Chương 3: Dạ Sát Tại Lâm Gia Uyển
Đêm càng sâu, sương mù phủ dày trên khu phố dành riêng cho thế gia của khu trấn Bạch Vân. Khác với sự tồi tàn rách nát của khu vực học viện thực hành, Lâm Gia Uyển được tọa lạc tại khu đất có linh mạch dồi dào nhất, tường rào cao vút bao bọc bằng trận pháp phòng ngự điện từ màu lam nhạt.
Cổ Xuyên, khoác trên mình bộ đồng phục tạp dịch đã nhuốm bùn đen, một đường tiêu sái đi dưới bóng tối. Tốc độ của hắn không nhanh không chậm, bước chân dẫm lên bề mặt đường nhựa phủ ánh đèn nê-ông mờ ảo lại chẳng phát ra lấy một tiếng động. Giấu mình vào hơi thở ban đêm, hắn vận dụng "Thiên Cẩu Liễm Tức Pháp" - một bí thuật nín thở che giấu linh lực của Thiên La Giới, hoàn mỹ dung nhập làm một với màn sương mỏng manh bay lượn ở cửa chính tiểu khu biệt thự nhà họ Lâm.
Tại phòng lớn lấp lánh ánh xa hoa trên tầng hai biệt thự. Lâm Đằng, nhị thiếu gia của Lâm phủ, đang thư thái phẩy phẩy ly rượu vang linh bồ đào thượng hạng. Đối diện hắn trên chiếc ghế sofa da mềm màu đỏ chót là mấy gã tuỳ tùng đang nịnh hót rót rượu.
"Đại thiếu gia Lâm gia thiên tài không ai sánh bằng! Hôm nay nhị thiếu đánh cho phế vật Cổ Xuyên đó tàn phế, chỉ e đến sáng mai học viện cũng chả ai thèm đến nhận xác hắn. Loại rẻ rách không biết lượng sức, còn dám cãi lời nhị thiếu gia!" Tên tay sai có vết sẹo trên mặt nhăn nhở cười.
"Nó chết thì quá hời cho nó. Giết một tên phế vật chưa trúc cơ, không làm tao vui lên một tẹo nào." Lâm Đằng vắt chéo đôi chân lên chiếc bàn pha lê, khẽ lật lật khối Hạ phẩm Linh Thạch cướp được từ Cổ Xuyên. Khối đá ánh lên màu sắc bạch ngọc, dù là hạ phẩm, trong ánh sáng neon lại đặc biệt rạng rỡ. "Ngày mai dùng thứ này làm quà dỗ ngọt sư muội Hạ Tuyết, chắc chắn ả sẽ phải ngoan ngoãn leo lên giường của bổn thiếu."
Đột nhiên, từ cửa sửa xéo căn phòng, ánh chớp từ cột thu lôi bên ngoài biệt thự xẹt ngang một khoảng lặng. Cánh cửa thông ban công "cạch" một tiếng mở toang. Gió lạnh xộc vào lồng ngực những kẻ có mặt trong phòng, dội tắt ngọn nến thơm linh hương trên bàn trà.
"Đứa ngu nào quên chốt cửa ban công?!" Lâm Đằng bực bội gắt lên, "A Cẩu, A Báo đâu? Không phải tao bảo bọn mày đi dọn dẹp xác Cổ Xuyên dưới hẻm rồi về báo cáo sao? Chưa về à?"
Không một ai trả lời hắn. Sự im lặng ập xuống như cái chết, kéo theo một bầu không khí rợn người.
Tên có sẹo quay đầu nhìn ra rèm cửa sổ ban công đang bay phấp phới. Tròng mắt gã mở to lên, hai đầu gối run rẩy lẩy bẩy chỉ tay về phía màn đêm. "Nhị... nhị thiếu... ngoài kia..."
Cộp... cộp... cộp...
Tiếng bước chân chạm lên sàn gỗ cứng đanh vang lên đều đặn. Từ trong bóng đêm nương theo làn sương trắng, một thân hình thanh gầy từ từ lộ ra. Mái tóc bù xù đen kịt, đôi mắt thâm sâu không gợn sóng như hai vực sâu hố đen, từng mảng quần áo rách nát vương vãi chất bẩn màu xám như trở về từ cửa địa ngục.
"Cổ... Cổ Xuyên?! Không thể nào!" Lâm Đằng há hốc miệng cằm sắp chạm đất, bật dậy làm đổ cả ly rượu linh bồ đào thượng hạng xuống thảm. Hắn dụi mắt ba lần, khó có thể tin loại phế vật xương vừa bị hắn đá gãy nát vài canh giờ trước lại lành lặn xuất hiện ở tầng hai nhà hắn. "Bảo vệ! Bảo vệ đâu? Trận pháp phòng ngự của nhà họ Lâm là hàng phế phẩm à?"
"Không cần gọi nữa." Thanh âm của Cổ Xuyên tựa một lưỡi dao sắc lạnh gọt vào sương tuyết. Hắn hất tay một cái, "bịch bì bịch", năm cái đầu đứt lìa bay thẳng vào giữa tấm thảm đỏ đắt tiền. Đó chính là những tên hộ vệ Luyện Thể Cảnh tầng 4 đang canh chừng ở tầng dưới. Khí tức sinh mệnh tắt ngấm, đôi mắt chúng vẫn trợn ngược không nhắm nổi do kinh hãi tột độ.
"Mày... Mày không phải là Cổ Xuyên! Mày là yêu quái phương nào nhập xác!?" Tên tay sai sẹo hoảng loạn hét lên, rút ngya thanh kiếm đoản bọc linh lực lao về phía Cổ Xuyên. "Luyện Khí Quyết tầng ba! Phá Sa Kiếm!"
Một luồng linh lực xanh lục tụ lại trên tiểu kiếm chém thẳng tới mặt Cổ Xuyên. Đối diện với sát chiêu của một tên lâu la, đôi mắt Cổ Xuyên không lấy một tia gợn sóng. Hắn khẽ lách người sang một biên hẹp đến nghẹt thở theo góc độ xảo quyệt, tránh đòn tấn công sát sườn. Đồng thời, bàn tay năm ngón xòe ra nhẹ nhàng, tựa như vuốt ve, đập thẳng vào ngực trái tên có sẹo.
Phập! Phệ Thiên Chưởng! Lực lượng bạo phát. Tâm mạnh mẽ như sấm vang. Màng Nhĩ tên có sẹo nổ tung, lồng ngực thụt lún vào trong hình dấu tay rõ rệt. Quả tim vỡ nát dưới kình lực xuyên thấu của Hỗn Độn Đạo Thể. Kẻ này, chỉ kịp ực một tiếng phun máu tươi rồi bay ngược ra chết tươi ngay tại chỗ.
Ba tên tiểu lại còn lại hồn phi phách tán. Lâm Đằng là kẻ sợ nhất nhưng cũng là kẻ phản ứng nhanh nhất. Hắn là Luyện Thể Tầng sáu - cao nhất gian phòng, một cước đạp vỡ chiếc bàn pha lê cản đường, tung thân bật lùi sát tường, vừa gọi xuất ra kiện phòng ngự phù chú.
"Giết nó! Nó tẩu hỏa nhập ma rồi! Xông lên bọc hậu cho tạo, gia thưởng mười vạn linh thạch..." Lời chưa dứt.
Cổ Xuyên không có thói quen nghe chó lợn sủa. Thân ảnh hắn quỷ mị như tàn quang, ba bước biến đổi di chuyển, lọt vào giữa đám thuộc hạ chỉ trong nháy mắt. "Vút" một tiếng, hắn đã vặn gãy cổ tên thứ hai, một chưởng xé toạc thanh quản đánh mù mắt hai tên cuối cùng. Bọn chúng chưa kịp giãy giụa đã chìm vào cái chết triệt để tàn bạo, nằm la liệt dưới chân Lâm Đằng.
Căn phòng nồng nặc mùi máu tươi. Lâm Đằng hai chân bủn rủn, mồ hôi ướt đẫm áo lụa. "Ngươi... ngươi muốn gì? Tiền? Phù lục? Đôi linh thạch này trả lại cho ngươi! Ta lấy thêm linh thạch của ta cho ngươi!" Hắn ném khối mạch ngọc nhỏ đó ra trước mặt Cổ Xuyên, lùi dần đến sát cửa sổ run lẩy bẩy.
Cổ Xuyên thong thả bước trên vũng máu, ánh mắt hờ hững quét về phía khối hạ phẩm linh thạch đang lăn lóc.
Xuyên Thiên Đế ở kiếp trước vứt đi vạn viên Linh Sơn không đếm rỉa, làm sao vì một khối rác này mà sinh lòng tham vọng. Không thèm hạ lượm, Cổ Xuyên nhìn Lâm Đằng cười trào phúng, tựa ma quỷ định oạt vong linh. "Giết ngươi rồi, thứ gì là của Lâm gia này, chẳng phải đều thuộc về ta cả sao?"
"Ngươi... Mày đừng quá đáng! Tao là nhị thiếu của Lâm Gia! Cha ruột tao tối nay đang nghị sự cùng Tông môn ở Trúc Cơ Cảnh tầng hai! Giết tao ở đây trận pháp huyết thống khởi động liền vạch trần tội ác của ngươi, mày không ra khỏi trấn này được đâu!"
"Trúc Cơ Cảnh tầng hai sao? Giun dế mà thôi."
Bóng dáng Cổ Xuyên lòe lên trong mắt gã. Một bàn tay lạnh lẽo như thiết kìm bất ngờ bóp chặt lấy cổ hắn trước khi hắn kịp kích hoạt bùa phòng ngự. Cổ Xuyên hơi nghiêng đầu, không nhiều lời, cổ tay khẽ vặn một cái 'Rắc'. Đôi mắt của thiếu gia Lâm gia trợn ngược lòi cả chỉ máu, thân xác dần mất đi lực chống. Cổ Xuyên vứt tung xác Lâm Đằng xuống sàn. Sát ý quyết đoán, gọn ghẽ, máu lạnh không lãng phí một phần linh lực nào. Hắn chắp tay nương theo Phá Thiên Ấn thu nạp toàn bộ linh nguyên lưu cữu trong cái xác biến thành thứ tro xác ố mục để che mắt trận pháp nhận huyết.
Đột ngột. Tại hành lang có vang lên vài tiếng bước chân mảnh kiêu, kèm theo giọng thiếu nữ lanh lảnh nhưng trong vắt, mang theo sự ngờ vực.
"Lâm Đằng? Ta nghe thấy động trong phòng ngươi sập bàn, mười vạn linh thạch cái gì?" Cánh cửa phòng mở hé rãnh sáng.
Một thiếu nữ vận bạch y đứng ló đầu vào. Dung mạo nàng có nét lanh lợi thanh tú của một viên minh châu ngọc xán, cặp chân mài thanh mảnh nhíu lại nhìn cảnh máu tươi đẫm sàn và sáu cái xác phơi bày trên đất. Con ngươi của nàng dừng lại ngay giữa trung tâm căn phòng — sát thủ khoác chiếc áo choàng tạp dịch nhem nhuốc, đang vốc thứ tàn tro sau khi thủ tiêu tử thi.
Cổ Xuyên quay mặt lại, nhãn quang sắc như cực nhận khóa lấy cô gái kia.
"Tống... Dao Chi?" Trong ký ức hỗn độn của cơ thể phế vật Cổ Xuyên nhận ra nàng. Người duy nhất ở cái học viện nhơ nhớp này chia cho hắn nửa cái màn thầu rách trong đêm đông, cũng là người khiến cho nguyên chủ nợ một số nợ ân tình sâu đậm nhất dù lòng hắn chỉ ngu ngốc thầm mến.
Tống Dao Chi sững sờ trong hai giây, rút thanh đoản kiếm màu thanh sương bên eo ra, chắn trước ngực vẻ phòng thủ kiên cường, mắt ngập tràn hoảng hốt. Nàng đến để nhận lời cảnh báo của Lâm gia nay lại đụng trận thế này.
Cổ Xuyên liếc ánh trăng ngoài cửa, hờ hững bước qua đống tử tế, đi ngang qua Tống Dao Chi mà không xuất một chiêu truy sát.
"Ta không giết kẻ từng giúp thân mạng này." Cổ Xuyên trầm giọng, giọng nói lãnh bạc không mang một tia khói hỏa nhân gian để lại. "Chuyện đêm nay tốt nhất quên đi trước khi cái cổ đó chung số phận tên rác rưởi kia."
Hắn phẩy tay nhe nhẹ phá hư kết giới cửa chính, hòa bóng hình lẩn khuất vào đêm, để lại thiếu nữ há miệng chẳng thốt nên lời trong làn gió tanh tưởi sương máu ngập phòng.