Chương 5: Bệnh Viện Ma
Đặng Hải dẫn họ đến một quán phở 24h ở Chợ Lớn — nơi mà Trần Minh chắc chắn không phải quán phở bình thường, vì ông chủ quán có đuôi. Đuôi cáo.
"Đây là lãnh địa trung lập." Đặng Hải giải thích, ngồi xuống, gọi hai tô phở tái nạm. "Yêu quái và Linh Giả đều đến đây ăn. Luật: không đánh nhau trong quán."
Trần Minh nhìn ông chủ quán — một ông trung niên mặt hiền, nấu phở rất ngon, nhưng phía sau... chín cái đuôi cáo ngẫu hứng phất phơ.
"Ông ta là...?"
"Cửu vĩ hồ ly. Đã cải tà sáu trăm năm. Phở ông ấy ngon nhất Sài Gòn." Đặng Hải húp nước phở bình thản.
Ngọc Trâm — không nhìn thấy đuôi cáo — ăn phở rất ngon. "Phở ngon thật. Nước dùng khác lạ."
"Linh khí." Trần Minh lầm bầm. "Phở nấu bằng linh khí."
Đặng Hải đặt đũa xuống. "Trần Minh. Tôi đã theo dõi anh ba ngày, từ khi anh giúp oan hồn ở hẻm 47. Hệ thống Linh Giả — tôi biết nó. Bà ngoại anh tạo ra nó."
"Bà tôi?"
"Trần Thị Huệ. Huệ Thất Tinh. Linh Sư mạnh nhất lịch sử Quỷ Môn Quan." Đặng Hải nhìn anh, ánh mắt nghiêm túc. "Bà ấy phong ấn năng lực và ký ức của mình 18 năm trước — sau sự kiện Củ Chi. Để bảo vệ anh."
"Sự kiện Củ Chi?"
"Bốn mươi năm trước, một Đại Yêu tên Vương Yếm Quỷ — cấp S — suýt mở Quỷ Môn tại Củ Chi. Bà Huệ dẫn bảy Linh Sư phong ấn hắn. Ba người chết. Phong ấn giữ được — cho đến gần đây."
"Gần đây là sao?"
Đặng Hải im lặng một lúc. Rồi nói: "Phong ấn đang nứt. Yêu quái xuất hiện nhiều hơn. Bảy vụ mất tích ở quận 3 — là yêu quái ăn linh hồn để tích tụ năng lượng phá phong ấn."
Ngọc Trâm ngừng ăn. "Bảy người đó... chết rồi?"
"Linh hồn bị nuốt. Thể xác... có thể tìm thấy." Đặng Hải đáp. "Nếu diệt yêu quái kịp thời."
Trần Minh nắm chặt tay. Bảy người. Bảy gia đình.
"Tôi muốn giúp. Nhưng tôi mới cấp 2."
"Vì vậy tôi mời anh gia nhập Quỷ Môn Quan. Chúng tôi sẽ huấn luyện anh. Hệ thống của bà Huệ rất mạnh — chỉ cần anh lên cấp đủ nhanh."
"Còn tôi?" Ngọc Trâm hỏi.
Đặng Hải nhìn cô. "Cô là người thường."
"Cha tôi là Linh Giả. Anh nói vậy."
"Lê Quang Hải. Cấp 22. Mất tích 10 năm trước khi đi gia cố phong ấn Củ Chi." Đặng Hải ngừng. "Anh ấy... không trở về."
Ngọc Trâm mím môi. Mắt đỏ. Nhưng không khóc.
"Cha tôi hy sinh?"
"Chúng tôi không tìm thấy thi thể. Có thể ông ấy bị Vương Yếm Quỷ giam trong phong ấn. Nếu phong ấn vỡ — có thể tìm thấy cha cô. Sống hoặc chết."
Im lặng.
Ngọc Trâm đặt đũa xuống. Nhìn Trần Minh.
"Tôi sẽ theo anh. Dù không có Linh Lực, tôi có đầu óc. Tôi sẽ điều tra, thu thập thông tin, hỗ trợ hậu cần."
Trần Minh nhìn cô. Nhìn đôi mắt kiên quyết, giống ánh mắt bà ngoại anh mỗi khi bà quyết định điều gì.
"Được."
Đặng Hải thở dài. "Tôi sẽ hối hận chuyện này."
Nhiệm vụ tiếp theo đến ngay đêm đó.
[NHIỆM VỤ MỚI: Tiêu diệt yêu quái tại Bệnh viện Chợ Rẫy cũ, khu vực bỏ hoang tầng 5] [Cấp độ: C+] [Phần thưởng: 300 EXP, Kỹ năng mới: Phong Ấn Cơ Bản]
Bệnh viện Chợ Rẫy cũ — khu vực tầng 5 bỏ hoang từ năm 2019, đang chờ sửa chữa. Ban đêm, không ai dám lên. Bảo vệ kể: nghe tiếng khóc, tiếng dụng cụ y tế rơi, đèn tự bật tắt.
Trần Minh, Đặng Hải, và Ngọc Trâm (đứng ở cầu thang canh chừng) lên tầng 5 lúc nửa đêm.
Hành lang tối om. Mùi thuốc sát trùng cũ pha mùi ẩm mốc. Gạch bong, tường loang lổ, giường bệnh gỉ sét xếp dọc tường.
Trần Minh bật Linh Nhãn.
Và thấy — ở cuối hành lang, một bóng đen ngồi trên giường bệnh. Hình dáng phụ nữ, tóc dài phủ mặt, áo bệnh nhân trắng. Nhưng tay... tay có sáu ngón. Và miệng — rộng đến mang tai.
"Yêu quái Quỷ Y." Đặng Hải nhận diện, rút kiếm. "Loại ký sinh vào bệnh viện, hút sinh khí bệnh nhân yếu. Cấp C+, nhưng ở lãnh địa của nó — mạnh hơn."
"Làm sao đánh?"
"Đừng để nó chạm vào. Một chạm — hút hết sinh khí."
Quỷ Y ngẩng đầu. Miệng rộng mở — tiếng hét siêu âm vang khắp tầng. Kính vỡ. Đèn nổ.
Trần Minh ôm tai, quỳ xuống. "ĐAU!"
Đặng Hải chém — kiếm quang cắt qua bóng tối, nhưng Quỷ Y biến mất. Xuất hiện ngay sau lưng Trần Minh.
Bàn tay sáu ngón vươn ra —
[KÍCH HOẠT KỸ NĂNG: LINH PHIÊN (Cơ bản)]
Bản năng. Trần Minh xoay người, tay phải phát ra lớp khiên ánh sáng xanh nhạt. Bàn tay Quỷ Y đập vào — khiên rung, nứt, nhưng giữ được.
"TỐT!" Đặng Hải chém từ bên. Kiếm quang cắt trúng vai Quỷ Y. Hắc huyết bắn ra.
Quỷ Y gào, lùi lại vào bóng tối.
Trần Minh thở hổn hển, tay run. Lớp khiên biến mất — Linh Lực gần cạn.
"Nó chạy đâu?" Anh hỏi.
"Phòng mổ. Lãnh địa chính." Đặng Hải nghiêm giọng. "Anh ở đây. Tôi vào."
"Không." Trần Minh đứng dậy. "Tôi đi cùng."
"Anh mới cấp 2."
"Và hệ thống tôi nói cần tôi hoàn thành nhiệm vụ này để lên cấp. Nếu không — tôi sẽ chẳng bao giờ đủ mạnh để bảo vệ ai."
Đặng Hải nhìn anh một lúc. Rồi gật đầu.
Họ bước vào phòng mổ — nơi bóng tối đặc quánh nhất.