long bào ngũ trảo thêu chỉ vàng, đích thân cưỡi thần mã tới trước cổng Tô phủ.

Hắn xuống ngựa, bỏ qua mọi nghi thức rườm rà, bước thẳng lên các bậc thang gỗ, tiến tới trước mặt nàng.

Trăng sáng soi rõ nụ cười dịu dàng nhất trên khuôn mặt thường ngày đanh thép.

"Vãn Nguyệt." Hắn vươn tay ra. "Khắp thiên hạ thái bình, mọi kẻ thù đều đã diệt. Hậu vị của trẫm hiện đang để trống, nàng có bằng lòng nhận lấy ấn tín cai quản hậu cung, và quản trọn phần đời còn lại của ta không?"

Vãn Nguyệt mỉm cười. Nàng đặt tay mình vào bàn tay vững chãi của hắn, cảm nhận sự sống nảy mầm mạnh mẽ từ tro tàn của cái chết kiếp trước.

"Có thần thiếp ở đây, bệ hạ đừng hòng để mắt đến nữ nhân nào khác."

Hắn bật cười lớn, bế bổng nàng lên trước sự ngạc nhiên và reo hò của hàng ngàn tùy tùng cấm vệ quân.

Từ bóng tối bước ra ánh sáng, từ hận thù bước đến bình yên.

Thiên kim tiểu thư ngày nào giờ đã là mẫu nghi thiên hạ. Trượng phu đời nàng không phải kẻ nhu nhược giả dối, mà là bậc chí tôn quyền lực rợp trời, người trân trọng nàng hơn cả sinh mạng.

Ánh trăng thu hôm ấy, đẹp hơn bất cứ vầng trăng nào trong lịch sử Cửu Châu.

— HẾT —

© mucvan.com - Đọc truyện online miễn phí